Chương 387: Bị đánh một trận. (Hạ)


Bảo chủ đại nhân cũng thực kỳ quái, bản thân mình y theo sự sai sử của nàng hảo hảo "chiếu cố" tên tiểu tử kia, nàng giờ phút này phải rất vui vẻ mới đúng chứu, sao lại không cao hứng một chút nào vậy? Chẳng lẽ mình "chiếu cố" vẫn chưa đủ? Hoặc là nói... bản thân mình đã lịnh ngộ sai ý của bảo chủ rồi?
- Còn gì nữa không? Ngoại trừ buổi sáng bắt hắn chạy thêm năm vòng, còn "chiếu cố" cho hắn gì nữa?
Phi Tiểu Nhã chậm rãi nằm xuống, tựa lưng vào thành ghế có chút lười nhác hỏi, một đôi mắt phượng không giận mà uy nhìn chằm chằm vào độc nhãn quái nhân, ánh mắt đầy hăm dọa. Độc nhãn quái nhân thò tay vuốt mồ hôi lạnh trên trán, không dám dấu diếm điều gì, đem chuyện tình ban ngày Đường Phong bị hắc y nhân đánh đến thất điên bát đảo, hiện tại mặt mũi vẫn còn bầm dập, không khác gì đầu heo, báo cáo một cách chi tiết.
Vừa báo cáo vừa cẩn thận quan sát sắc mặt bảo chủ đại nhân.
Khiến cho độc nhãn quái nhân an tâm chính là trên mặt bảo chủ đại nhân cũng không có chút biến hóa nào, nàng thủy chung lười biếng nằm nghiêng tựa lưng vào thành ghế, ánh mắt nhìn hắn chằm chằm, trên miệng nở một nụ cười nhạt . Chờ cho đến tận khi hắn nói xong, nàng vẫn bào trì tư thế này. Độc nhãn quái nhân khẽ thở phào một hơi, xem ra chính mình có lẽ không có hiểu nhầm, bằng không bà cô này đã sớm lôi mình ra đấm đá một trận rồi, sao có thể nhịn đến bây giờ?
Cầu nàng ban thưởng cho mình một mỹ nhân để ôm ấp quả thực là quá xa vời rồi, độc nhãn quái nhân đã không còn nghĩ đến chuyện này nữa, hắn hiện tại chỉ muốn sớm ly khai chỗ này. Không biết tình hình như thế nào, tuy rằng bảo chủ đại nhân cũng không có phát hỏa, cũng không có nói mình làm đúng hay là sai, nhưng độc nhãn quái nhân luôn có một dự cảm bất tường.
- Nói xong chưa?
Đợi độc nhãn quái nhân im lặng một hồi, Phi Tiểu Nhã nhàn nhạt mở miệng hỏi:
- Dạ, xong rồi!
Độc nhãn quái nhân thành thật nhẹ gật đầu, dò hỏi:
- Đường Môn bất quá chỉ là một tên Huyền giai, thuộc hạ hôm nay cũng chỉ dám để cho hắn làm những chuyện này, bảo chủ người xem đây là "nhẹ nhàng" hay là "nặng tay" rồi? Nếu là "nhẹ nhàng" ngày mai thuộc hạ sẽ tăng thêm cường độ, nếu đã là "nặng tay", thuộc hạ sẽ thay đổi lại.
Phi Tiểu Nhã ôn nhu cười cười, duỗi lưng một cái, sau đó chậm rãi đứng lên
Độc nhãn quái nhân lập tức trở nên khẩn trương, mắt nhìn nàng chằm chằm, khẽ nuốt một ngụm nước miếng, khiến cho độc nhãn quái nhân không tưởng tượng được chính là, nữ nhân này chỉ một cái duỗi lưng thôi quả thực đã vô cùng phong tình vạn chủng, tư thế vô cùng động lòng người, cho dù độc nhãn quái nhân đã gặp nàng vài chục năm, trong lúc nhất thời cũng không thể dời ánh mắt đi. Sau đó, nàng khẽ cau mày nhìn trên mặt đất, rồi cúi người nhặt một mảnh gỗ từ cái bàn bị đập vỡ vụn lúc trước lên, đôi bàn tay khỏ bé khẽ cầm vào, suy nghĩ một lúc cảm thấy không quá tiện tay, liền ném qua một bên, một lần nữa nhặt một tấm gỗ lớn hơn một chút.
Nàng đến cùng đang định làm gì? Độc nhãn quái nhân âm tình bất định, rốt cuộc là nặng hay nhẹ ngài tốt hơn vẫn nói một lời a! Trầm mặc thư thế quả là khiến cho lòng người bất an a. Lặp đi lặp lặp ba lần, rồi bốn lần, cuối cùng là năm lần, tấm ván gỗ trên tay Phi Tiểu Nhã càng lúc càng lớn, càng ngày càng nặng, chỉ là nàng y nguyên vẫn không hài lòng, quay đầu tìm quanh bốn phía, đôi mắt dễ thương không khỏi sáng ngời, đi đến bên cạnh ghế tựa mình vừa nãy ngồi, nhấc tay vịn của cái ghế lên, mỉm cười hài lòng:
- Cái này không tệ, lớn nhỏ phù hợp, sức nặng cũng vừa phải
Độc nhãn quái nhân rốt cục nhịn không được, yếu ớt mở miệng hỏi:
- Bảo chủ đại nhân ngài đang làm cái gì vậy?
Phi Tiểu Nhã một tay nhấc cái ghế tựa, nhẹ nhàng nâng lên, đem cái ghế này vác lên bờ vai gầy yếu của chính mình, đi đến trước mặt độc nhãn quái nhân, uy phong lẫm liệt, khuôn mặt đầy vẻ tươi cười nhìn hắn, một đôi mắt sáng như nước hồ thu, một hàng lông mi cao vút không ngừng chớp động, ôn nhu nói:
- Ngươi nói ta muốn làm cái gì?
- Ngài... cái này... sẽ không phải là muốn đánh thuộc hạ chứ?
Độc nhãn quái nhân mếu máo nhìn Phi Tiểu Nhã hỏi.
- Nguyên lại ngươi cũng biết à?
Phi Tiểu Nhã cười đáp, chưa kịp nói hết câu đã trở mặt, lập tức đem cái ghế tựa vác trên vai phang xuống người độc nhãn quái nhân. Vừa nện vừa quát:
- Ta nói ngươi hảo hảo chiếu cố hắn, là muốn ngươi chiếu cố hắn như vậy sao? Không ngờ lại còn hỏi ta nặng hay nhẽ nữa, ngươi cảm thấy ta đang đánh ngươi là nặng hay nhẹ?
Đối mặt với cái ghế tựa mà bảo chủ đại nhân nện xuống, độc nhãn quái nhân sao dám phản kháng, chỉ còn cách ôm đầu, ngồi xổm xuống, lưu lại cái lưng gù phía sau tùy ý để cho nàng nện xuống. Phi Tiểu Nhã không hổ là một vị Thiên giai cao thủ, khống chế lực đạo đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, cái ghế tựa trên tay mỗi lần nện xuống, tuy có tiếng răng rắc truyền ra, nhưng không hề bị gãy.
-Nói là nặng hay nhẹ?
Phi Tiểu Nhã tiếp tục la mắng:
- Đã là kẻ già đầu rồi, ngay cả ý tứ của người ta ngươi cũng nghe không rõ, bao năm qua ngươi sống quá vô dụng rồi!
Độc nhãn quái nhân phiền muộn không thôi, cái ghế dựa kia mỗi một lần nện xuống lưng hắn, đều truyền ra cương khí thâm hậu của bảo chủ, tuy rằng không đánh mình thành nội thương, nhưng mỗi một nhát đều đau đến trợn mắt nhe răng, nàng còn chuyên tìm địa phương da dày thịt béo xuống tay, căn bản sẽ không chân chính đả thương mình một chút nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Rơi vào đường cùng độc nhãn quái nhân thảm thiết nói:
- Bảo chủ đại nhân, ngài cũng biết ta lớn tuổi rồi, sao còn ngược đãi ta như vậy, chuyện này nếu đồn ra bên ngoài ta làm gì còn chút mặt mũi nào nữa. Ta đã theo ngài vài chục năm rồi, ngài sao lại có thể nhẫn tâm như vậy?
Phi Tiểu Nhã quát nói:
- Nếu không phải nể tình ngươi đã theo ta vài chục năm, nếu không vì ngươi là nguyên lão của Ô Long Bảo, ta đã sớm giết chết ngươi rồi, còn để ngươi đứng đó mà om sòm.
Độc nhãn quái nhân mắt nước mắt lưng tròng:
- Có câu nữ nhi lớn rồi trong mắt chỉ có người ngoài, không ngờ thực sự là như thế!
Phi Tiểu Nhã bị nói trúng tim đen, đỏ mặt lên, khẽ gắt:
- Chớ có nói bậy!
- Được, được, ta không nói.
Độc nhãn quái nhân liền vội xin tha.
- Người đánh ta nhiều ngươi thế, đã hả giận rồi a? Tốt xấu gì ngài cũng cho ta một cái chỉ thị minh bạch, rốt cuộc là ngài muốn ta làm như thế nào a?
Nghe được câu này, Phi Tiểu Nhã dừng lại, chậm rãi đem cái ghế tựa đặt lại trong phòng, hơi nhíu mắt trầm tư. Một lát sau, Phi Tiểu Nhã trừng mắt nhìn độc nhãn quái nhân nói:
- Còn chưa đứng dậy, ngồi chổm hỗm trên mặt đất làm gì? Để người khác chứng kiến còn bảo ta không kính già yêu trẻ?
- Ngài đúng là cái gì cũng nói ra được.
Độc nhãn quái nhân chậm rãi đứng thẳng dậy, đau đến nhe răng trợn mắt một hồi, vừa nãy lúc đánh ta sao ngài không nói ra mấy chữ "kính già yêu trẻ" này?
- Bảo chủ đại nhân, ngài tốt nhất là cho ta một cái chỉ thị rõ ràng, nếu không ta làm sai tiếp, sẽ không thể chịu nổi ngài ngược đãi như vậy thêm một lần nữa đâu.
Độc nhãn quái nhân vừa xoa xoa lưng mình nói.

Vô Thường - Chương #387


Báo Lỗi Truyện
Chương 387/1679