Chương 345: Đại Hải Quy. (Trung)


Đây là lần thứ hai Đường Phong chịu phải thương tích nặng như thế này, lần trước là giả chết thoát thân, bị Thiết Phong Cốt đánh trúng một quyền, phải nghỉ ngơi mất mấy hôm mới bình phục.
Chậm rãi mở mắt ra, La lão đã đứng ngay trước mặt, ánh mắt ngập tràn vẻ quan tâm.
Thấy Đường Phong tỉnh lại, La lão vội vàng mở miệng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì? Sao ngươi lại bị thương?
Đường Phong cười khổ một tiếng:
- Bản thân ta đến bây giờ còn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Đem sự tình gặp phải ở dưới biển cùng với suy đoán của hắn nói ra một lượt, sau khi nghe xong, sắc mặt của La lão cũng trở nên trầm trọng.
- Nếu đúng như ngươi nói thì chuyện này quả thật có chút kỳ lạ, đám cá chết ở vùng biển này đi đâu hết rồi? Không lẽ ở gần đây thật sự có sinh vật cường đại gì hay sao?
Đường Phong nghiêm túc gật đầu:
- Nhất định là có, chỉ là chúng ta không thấy được chân diện mục của nó ra sao mà thôi, hơn nữa lần này xem như là ta may mắn, một kích của nó đánh ta từ trong biển bay lên, đoán chừng là do mục tiêu quá nhỏ, hoặc là không biết chính xác vị trí của ta, cũng có lẽ là nó cho rằng ta đã chết rồi cho nên ta mới có thể thoát khỏi một kiếp này.
La lão đột nhiên lẩm bẩm tự nói với mình:
- Thuyền này của chúng ta cũng không nhỏ…
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Đường Phong cùng La lão trở nên cực kỳ khó coi, đưa mắt nhìn nhau một cái, đều cùng nghĩ tới một khả năng mà không có một ai mong muốn nó thực sự xảy ra.
Một huynh đệ ở bên cạnh bỗng nhiên hô lên:
- La lão, mau qua đây xem!
Nghe vậy, Đường Phong cũng vội vàng đứng lên, cùng với La lão, hai người chạy về hướng người huynh đệ đang đứng bên mép thuyền mà cúi đầu nhìn xuống dưới mặt biển, ánh mặt anh ta ngập tràn vẻ nghi hoặc không thôi, lại liên tục quay sang nhìn, ngoắc ngoắc La lão.
- Làm sao?
La lão đi tới hỏi.
- Nhìn xuống.
Người này chỉ tay xuống dưới, nói.
- Ta hình như thấy được bên dưới phảng phất có một cái bóng đen.
La lão quét mắt nhìn một chút, thuận miệng nói:
- Đây là bóng thuyền của chúng ta.
Vừa dứt lời, La lão liền giật mình cảm thấy bất thường, lúc này mây đen đã che khuất bầu trời, không có ánh nắng mặt trời, làm thế nào lại thấy được bóng thuyền cơ chứ?
Lại cẩn thận quan sát, bóng đen kia vẫn duy trì góc độ giống như thuyền, chẳng qua cũng chỉ là một bóng dáng nhàn nhạt mơ hồ, thế nhưng chỉ thoáng chốc, cái bóng này liền hiện ra ngày một rõ ràng hơn, cũng càng lúc càng lớn, toàn thân có hình bầu dục, chiếc thuyền đang nằm ở phía trên của cái bóng này, thế nhưng cũng không thể nào hoàn toàn che khuất hết được cái bóng.
Lại qua một lúc nữa, bóng đen đột nhiên hiện ra rõ ràng, tất cả mọi người đều thấy được một khối giáp xác cực kỳ khổng lồ, trên cái giáp xác này toàn là khe rãnh ngang dọc, ứ đầy vết tích của năm tháng, khiến người ta không khỏi nảy sinh ra một thứ cảm giác vô cùng kinh hãi dấy lên tận đáy lòng.
- La lão… Đây là cái gì?
Huynh đệ phát hiện ra cái bóng đen này nuốt khan từng ngụm, khó khăn lắm mới mở miệng ra hỏi được.
- Bất kể nó là thứ gì, lúc này… mau bám chắc vào cái gì đó đi!
La lã nói được một nửa, bỗng tận lực gào lên một tiếng, La lão nhiều ít gì cũng có thực lực Huyền giai, vận cương khí hét lên một tiếng, mọi người trên thuyền đều nghe được.
Trong nháy mắt, Đường Phong đã chạy tới bên cạnh cột buồm, ôm thật chặt cây cột này, thuận tay còn kéo theo cả La lão tới bên cạnh.
Ngay sau đó, chiếc thuyền lớn đang lướt đi bỗng vang lên từng tiếng kẽo kẹt kỳ quái, cả thân thuyền cũng nghiêng sang một bên, tiếp theo đó chậm rãi nhô lên cao, rời khỏi mặt biển.
Mọi người trên thuyền không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe được một câu hét kia của La lão cũng đã liền với tay nắm chặt mọi thứ vững chắc nhất ở bên cạnh.
Chưa bao giờ thấy được tràng diện quỷ dị và kinh khủng tới mức này, cả một chiếc thuyền lớn cư nhiên lại bị nhấc lên khỏi mặt biển, như vậy cần phải tốn bao nhiêu sức lực mới có thể làm được?
- Không được buông tay!
La lão đứng chung một chỗ với Đường Phong, một lần nữa tiếp tục hét vang một hơi dài, vừa xong, chiếc thuyền đã lên tới một độ cao nhất định bỗng giống như là mất đi sự chống đỡ ở bên dưới, rớt vù xuống mặt biển. Nguồn: http://truyenyy.com
Rầm! Một tiếng động khổng lồ vang lên, chiếc thuyền như bị người ta ném thẳng xuống biển, tạo ra một đám bọt sóng trắng xóa, nước biển đua nhau tạt thẳng vào mặt Đường Phong.
Khiến mọi người cảm thấy may mắn là, thân thuyền còn chưa có bị nứt ra, thuyền do Ô Long bảo làm ra khá là bền chắc, cho dù gặp phải chuyện như vậy cũng không tổn hại là bao.
Lắc lư trên biển mấy cái, chiếc thuyền lại tiếp tục hướng về phía trước mà lướt đến, thế nhưng còn chưa đi được bao xa, lại bị nhấc lên thêm lần nữa, rồi thoáng cái lại bị ném xuống thêm một lần!
Nước biển lênh láng chảy trên boong, chảy vào trong khoang thuyền không ít, tất cả mọi người vô cùng hoảng sợ, mặt xám như tro.
La lão gừng càng già càng cay, bình tĩnh chỉ huy, hô lớn:
- Toàn lực đi tới, có thể chạy xa bao nhiêu tốt bấy nhiêu!
Thế nhưng quái thú dưới mặt nước há lại bỏ qua dễ dàng như vậy? Nó vốn là sinh vật sống trong biển cả mênh mông, may mắn lắm mới kiếm được một vùng biển có thể không làm mà hưởng như vậy, còn có thể ngày ngày hít thở hương vị khiến nó như mê như say, thế mà Đường Phong hôm nay dám hái sạch Túy Ngư thảo, không chừa một cọng, trong cơn giận dữ điên cuồng, nó đương nhiên phải thò đầu ra, đúng lúc tiếng thuyền lớn rẽ nước này thu hút nó, cũng xem như là chó ngáp phải ruồi, liền tìm ngay ra được tên đầu sỏ của mọi chuyện.
Cứ giằng co liên tục như vậy mấy lần, cho dù thuyền có chắc chắn đến mức nào đi chăng nữa cũng chịu không xiết, ván gỗ trên thuyền gãy vỡ không ít, nước biển từ khắp nơi tràn vào, tình huống trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Đường Phong ôm lấy cột buồm chính, trong lòng ảo não khôn nguôi, hắn biết chính là do mình dẫn tới tai họa, bóng đen kia đến tám phần mười chính là hung thủ đã đánh mình một phát.
Nếu như không nghĩ ra biện pháp nào mà nói, tất cả mọi người trên thuyền đều sẽ gặp tai ương, cho dù mấy vị huynh đệ này với mình chưa thân thiết, nhưng mấy ngày qua La lão đối với mình rất tốt, chỉ bởi mình phải ra khơi tìm Túy Ngư thảo, lão mặc dù tuổi đã cao cũng phải đi theo, suốt mấy ngày phơi sương nếm gió trên đảo, còn dạy mình làm sao nín thở dưới nước, lúc mình quay trở lại bờ, trên mặt lão cũng hiện rõ nét yên tâm, nếu làm liên lụy tới lão nhân gia hiền lành như vậy, Đường Phong không khỏi có chút bất an trong lòng.
Nghĩ tới đó, Đường Phong hô lên với La lão:
- La lão, ngươi đem mọi người đi trước đi, ta ở lại đánh lạc hướng bóng đen này!
La lão vươn một cánh tay ra, níu chặt lấy cổ áo Đường Phong, đây có lẽ là lần đầu tiên lão đùng đùng nổi giận:
- Nói nhảm cái gì? Ở trên biển ngươi cũng chỉ là một đứa con nít mà thôi, có bản lãnh gì có thể đánh lạc hướng được bóng đen kia? Chỉ mới có mười mấy tuổi đầu, ngươi nghĩ là có thể gánh vác được hết mọi chuyện hay sao? Hơn nữa ngươi bây giờ còn đang bị thương đó!

Vô Thường - Chương #345


Báo Lỗi Truyện
Chương 345/1679