Chương 373: Giao phong. (Hạ)


Cứ án theo tốc độ này mà tính, những người này không có mấy ai có thể ăn được điểm tâm. Đường Phong thở dài một hơi, bọn họ lựa chọn đến đây, cho nên còn đường ngày sau dẫu có chông gai khó nhọc đến mức nào, cũng không thể trách được kẻ khác.
Thời gian chưa tới nửa nén nhang, Đường Phong và Cừu Thiên Biến đã thấy được Ô Long bảo, qua một lúc nữa là có thể tới nơi rồi. Bỗng từ rất xa, một bóng người lao vọt tới bên này.
Cừu thiên Biến cười lạnh một cái, nói:
- Tới!
- Ừm.
Đường Phong cũng cười âm hiểm, dù bản thân mình không muốn gây chuyện, nhưng người khác lại nhiều lần chọc tới trên đầu mình, nếu còn không có phản ứng gì mà nói, chỉ càng khiến người ta càng thêm lấn tới mà thôi.
Không Dư Hận từ bên kia xông tới, cũng có chút cảnh giác đối với Đường Phong và Cừu Thiên Biến, dù sao vừa rồi hắn cũng đã ra tay với hai người, nhưng từ xa nhìn lại, hai người bọn họ lại chẳng có chút phản ứng nào, chẳng qua chỉ liếc hắn một cái, sau đó lại chạy tới trước, cũng không có công kích hắn.
Cho dù như thế, Không Dư Hận vẫn vạn phần cảnh giác mà chạy tới, hắn biết Đường Phong không phải là kẻ dễ dây vào, nếu không hôm đó cũng sẽ không trực tiếp giết người, bọn họ ngoài mặt càng bình tĩnh, nhất định trong lòng càng mưu tính hành động gì đó càng nguy hiểm.
Song phương một lần nữa đối mặt, Đường Phong bỗng nhiên xoay người một cái, hai chân điểm trên mặt đất một cái, dưới chân hắn bỗng dâng lên một cõ sóng gợn, cả người lại biến thành một đoàn hư ảnh, trực tiếp vọt tới trước mặt Không Dư Hận.
Không Dư Hận đang muốn giở ra chiêu cũ, đã rút kiếm ra đâm về phía Đường Phong, nhưng không ngờ mắt hoa lên một cái mục tiêu đã biến mất, sau một khắc, một cảm giác nguy hiểm dị thường ập đến ngay trước mặt hắn.
Không Dư Hận không hổ là đệ tử xuất sắc của Đại Tuyết cung, phản ứng cũng thuộc vào hàng nhất lưu, vội vàng thối lui về sau một chút, vừa vặn đã thoát được một kích thẳng mặt của Đường Phong.
- Tới hay lắm!
Cừu Thiên Biến ngay khi Đường Phong vừa ra tay đã vòng ra sau lưng Không Dư Hận, giờ phút này hắn ta lui lại, chẳng khác nào tự đâm đầu vào vòng công kích của Cừu Thiên Biến.
Cừu Thiên Biến nắm tay thành quyền, một quyền đấm thẳng tới sau lưng Không Dư Hận, tay kia lại cong thành trảo, ý muốn nắm chặt cổ họng Không Dư Hận. Nhưng ngay khi xuất kích, lại đánh vào khoảng không, bởi vì ngay nháy mắt khi tấn công tới, thân thể Không Dư Hận đã vặn vẹo một cách quỷ dị, phẳng phất cứ như là mắt gắn ở sau lưng, tránh khỏi công kích của Cừu Thiên Biến một cách thần kỳ.
- Chỉ bằng ngươi cũng muốn làm ta bị thương?
Không Dư Hận nháy mắt đã hiện sát tâm, cả người thoát ra rồi thì cương khí trên người lại chợt lóe, trường kiếm hóa thành vô vàn quang ảnh, kiếm quang bắn ra, chụp thẳng xuống đầu Cừu Thiên Biến.
Thần sắc trên mặt Cừu Thiên Biến thoáng chốc đã ngưng trọng hẳn lại, tốc độ bản thân hắn không nhanh, làm thế nào có thể chống đỡ nổi công kích sắc bén như vậy? Mà muốn toàn lực hóa giải, không bị thương thì cũng phải mất mạng. Trong lúc nguy cấp, Không Dư Hận đang đắc thủ bỗng nhiên biến sắc, trực tiếp thu hồi công kích tới Cừu Thiên Biến, đem mũi trường kiếm chếch sang bên cạnh.
Trường kiếm lướt nghiêng qua, một tràng những tiếng đinh đinh đang đang vang lên, Toái Tinh trong tay Đường Phong đã qua lại với Không Dư Hận mười mấy kích, hai đạo thân ảnh lại đột nhiên tách ra, đồng thời lui về phía sau.
Trong nháy mắt lui lại, Không Dư Hận đưa tay xuống thắt lưng, rút ra ba thanh phi đao nhắm vào những chỗ hiểm trên người Đường Phong mà phóng tới.
Ám khí? Đường Phong có cảm giác không biết nên vui hay nên buồn, kể từ khi tới cái thế giới này, toàn là mình dùng ám khí đối phó với người khác, không nghĩ tới hôm nay lại bị kẻ khác dùng ám khí công kích.
Ba thanh phi đao này được Không Dư Hận rót vào một thân thực lực, lực sát thương không thể nói là không cường đại. Hơn nửa góc độ điêu luyện, quỹ đạo kỳ dị, cực kỳ khó đỡ.
Phóng ra ba thanh phi đao xong, trong lòng Không Dư Hận cực kỳ kích động. Cho tới giờ còn chưa có ai bị hắn đánh lén mà không chết, mặc dù lần này chỉ là một hồi thí luyện đơn giản, nhưng cũng không có cấm động võ, đối với Không Dư Hận hắn mà nói, quả thực chính là thời cơ tốt để loại bỏ Đường Phong.
Trong lúc phóng ra ba thanh phi đao, trong đầu Không Dư Hận cũng đã đồng thời tưởng tượng ra cảnh Đường Phong trúng đao, thân bê bết máu.
Thế nhưng sự thật lại khiến mắt hắn như muốn lòi cả ra, tên Đường Phong kia chẳng qua chỉ đưa tay ra chụp chụp mấy cái giữa không trung, ba thanh phi đao của mình đã nằm gọn trong tay hắn.
Làm sao có thể? Ba thanh phi đao do mình phóng ra là gì chứ? Lực đạo mạnh mẽ biết bao nhiêu? Chính mình rõ ràng nhất, Huyền giai căn bản đừng hòng nghĩ đến dùng tay không bắt gọn! Thế mà, tên Đường Môn này lại có thể làm được, lại còn làm ngay trước mắt mình!
- Trả lại cho ngươi!
Đường Phong cười lạnh một tiếng, đưa tay phóng ba thanh phi đao bay ngược trở lại.
Ám khí do đệ tử Đường Môn phóng ra, loại như Không Dư Hận há có thể so sánh được? Ba thanh phi đao lúc vừa mới được phóng ra thì còn có thể nhìn thấy được, quỹ đạo bay của nó cho dù là Cừu Thiên Biến ở một bên cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, cũng tự tin có thể né tránh được, huống chi cao thủ cỡ như Không dư Hận.
Nhưng mà, Không Dư Hận trong lòng lại trào dâng lên một mối bất an cực kỳ mãnh liệt, tiềm thức nói với hắn tuyệt đối không nên né tránh, chính vì vậy hắn mới vung vũ khí trên tay lên, nhắm tới ba thanh phi đao mà ngoáy một vòng, ý muốn đánh rớt hết cả ba thanh.
Nhưng hắn vừa mới động thủ, ba thanh phi đao nhìn hết sức bình thường, không có gì kỳ lạ, đang bay giữa không trung bỗng dưng lại rẽ ngoặt sang, vẽ ra một cái quỹ tích hình vòng cung, giống như là vật sống mà né khỏi công kích của hắn, ngay sau đó lại chia ra thành ba đường phóng tới.
Không Dư Hận kinh hoàng thất sắc, vội vàng lui về phía sau, thế nhưng hãy còn chậm một chút, ba thanh phi đao thì có tới hai thanh trực tiếp lướt qua gương mặt của hắn, rạch thành hai đường máu tươi hai bên má. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Thủ pháp phóng ám khí khiến người ta phải kinh hãi, lộ tuyến bay đi hết sức thần kỳ! Không Dư Hận cơ hồ không dám tin vào mắt mình nữa! Bản thân hắn nghiên cứu ám khí cũng đã rất lâu, nhưng cho tới bây giờ còn chưa có nghe qua có cái kiểu phóng ám khi nào mà bay được nửa chừng lại có thể quẹo sang một bên, đúng là chuyện khiến người ta chẳng bao giờ nghĩ đến. Cũng may là khi nãy hắn không có né sang bên cạnh, nếu không nhất định sẽ lọt thẳng vào phạm vi tấn công của phi đao.
Không dám dây dưa gì với Đường Phong nữa, Không Dư Hận nhảy ra xa hơn mười trượng, sau đó đứng yên tại chỗ, không cam lòng nhìn về phía Đường Phong.
Hai tay của hắn đang run rẩy, thậm chí nét mặt còn có chút dữ tợn.
Mặc dù chỉ mới giao tranh một chút ngắn ngủi, nhưng Không Dư Hận biết, bản thân so với Đường Môn này thì còn kém hơn một chút, tốc độ và lực đạo của hắn không thua kém gì mình, thậm chí… so với mình còn mạnh hơn!

Vô Thường - Chương #373


Báo Lỗi Truyện
Chương 373/1679