Chương 358: Ta nhặt về. (Hạ)


- Mang chấp sự.
Phi Tiểu Nhã chần chờ chốc lát nói,
- Lần này đi tìm Đường Môn, nếu như thật sự tìm không được thi thể của hắn... Sẽ trảm sát con rùa kia!
Phi Tiểu Nhã đoán chừng Đường Môn chấp nhận là chết chắc. Bất quá hắn liều tính mạng cứu mười mấy người, mình cũng cho những người này một cái công đạo, nếu không huynh đệ,đệ tử trong Ô Long bảo nghe được chỉ sợ cũng phải thất vọng đau khổ.
Nghe lời nói của Phi Tiểu Nhã ..., Mang chấp sự vẻ mặt không chút hoang mang, vân đạm phong khinh mở miệng nói:
- Bảo chủ đại nhân, xin thứ cho thuộc hạ vô năng, chuyện này... Ta sợ rằng không thể ra sức!
- Làm sao?
Phi Tiểu Nhã nhướng mày, quay đầu nhìn về phía Mang chấp sự, trên mặt đẹp giận dữ:
- Ngay cả mệnh lệnh của ta ngươi cũng muốn cãi lời sao?
- Thuộc hạ không dám.
Mang chấp sự sắc mặt bất biến,
- Chẳng qua là...
- Không có chẳng qua là, nếu như ngươi đang còn muốn ở Ô Long bảo, lập tức đi cho ta !
Phi Tiểu Nhã lấy ra giọng điệu bảo chủ cường ngạnh nói.
- Bảo chủ đại nhân, xin cho thuộc hạ nói một câu sau khi nghe xong ngài hãy tiếp tục quyết định.
Mang chấp sự vẫn vẻ mặt vô sỉ , giọng nói cũng là không nóng không lạnh.
- Nói! Phi Tiểu Nhã từ trong môi nặn ra một chữ.
- Không phải thuộc hạ không muốn ra biển kiếm Đường Môn, kì thực là bởi vì người trên tay bảo chủ đại nhân kia… Ừmm… nếu như không phải ta nhìn lầm, hắn là Đường Môn, cho nên căn bản không cần thuộc hạ đi tìm nữa rồi.
Mang chấp sự nói ra lời này, cơ hồ mọi người đều ngẩng đầu lên nhìn phía sau Phi Tiểu Nhã.
Lúc những người này bái kiến bảo chủ, nhất thời cúi đầu, ngay cả lúc lão La nói chuyện cũng vậy, đây là quy củ Ô Long Bảo, dù sao bảo chủ đại nhân là một đại mỹ nữ, trước kia có người nhìn nàng nói chuyện, kết quả bị giết chết, ở đây, chưa có nam nhân nào dám nhìn nàng nói chuyện, sắc đẹp thì ở trước mắt đây, nhưng chỉ liếc nhìn lại mất mạng, ai chán sống rồi hay sao mà dám nhìn.
Trong mọi người, chỉ có Mang chấp sự là không sợ Phi Tiểu Nhã, dĩ nhiên nhìn người phía sau nàng rất rõ.
Phi Tiểu Nhã giờ phút này cũng là ngẩn ngơ, kinh ngạc quay đầu xem một chút phía sau mình chính là cái tên Tiểu dâm tặc kia, khuôn mặt ngạc nhiên, miệng cũng vòng thành hình tròn, vừa xem một chút Mang chấp sự, chần chờ nói:
- Ngươi xác định người này đúng là Đường Môn?
Mang chấp sự vẻ mặt tiếu phi tiếu gật đầu, bảo chủ đại nhân trong nháy mắt mặt đỏ thẫm lại.
Mới vừa chính mình còn đem Đường Môn thành một bộ dạng thế này, không tiếc phái ra một thiên giai cao thủ đi cứu hắn nhưng là thời gian một cái nháy mắt thiếu niên anh hùng trong lời của mình lại là giống như là đồ bỏ đi, một thân lam lũ, thoạt nhìn so sánh với tên khất cái cũng không kém là bao nhiêu, sắc mặt cũng là trắng, thở hổn hển bất định, cho dù không có chết đoán chừng cái mạng không còn bao nhiêu.
Bộ dạng hiện tại của Đường Phong, vừa nhìn đã biết bị ngược đãi vô cùng. Ngược đãi, là cực hình ngược đãi nên mới bị thê thảm thế này, mà đầu sỏ… Mọi người nhìn chân hắn, lại thấy tay Phi Tiểu Nhã bảo chủ đang còn nắm nơi mắt cá chân.
Phi Tiểu Nhã sắc mặt lập tức không tự nhiên , vội vàng đem Đường Phong đi mất hận không tìm cái lỗ nào để chui xuống.
Thật đáng chết, Phi Tiểu Nhã cảm thấy không còn trốn đi đâu được.
Ho nhẹ một tiếng, Phi Tiểu Nhã nhìn lão La hỏi:
- Này Tiểu dâm... Người nọ cứu các ngươi chính là cái kia Đường Môn sao?
Lão La dùng sức vuốt vuốt hai mắt của mình, cơ hồ không thể tin được nhìn qua hết thảy, sau một khắc, hắn lập tức tựu nhào tới Đường Phong, nước mắt dàn dụa, gào khóc không dứt:
- Đường tiểu huynh đệ a, làm sao ngươi như vậy mà chết? Vì cứu mười mấy người chúng ta mà liên lụy tánh mạng của mình, không đáng giá a, trời ghét anh hào, trời ghét anh hào a!
Mười mấy huynh đệ hai mắt rưng rưng đứng yên bên cạnh Đường Phong, lặng nhìn vào ân nhâm nằm trên mặt đất.
- Ha ha ha…
Mang chấp sự nhịn cười từ đầu tới cuối, cổ họng phát ra tiếng cười quái dị. Phi Tiểu Nhã tàn bạo liếc hắn một cái.
Nàng biết Mang chấp sự là cố ý, cho nên lúc nói chuyện cùng mình không nhanh không chậm, không chút hoang mang, chính là muốn biến nàng thành trò cười! Nếu nàng biết tên này là Đường Môn, sao có thể kéo về chứ.
Tức chết người đi được! Phi Tiểu Nhã cảm giác mình quá ủy khuất, hôm nay ở bờ biển bị Tiểu dâm tặc làm cho tức, về đến nhà lại bị Mang chấp sự chọc giận một bụng tức khí không biết giải tỏa đi đâu.
Lão La khóc hôn thiên ám địa, Phi Tiểu Nhã không nhịn được mở miệng nói:
- Đừng khóc nữa, hắn còn chưa có chết!
Nghe được câu này, lão La sửng sốt lúc này mới nhớ hơi thở Đường Phong vẫn còn hiện tại hắn quả nhiên còn sống.
- Không có chết, thật không có chết!"
Lão La mừng rỡ hô.
- Bảo chủ đại nhân... Đường Môn làm sao cùng ngài ở chung một chỗ? Hắn không phải là đơn độc ở ngoài đảo sao?
Mang chấp sự buồn cười nhìn xong, này mở miệng hỏi hỏi chánh sự.
- Ta nào biết… Ta là … ta là nhặt hắn ở bờ biển về. Ta gặp hắn đã thế rồi.
Phi Tiểu Nhã đỏ mặt giải thích, nhưng nói dối thế nào cũng không thuận được, tim đập thình thịch.
- Lúc ấy hắn nằm ở bờ cát, cả người hôn mê bất tỉnh, ta thấy hắn đáng thương nên dẫn về.
- Nha.
Mang chấp sự ý vị thâm trường ồ một tiếng,
- Bảo chủ đại nhân quả nhiên trạch tâm nhân hậu, tâm địa thiện lương a.
Phi Tiểu Nhã yếu ớt nói:
- Coi như chỉ là chó mèo ta cũng nhặt về.
- Đúng ,đúng
Mang chấp sự gật đầu lia lịa,
- Chó và mèo gì gì đó có thể ôm trở về, nhưng một đại nam nhân, bảo chủ đại nhân ngài dù sao cũng là nữ nhân, nam nữ thụ thụ bất thân, lựa chọn kéo về cũng đúng không gì đáng trách, cái này cách làm này cũng tương đối chính xác.
Phi Tiểu Nhã thẹn quá thành giận, cười lạnh một tiếng nói:
- Ngươi nói thêm câu nữa thử xem!
Mang chấp sự miệng mở ra tính nói gì, vội vàng ngậm miệng không nói.
- Còn nhìn cái gì, đem hắn vào trong bảo tìm người cho hắn chữa thương a!
Phi Tiểu Nhã quát một tiếng.
Nghe được lệnh, quái nhân độc nhãn vung tay lên, lập tức hai Hắc y nhân chạy tới, một người ở phía trước, một người ở phía sau mang Đường Phong vọt vào bên trong.
Nhìn bóng lưng Đường Phong biến mất, quái nhân độc nhãn không khỏi nghi ngờ.
Phi Tiểu Nhã suy nghĩ rồi nói:
- Không trách được hắn bị thương nghiêm trọng như thế, hơn nữa cương khí trong cơ thể cũng khô héo rồi, thì ra là một mình bơi ba mươi dặm vào bờ.
Thực lực của hắn là Huyền giai, vừa rồi không có thuyền để sử dụng, muốn từ ngoài biển vào, chỉ có thể tự bản thân bơi. Nghĩ tới đây, Phi Tiểu Nhã không khỏi có chút bội phục Đường Phong, nếu mình là hắn, với thực lực như thế, căn bản không thể nào làm được chuyện như vậy. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Thời gian dài, hơn nữa lại là đại dương bao la, thể lực cùng cương khí tiêu hao nhất định rất nghiêm trọng, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao lần này đụng phải mình không hề có khí lực chạy trốn, mà cũng không có khí lực để đánh nhau.

Vô Thường - Chương #358


Báo Lỗi Truyện
Chương 358/1679