Chương 371: Thí luyện, chính thức bắt đầu. (Hạ)


Trước cửa Ô Long bảo, một tiếng thét thảm thiết vang lên giữa lúc bình minh, máu tươi trong nháy mắt đã phun ra, ngắn ngủn mấy hơi, tên kia đã không còn kêu lên được một tiếng nào nữa, cả người nằm bất động trên mặt đất, máu tươi theo đó chảy lênh láng.
Đại đa số mọi người trong lòng phát lạnh, ngoại trừ đám đệ tử Đại Tuyết cung, đám đệ tử này nhìn thấy cảnh tượng như vậy mà vẫn lạnh nhạt như không, sắc mặt ai nấy không có biến hóa chút nào. Loại chuyện như vậy, ở Đại Tuyết cung bọn họ gặp qua cũng không ít.
Giết gà dọa khỉ!
Đường Phong nheo mắt nhìn Độc nhãn quái nhân. Hắn có thể khẳng định là, hôm nay bất kể là kẻ nào ra khỏi Ô Long bảo trễ, cũng sẽ bị loạn đao chém chết, Độc nhãn quái nhân cần dùng một mạng người để nói với tất cả một điều, quy củ cùng mệnh lệnh do Ô Long bảo đặt ra, không một ai được phép làm sai, kẻ làm sai nhất định phải chết.
Kẻ bị chết chính là gà, mà đám người đứng xem ở đây chính là khỉ.
Chém chết người nọ rồi, đám mặc đồ đen kéo thi thể của hắn, lôi thẳng vào bên trong bảo, lưu lại trên đường một đường máu đỏ tươi thẳng tắp.
Độc nhãn quái nhân nghiêng đầu, cười lạnh nhìn mấy trăm người, mở miệng nói:
- Có muốn biết thi thể của hắn ta bị vứt xuống đâu không?
Không một ai trả lời lão! Không phải do sợ, người đứng ở chỗ này có ai mà không giết người qua? Một kẻ không có liên quan gì tới mình chết đi, đám người này chẳng việc gì phải sợ. Chẳng qua kẻ mở miệng đáp lời đầu tiên sẽ biến thành cánh chim đầu đàn, lỡ như Độc nhãn quái nhân lại lấy đó làm cớ để chém chết thì đúng là xui xẻo.
Độc nhãn quái nhân lại nói:
- Có rất nhiều người đã ở Ô Long bảo một thời gian ngắn, chắc cũng đã nghe qua một câu như này: Còn không thành thật, sẽ ném ngươi vào Xà Quật để nuôi rắn!
- Không sai, trong Ô Long bảo có một chỗ khiến người ta sởn da gà, đó chính là Xà Quật.
Nói tới đây, ngay cả Độc nhãn quái nhân thậm chí cũng có chút không nhịn được mà run bắn cả người.
- Hắn ta sẽ bị ném vào Xà Quật, sau này nếu như có người cãi lệnh ta, xâm phạm quy củ Ô Long bảo, kết cục của kẻ đó cũng không khác là mấy, hơn nữa còn bị ném sống vào Xà Quật, cho vô số rắn độc từng miếng từng miếng rỉa thịt trên người, ngay cả nội tạng cũng không chừa một chút, bị đớp đến chỉ còn lại một bộ xương trắng hếu!
Giọng nói đột nhiên bén nhọn, Độc nhãn quái nhân quát lên:
- Mỗi sáng sau này tập hợp ở trước cổng, kẻ đến trễ liền bị giết!
- Còn lúc này…
Độc nhãn quái nhân tiếp tục nói:
- Ta không biết các ngươi dùng cách gì, cũng không có gì hạn chế, mọi người phải chạy tới Diêm thành, sau đó vòng lại, vòng đi vòng lại năm vòng, chạy xong mới được ăn sáng! Nhân đây cũng nhắc thêm một câu, thời gian nửa canh giờ, tới trễ thì xem như xui xẻo. Cảnh cáo trước, nếu như có ai lười biếng thì đừng trách ta không khách khí.
Lời này vừa dứt, tất cả đều kinh hãi. Đường Phong tính trong lòng một chút, Diêm thành cách Ô Long bảo chừng ba mươi dặm, một vòng chính là sáu mươi dặm, năm vòng cũng chính là ba trăm dặm!
Hiện tại là giờ mão, cũng chính là sáu giờ sáng, chỉ còn cách giờ thìn có nửa canh giờ, thời gian ăn cơm cũng là nửa canh giờ, vậy hàm ý trong đó chính là mọi người phải trong một canh giờ chạy hết ba trăm dặm, sau đó ăn cơm!
Một canh giờ ba trăm dặm… Có thể sao? Đường Phong đoán đại khái hắn gian nan lắm mới làm được, nhưng trong số những người có mặt ở đây, có mấy người có thể có tốc độ được như mình?
- Hắc… Nhìn bộ dạng các ngươi chắc là không muốn ăn sáng rồi, tình nguyện đứng đây đến lúc hết giờ sao?
Độc nhãn quái nhân cười âm hiểm một tiếng, lại xoay người bỏ đi, không thèm để ý tới đám đệ tử này nữa.
Nghe xong, tất cả mọi người sực tỉnh, thì ra thí luyện đã chính thức bắt đầu rồi.
Một bóng người lanh lẹ vọt ra khỏi đám người, hướng về phía Diêm thành mà lao đi, chính là Không Dư Hận.
Có hắn dẫn đầu, những người khác cũng vội vàng thi triển thân pháp, một bên chửi mắng trong lòng, một bên chạy cật lực.
Bất đắc dĩ, Đường Phong cũng vội vàng sử ra một thân khí lực, lao ra ngoài như gió thoảng. Hắn không dùng toàn lực nhưng tốc độ này ở trong đoàn người cũng là hạng nhất rồi, đám người vừa chạy ra được một khoảng chỉ cảm thấy bên cạnh như có một luồng gió thổi qua, đã thấy hai bóng người vượt lên rất xa rồi.
Có người cả kinh thốt lên:
- Tốc độ đáng sợ, ai vậy?
Có người biết Đường Phong, đáp:
- Là cái kẻ đã từng giết một người khi trước đó, Đường Môn!
- Vậy sau hắn là ai vậy?
- Không nhận ra, nhưng chắc chắn cũng là cao thủ!
Có một người theo sát sau lưng Đường Phong, nhưng hắn không phải dựa vào tốc độ của mình, là hắn nương nhờ tốc độ của Đường Phong.
Chạy thẳng về phía trước một khoảng xa, Đường Phong cảm thấy có gì đó không đúng, mặc dù không có địch ý hay sát khí gì cả, nhưng cái đuôi sau lưng lại khiến cho hắn có chút khó chịu. Vốn là muốn không để ý tới, nhưng tăng tốc nhiều lần mà vẫn không thể bỏ rơi được đối phương, lòng hiếu kỳ nổi lên, bèn quay đầu nhìn lại, vừa nhìn liền không biết nên khóc hay nên cười nữa.
Vẫn bám sát mông mình không phải là ai khác, mà là bóng dáng nhỏ bé của Cừu Thiên Biến, lúc này mặt mũi lão có chút nhăn nhó, thần sắc ngưng trọng, không ngừng điều chỉnh hô hấp của mình, nhắm mắt bám theo phía sau Đường Phong, có đôi lúc bị bỏ rơi một quảng ngắn, nhưng trong thoáng chốc đã chạy tới lại.
Đường Phong dần giảm tốc độ, cười nói:
- Sao lại là ngươi? Ta còn tưởng có kẻ nào định ám toán ta nữa chứ.
Cừu Thiên Biến trong lúc cấp bách cũng đành phải bớt chút thời giờ, đáp:
- Ta chỉ có thể theo ngươi, cũng may không có nhìn lầm, tốc độ của ngươi hóa ra lại nhanh như vậy. Ta không thể mở miệng nói nhiều rồi, ta còn muốn giữ lại chút khí, còn phải chạy cho xong ba trăm dặm đường này nữa đó.
- Ừm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đường Phong gật đầu.
Bản thân Cừu Thiên Biến không có tốc độ như vậy, nhưng lão không ngừng điều chỉnh lực lượng cương tâm, chỉ cần còn thấy bóng ảnh mình, là lão có thể trong nháy mắt rút ngắn khoảng cách với mình.
Trên bầu trời, vầng trăng tròn vằng vặc còn chưa lặn xuống, soi bóng người trên mặt đất mờ mờ. Huống chi, cho dù không có mặt trăng, chỉ cần chỗ nào có người thì chỗ đó có bóng, mắt thường không nhìn thấy được không có nghĩa là không có.
Phương pháp của Cừu Thiên Biến mặc dù rất hiệu quả, nhưng tiêu hao rất nhiều cương khí, bởi vì lão phải không ngừng sử dụng lực lượng cương tâm, Đường Phong cũng không dám chắc lão có thể hoàn thành hành trình ba trăm dặm được hay không, nhưng việc là do người làm, chỉ cần lão có thể kiên trì là có thể thành công.
Đường Phong cuối cùng cũng hiểu tại sao Ô Long bảo có thể giúp người ta đề cao thực lực, lần thí luyện đầu tiên này cũng chỉ là món khai vị mà thôi, thế mà cũng hành người như thế, vậy sau này sẽ còn có cái khảo nghiệm thuộc dạng khó khăn tới mức mất mạng hay không đây?
Dù chỉ là chạy bộ, nhưng cũng chạy suốt quãng đường ba trăm dặm a! Quá tiêu hao thể lực và cương khí rồi!
Một người nếu như luôn bị bức tới cực hạn, dĩ nhiên là có thể nâng cao thực lực.

Vô Thường - Chương #371


Báo Lỗi Truyện
Chương 371/1679