Chương 368: Trảm tâm ma, giết Đường Môn. (Hạ)


Nhưng cho dù là ngủ thiếp đi, trong mộng cũng là những hình ảnh nàng cùng hắn e ấp. Thậm chí nàng còn cảm thấy mình nhiễm phải ma chướng rồi. Vốn là cao thủ thiên giai, dĩ nhiên nàng biết đấy là một loại tâm bệnh, nếu không diệt trừ được tâm bệnh này, về sau nguy hiểm vô cùng.
Làm sao để diệt trừ tâm bệnh? Chỉ có cách là chặt đứt tâm ma!
Đúng vậy, mình còn thù lớn chưa trả được, mình không thể để chuyện nữ nhi tình trường làm ảnh hưởng, ngoài ra, gã nam nhân kia chẳng qua chỉ mới ở cảnh giới Huyền giai, so với mình khác xa một trời một vực, sao thể ở bên nhau? Hơn thế, đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình, rốt cục trong lòng hắn nghĩ gì thì mình cũng không chắc lắm.
Phi Tiểu Nhã muốn chặt đứt tâm ma của mình nhưng lại không đành lòng. Cách chặt đứt tâm ma cũng đơn giản, giết chết nó, đồng nghĩ với giết chết gã nam nhân Đường Môn kia!
Phi Tiểu Nhã nhiều lần tự nhủ không được vọng động, cũng không có cách nào kiềm chế ma chướng trong tâm trí. Nhân dịp còn chưa vướng sâu tình cảm, đi giết béng hắn. xong rồi tâm ma của mình sẽ được giải trừ, phiền não sẽ tiêu tan.
Nghĩ đoạn, Phi Tiểu Nhã hít một hơi thật sâu, đem món y phục đã rách nát đưa lên mặt, nước mắt nàng từ từ đẫm ướt cả bộ y phục.
Ngươi là người đầu tiên lọt vào mắt xanh của bổn bảo chủ! Nhưng thực lực của ngươi yếu kém quá!
Cho nên ngươi sẽ phải chết, để không làm trở ngại cho ta, nếu như ngươi đạt cấp thiên giai, có lẽ còn lưu lại tính mạng, bởi vì thực lực của một thiên giai có chút tác dụng trong việc báo thù.
Hồi lâu sau, Phi Tiểu Nhã ngẩng đầu lên, những nét bàng hoàng cùng mê man đã biến mất, thay vào đó là sự kiên quyết. Đặt bộ y phục xuống bàn, sắc mặt lạnh tựa băng xoay người đi ra ngoài. Quyết ý này khó khăn lắm mới có được, Phi Tiểu Nhã cảm thấy không chuyện gì có thể thay đổi ý định của mình nữa.
Bởi vì ngày mai đã là hạn thí luyện nên các đệ tử vào Ô Long Bảo năm nay đều ngồi trong phòng tĩnh tâm tu luyện, gắng giữ được trạng thái hoàn hảo nhất có thể. Dọc đường đi, Phi Tiểu Nhã cảm thấy rất vắng vẻ.
Còn hơn mười trượng nữa là chỗ ở của gã gọi là Đường Môn kia, càng tới gần, Phi Tiểu Nhã càng cảm thấy bước chân mình nặng nề, thậm chí là khó cất bước, nàng cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ, coi Đường Phong như một chướng ngại vật trên con đường báo thù của mình, thế mới ổn được, nếu đã là chướng ngại vật thì phải hoàn toàn tiêu diệt.
Đến cửa phòng của Đường Phong, Phi Tiểu Nhã hít một hơi thật sau, trong nháy mắt, sắc mặt lạnh lẽo tự băng sương, trong đầu nàng không ngừng tính toán đến những khả năng chút nữa có thể xảy ra. Mở cửa ra, đánh thẳng một chưởng lên đầu gã kia là xong, đơn giản mà giải quyết gọn gàng sự tình.
Ừ, cứ làm như thế đi. Nhưng Phi Tiểu Nhã chưa kịp làm gì, đột nhiên bên trong đã truyền đến giọng nói của Đường Phong, giọng nói mà đã làm mình thổn thức, Phi Tiểu Nhã khựng người lại.
Hắn không phải là lẩm bẩm một mình mà là đang nói chuyện với một người khác. Phi Tiểu Nhã nhướng mày, làm sao lúc này bên trong phòng Đường Phong còn có người khác nhỉ?
Bên trong, Đường Phong không hề hay biết bị bảo chủ vui giận bất thường kia đang một lần nữa quyết tâm giết hắn, cũng không biết đại nạn đang cận kề, hắn vẫn ngồi trên giường, băng quấn trên đầu đã tháo xuống, ngoại thương trên người căn bản đã đỡ hơn, chỉ có điều thân thể vẫn còn yếu đuối.
Hà Hương Ngưng mới tới giúp Đường Phong thay y phục cũng như giặt giũ sạch sẽ, dọn dẹp phòng ốc. Xong xuôi, nàng còn chưa đi ngay mà ngồi xuống nói chuyện với Đường Phong.
- Sao ngươi lại mong muốn trở nên cường đại hơn nữa?
Điều này khiến Đường Phong thực sự tò mò, dựa vào những gì mình biết, Hà Hương Ngưng nhất định mong muốn báo thù. Chỉ có thể thật mạnh mới có khả năng báo thù. Nhưng đó lại là một gánh nặng quá lớn đối với một nữ nhân. Mỗi lần thấy ánh mắt khát khao báo thù, Đường Phong cũng cảm thấy một chút đồng cảm.
Hà Hương Ngưng ngồi trên giường, thần sắc biến đổi, trở nên thống khổ vạn lần, thân hình run rẩy, cứ như bộ dạng của người đang gặp ác mộng. Nguồn: http://truyenyy.com
- Không muốn nói thì thôi, ta chỉ là thuận miệng hỏi thôi.
Đường Phong thở dài một tiếng. Trong thế giới khắc nghiệt, thật giả lẫn lộn này, ân cừu là thế nào đây?
Hà Ngưng Hương nhè nhẹ lắc đầu nói:
- Ta muốn báo thù cho phụ mẫu và đệ đệ. Kẻ kia đã hạ sát cả nhà ta ngay trước mặt ta rồi tàn nhẫn đến mức chặt chém thi hài phụ thân, máu của cha mẹ và đệ đệ thấm đẫm thân thể ta. Hắn không hề xuống tay với ta, cố tình lưu lại mạng sống, thách thức ta tìm hắn báo thù!
- Kẻ đó là ai? Ngươi biết tên hắn không.
Đường Phong nhướng mày, thầm nghĩ, gã này đúng là biến thái. Giết người phải diệt trừ tận gốc, nhưng hắn lại cố ý giữ lại mạng sống Hà Hương Ngưng để nàng báo thù, kẻ có tâm lý bình thường thì đâu có vậy.
- Nếu hắn không nói thì ta cũng không biết.
Hà Hương Ngưng gật đầu, ánh mặt tràn ngập hận ý.
- Sát thủ số sáu của Đại Tuyết Lâu – Phụng Kinh Thanh! Hắn nói với ta, nếu muốn tìm hắn báo thù thì hãy đến Ô Long Bảo học nghệ, nơi này có thể khiến ta trở nên cường đại hơn.
- Đó là lý do ngươi tới đây?
Đường Phong khẽ than thở, lần trước gặp Hà Hương Ngưng ở Diêm Thành, Đường Phong cũng hiểu một chút tình cảnh của nàng, nhưng không ngờ ẩn chứa đằng sau còn nhiều chuyện uẩn khúc như vậy. Chẳng trách nàng bằng mọi cách vào được Ô Long Bảo, nếu lúc đó không vượt qua được vòng khảo nghiệm, dù có được làm đệ tử cấp thấp của Địa Tuyết Cung thì cũng muôn phần khổ đau. Lấy tâm lý muốn báo thù mãnh liệt của Hà Hương Ngưng mà nói, chạm trán kẻ thù là Phụng Kinh Thanh kia mà không thể nào giết hắn, thật là một cực hình.
Chỉ có tới Ô Long Bảo, sau khi đủ thực lực thì đi tìm Phụng Kinh Thanh báo thù, đó mới là thượng sách.
- Ừ.
Hà Hương Ngưng gật đầu, ngẩng nhìn Đường Phong tò mò hỏi:
- Còn ngươi vì sao lại đến đây? Chẳng lẽ thực sẽ là bị người ta lừa gạt đưa tới?
Đường Phong cười khổ một tiếng:
- Lúc đầu là bị lừa tới. Nhưng nguyên nhân thực sự là….
Đường Phong dừng lại một chút, nhìn thẳng Hà Hương Ngưng nói:
- …là vì một nữ nhân!
Đang không biết nói thế nào về chuyện tình cảm của mình với Hà Hương Ngưng, giờ lựa theo chuyện này nói với nàng sẽ tránh cho nàng khỏi tự ái.
Bên ngoài phòng, Phi Tiểu Nhã nghe chuyện một lúc, ngay khi trong phòng Đường Phong vọng ra giọng nói của Hà Hương Ngưng, trong lòng bảo chủ đại nhân đột nhiên nổi lên một cảm giác khó tả, đau khổ dấm dứt, một chút khó thở, trong miệng chua loét, làm cho nàng vốn đang bình tĩnh lại trở thành vô cùng phẫn nộ.
Gã tiểu dâm tặc này quả nhiên đánh chết cũng không chừa, trong khi người khác đang cố gắng tu luyện để chuẩn bị cho thí luyện ngày mai thì hắn ngược lại đang ngồi nói chuyện phiếm với nữ nhân trong phòng, thật là chém chết cũng không hết tội. Tự tay giết hắn hôm nay cũng không coi là vô cớ giết người. Tiểu dâm tặc này vốn được trời cho gương mặt tuấn tú, nụ cười mê người, nếu thi triển thủ đoạn câu dẫn nữ nhân, đoán chừng không thiếu nữ nào không mê đắm, ngay cả chính bản thân mình cũng bị hắn làm cho thất điên bát đảo, huống hồ là người khác.

Vô Thường - Chương #368


Báo Lỗi Truyện
Chương 368/1679