Chương 352: Hậu di chứng phát tác. (Hạ)


Bất quá chỉ qua một lúc thì nó đột nhiên đổi hướng, chạy về phía biển.
Nó muốn bỏ chạy, Đường Phong không dám chậm trễ, gầm lớn một tiếng, trên Toái Tinh chợt lóe cương khí, trực tiếp gọt đi một khối mí mắt của nó.
Toàn bộ mắt của nó đều dính máu tươi, đỏ lòm một màu, thoạt nhìn khá thê thảm, nhưng loại thương thế này với nó mà nói thì căn bản không là gì, chẳng qua là nó nhát gan, sợ đau nên mới phản ứng kịch liệt như thế.
Đợi sau khi con cự quy chìm xuống biển, Đường Phong vẫn không buông tay, cùng theo nó tiến vào lòng biển, trên mặt biển chỉ lưu lại một xoáy nước và bọt khí trắng xóa, sau đó lập tức trở nên yên tĩnh.
Tận một lúc sau, mới có thêm một loạt bọt khí đột nhiên phá vỡ yên bình trên mặt biển, thân ảnh của Đường Phong bắn lên từ phía dưới, xoay người vài cái trên không trung, sau đó lảo đảo rơi xuống bờ cát, cười khổ nhìn về phía biển rộng.
Con súc sinh nay quả nhiên vô cùng lợi hại.
Sau khi chìm sâu vào lòng biển, nó đã rút hết đầu và tứ chi của mình vào trong mai, mặc dù Đường Phong có thực lực của Thiên giai trung phẩm đi nữa thì cũng bất lực, không thể làm gì được với cái mai rùa này, rơi vào đường cùng, chỉ có thể chọn từ bỏ.
Nhìn bộ dạng của nó thì hẳn là một thời gian ngắn nữa cũng không bị mình dụ lên được, hơn nữa mình cũng không ở lại đây lâu được.
Bây giờ nên trở về Ô Long bảo.
Chiến đấu với nó vài ngày, thoạt nhìn không thu hoạch được gì, nhưng Đường Phong cũng không thất vọng. Trong những lần sinh tử cận kề lúc chiến đấu kia, ít nhiều gì cũng khiến mình tiến bộ hơn một chút, hơn nữa, bây giờ cũng đã biết ở những địa phương khác nhau thì sức mạnh Cương Tâm phát ra cũng khác nhau. Dù sao thì Túy ngư thảo cũng đã tới tay, mục đích chủ yếu của lần này cũng đã đạt được.
Làm nguời thì phải biết dừng lại, không nên có dã tâm quá lớn, nếu không thì cũng có một ngày bị kẻ khác nuốt mất.
Cảm nhận trạng thái cơ thể của mình hiện tại, tất cả đều bình thường, cũng không có dấu vết của di chứng xuất hiện. trong lòng Đường Phong không khỏi vui mừng, đây hẳn là tác dụng của hai lần rèn luyện thân thể mà được, dùng cường độ của thân thể mình bây giờ đủ để chống đỡ cảnh giới Thiên giai trung phẩm trong một thời gian ngắn.
Xoay về hướng Ô Long bảo, Đường Phong đứng tại chỗ bắn lên, dồn hết cương khí toàn thân vào chân, mượn lực cương khí bắn ra đẩy thân thể của mình lao tới trước.
Lúc trước còn ở Thiên Tú đã từng thấy qua Thiên giai cao thủ bay tới bay lui, thoạt nhìn vô cùng tiêu sái, tốc độ cũng cực nhanh. Nhưng tới khi làm rồi thì Đường Phong mới phát hiện hóa ra việc này cũng không đơn giản như mình nghĩ.
Đường Phong chưa từng làm việc này bao giờ, chuyện này với hắn mà nói thì hoàn toàn cũng giống như một đại cô nương sắp bước lên kiệu hoa, đều là lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra tới giờ, trực tiếp dùng cương khí để phi hành từ trước tới nay đều là độc quyền của Thiên giai cao thủ. Tuy rằng trên lý thuyết mà nói thì chỉ cần có lực lượng của Thiên giai trung phẩm thì làm khá đơn giản, nhưng làm gì cũng cần phải có kinh nghiệm mới được.
Cả người Đường Phong sau khi phóng ra hơn mười trượng thì tà tà chúi xuống mặt đất, có vẻ như hắn càng ngày càng không khống chế nổi sự cân bằng của cơ thể, cố gắng nâng cao lên cũng không được.
Sau một lát, Đường Phong mắng liền hai tiếng, hai chân đạp lên mặt nước.
Tốt xấu gì thì nước biển cũng có thể coi là một thực thể, tuy rằng rất nhu hòa nhưng dù gì cũng có thể cung cấp một chỗ mượn lực. giẫm xuống một cái, Đường Phong phóng về phía trước, thân thể cất cao, cuối cùng thân thể cũng không lọt xuống biển, tránh khỏi vận mệnh phải xấu hổ.
Bay ra hơn mười trượng nữa thì lại gặp phải chuyện hệt như vừa rồi. Nguồn: http://truyenyy.com
Đầu của Đường Phong nhất thời lớn như cái đấu, hoàn toàn không ngờ được việc dùng cương khí phi hành lại khó khăn như vậy.
Vừa tung người lên vừa hỏi Linh Khiếp Nhan xem có bí quyết gì không.
Chẳng ngờ Linh Khiếp Nhan cười duyên một hồi rồi nói với hắn là khi vừa bắt đầu thì ai cũng như vậy, dần dần mới quen được, chuyện này liên quan tới khả năng khống chế cương khí trong cơ thể của mình, không phải trong một thời gian ngắn ngày một ngày hai mà luyện được.
Đường Phong cũng không còn cách nào khác, chỉ đơn giản là giữ nguyên tư thế không ngừng nhảy thế này đi thẳng về Ô Long bảo. Cũng may thực lực của hắn bây giờ Thiên giai trung phẩm, nếu không thì với thực lực Huyền giai trung phẩm thì lần đầu tiên Đường Phong chỉ có thể nhảy ra được vài chục trượng, sau đó sẽ không thoát khỏi cảnh ngã xuống nước.
Mặc dù tư thế hơi khó coi, Đường Phong cũng chưa thích ứng được với loại bay nhảy hay nói đúng hơn là bật nhảy cường độ cao thế này, nhưng tốc độ lại rất nhanh. Mỗi lần bật lên thì gió biển thối tới trước mặt, thổi tung tóc và y phục của Đường Phong, khiến hắn có cảm giác cưỡi mây đạp gió vậy.
Lúc theo thuyền rời bến lúc trước, Đường Phong vẫn chưa có cơ hội cẩn thận nhìn ngắm phong cảnh hai bên, lúc này đang ở một mình, tự nhiên thấy được nhiều thứ mà mình chưa từng để ý.
Biển rộng quả thực rất hung hiểm, trên đường đi Đường Phong thường xuyên thấy vài dòng nước xoáy hình thành trên mặt biển, đôi khi không cẩn thận đi trúng vào vùng gần nước xoáy thì dưới chân lại truyền tới một cỗ hấp lực, muốn hút mình vào trong dòng nước xoáy, còn có thể tận mắt nhìn thấy gió lố xoáy gào thét điên cuồng bên trong, uy lực vô cùng lớn, có thể cuốn nước biển lên tận trời cao, nhìn qua vô cùng đồ sộ, hút mọi thứ vào bên trong hệt như rồng hút nước trong truyền thuyết.
Đường Phong cẩn thận né tránh những khu vực nguy hiểm này, bất quá rốt cuộc hắn cũng đã hiểu vì sao chỉ có ba mươi dặm đường mà phải tốn một ngày một đêm mới tới, bởi vì quả thật có quá nhiều nguy hiểm cần phải tránh né.
Còn lần trở lại Ô Long bảo này, mặc dù Đường Phong cũng phải vòng khá xa, nhưng chỉ mất chưa tới một canh giờ đã thấy được đất liền.
Nhảy thêm vài lần nữa, đất liền đã gần ngay trước mắt, quay đầu nhìn xung quanh, cũng không phát hiện Ô Long bảo hay bóng dáng của ụ tàu, nơi này rốt cuộc là đâu thì Đường Phong cũng không biết, bất quá chắc cũng ở gần Ô Long bảo thôi, bởi vì phương hướng đại khái không sai.
Để tránh đụng phải người nào, Đường Phong cảm thấy trước tiên nên giải trừ năng lực tá thi hoàn hồn của mình thì hơn. Bằng không nếu để ai đó phát hiện thì mình có thể sẽ gặp phiền toái.
Thời điểm chỉ còn cách bờ biển vài chục trượng thì Đường Phong đáp xuống, trực tiếp hóa giải tá thi hoàn hồn.
Cũng giống hệt như mình đã nghĩ, toàn thân liền truyền tới cảm giác đau đớn khó mà chịu nổi, giống như bị ngàn vạn cây kim đâm vào, vùng đan điền vốn đầy ắp cương khí bỗng chốc trở nên trống rỗng, vô cùng đau đớn.
Đây là di chứng khiến Đường Phong lo sợ, loại đau đớn tới tận xương cốt, đau tới nhập hồn phách tâm này căn bản không ai có thể chịu đựng nổi.
Đường Phong kìm lòng không được kêu lên một tiếng giống như tiếng thú gầm, sắc mặt nhanh chóng trở nên trắng bệch, thân thể lắc lư cố gắng trụ vũng nên không ngã xuống, mỗi bước đi tới đều vô cùng gian nan, từng bước từng bước đi trên bãi cát, sau đó liền ngã xuống, miệng thở phì phò, đoạn xương gãy vốn đã sắp lành chỗ eo lúc này đây lại giống như gãy thêm lần nữa, khắp người phảng phất như khi thì rơi vào hầm băng, lúc lại nằm trong lò lửa, khi thì cực lạnh, lúc lại cực nóng.

Vô Thường - Chương #352


Báo Lỗi Truyện
Chương 352/1679