Chương 342: Tìm Túy Ngư Thảo. (Hạ)


- Lợi hại, lợi hại! Đường Môn cam bái hạ phong!
Đường Phong không tiếc lời khen ngợi, mình nhờ có Bế Khí thuật mới có thể duy trì lâu như vậy, nhưng bọn hắn chỉ dựa vào một hơi không khí trong lồng ngực mà lại có thể nín thở tới bây giờ, cứ như vậy mà so sánh, bản thân mình hoàn toàn không phải là đối thủ của họ.
La lão cười cười:
- Bọn họ cũng quen rồi, thường xuyên dùng cái trò này để cá cược, nín thở lâu thì sẽ thắng tiền, thế nên tất cả đều tự mình tập luyện thành như vậy, luyện cũng phải hơn mười năm, mười mấy năm lận đó. Đường Môn ngươi mới xuống biển có hai ngày đã có thể nhịn thở tới trình độ này đã là quá giỏi rồi, không hổ là đệ tử tinh nhuệ của Ô Long bảo.
Người trung niên nín thở lâu nhất kia nói:
- Thật ra thì lợi hại nhất vẫn chính là La lão, lão có thể nín thể dưới nước suốt thời gian hai nén nhang!
- Thật hả?
Hai mắt Đường Phong tỏa sáng.
- Nếu đúng là như thế, La lão ngươi cũng nên chỉ cho ta chút bí quyết nín thở lâu đi chứ!
Thời gian hai nén nhang, điều này cũng quá là kinh khủng khiếp rồi!
- Đó là lúc còn trẻ thôi, giờ già rồi, không được.
La lão khiêm tốn nói.
- Nhưng mà, nếu như ngươi không chê, vậy chúng ta có thể thử.
- Vô cùng cảm kích!
Đường Phong vội vàng đáp. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Để có thể duy trì thời gian ở dưới nước lâu hơn, mặc dù đã có Bế Khí thuật để dựa vào, nhưng nếu như La lão có thể chỉ bảo thêm một chút kỹ xảo nho nhỏ cùng với bí quyết mà nói…, khẳng định là có lợi a!
Lập tức, Đường Phong và La lão hai người cùng nhau thảo luận một chút, La lão cũng biết Đường Phong tập nín thở là để hoàn thành cái gọi là khảo nghiệm, dĩ nhiên cũng biết là hắn phải vận động ở dưới nước, không thể nào giống như nằm bất động ở dưới nước khi thi nín thở, cho nên kinh nghiệm của mình, lão không hề giữ lại một chút nào, nhất nhất nói ra, dù sao đây cũng không phải là điều gì cơ mật, cho dù nói ra cũng không có gì đáng ngại.
Sau một hồi nói chuyện, Đường Phong thu được rất nhiều điều bổ ích. Đây cũng chính là lĩnh vực mà hắn chưa bao giờ tiếp xúc qua, có người chỉ dẫn tự nhiên là không giống như tự mình mày mò nghiên cứu.
Theo những gì La lão truyền thụ, một ít kỹ xảo nhỏ phối hợp cùng với Bế Khí thuật, tức khắc Đường Phong đã kéo dài thời gian nín thở trong nước ra rất nhiều.
Lại qua ba ngày sau, sự tiến bộ của Đường Phong có thể nói là cực kỳ nhanh, từ thời gian uống cạn nửa chung trà, hiện tại đã kéo dài đến hơn quãng thời gian uống một chung trà luôn rồi, bước tiến bộ nhảy vọt này khiến La lão cũng phải trợn mắt, thầm khen tinh anh rốt cuộc vẫn là tinh anh, làm cái gì cũng có thể lợi hại như vậy!
Thời gian một nén nhang cũng đã gần chạm đến, Đường Phong cũng không biết như vậy rốt cuộc có đủ để hắn tự mình lặn xuống đáy biển tìm kiếm Túy Ngư thảo hay chưa. Nhưng chí ít qua ba ngày tập luyện này, cũng đã giúp cho Đường Phong đem lộ tuyến vận công của Bế Khí thuật hoàn toàn thuần thục, nhuần nhuyễn như máu chảy về tim, chỉ cần động một chút cương khí là có thể khởi động.
Nhưng hãy còn chưa đủ!
Muốn lặn tới đáy biển, nhất định phải khiến cho Vô Thường quyết đồng thời vận chuyển cùng với Bế Khí thuật thì mới được. Bởi vì nước biển lạnh như băng, nếu như không có Vô Thường quyết hộ thân mà nói…, Đường Phong không dám cam đoan bản thân hắn có bị đóng thành băng luôn hay không.
Mà muốn đồng thời vận chuyển hai loại công pháp, vấn đề này quả thực có chút khó khăn, tựa như cùng hoạt động hai tay một lúc vậy, hơn nữa mỗi tay phải làm ra một động tác bất đồng, nhất tâm nhị dụng, phen này chính là muốn thử thách trình độ khống chế cương khí trong cơ thể người nhận khảo nghiệm.
Cũng may là không kể Vô Thường quyết hay là Bế Khí thuật, hai loại lộ tuyến vận công của hai loại công pháp này Đường Phong đã quen thuộc nhiều, thứ cần thiết chính là đem bọn chúng dung hợp lại với nhau, mỗi khi vận chuyển một loại công pháp thì đồng thời cũng phải đảm bảo không làm gián đoạn công pháp kia.
Tập luyện được khoảng năm ngày, khí trời Ngũ Thiên hải bỗng trở nên xấu tệ, cuồng phong sóng lớn thi nhau quật thuyền lớn lung lay, trên đảo nhỏ cũng không có thứ gì che chắn, mọi người cũng chỉ còn cách trở lại thuyền lớn, chỉ còn lại một mình Đường Phong là ở lại khu vực gần đảo, không ngừng tư luyện trong dòng nước biển.
Ngày đầu tiên Đường Phong cơ hồ bị hành hạ đến mức kiệt sức, nhưng lại không thu hoạch được gì. Mỗi lần tự thân vận chuyển một loại công pháp, công pháp kia liền sẽ ngừng lại, khiến hắn rối càng thêm rối, mãi mà không nắm được mấu chốt trong đó, cũng may là Linh Khiếp Nhan không ngừng động viên, bảo hắn không nên nóng vội.
Tình trạng như vậy kéo dài mãi tới tận ngày thứ ba sau đó mới có chút thay đổi, chính là vì Đường Phong phát hiện ra một vấn đề then chốt.
Vô Thường quyết dẫu sao cũng chính là công pháp từ sau khi tới thế giới này hắn vẫn một mực tu luyện, lộ tuyến vận công tương đối quen thuộc hơn. Cho nên Đường Phong trước tiên vận khởi Vô Thường quyết, phân ra một phần tinh thần dọc theo lộ tuyến lui tới của Vô Thường quyết, sau đó rút ra một chút cương khí, lại dựa theo lộ tuyến của Bế Khí thuật mà vận hành. Quả nhiên là thành công, khiến cho hai loại công pháp đồng thời vận chuyển!
Để tránh gấp gáp khiến phạm sai lầm, Đường Phong còn dành thêm hai ngày để tập luyện cho thành thục, trước sau cũng mất đến năm ngày. Cho dù cùng lúc vận hành hai loại công pháp rất là gian nan, cũng khảo nghiệm rất lớn về mặt tinh thần, không thể nào duy trì được một thời gian dài, thế nhưng chỉ cần trong thời gian một nén nhang hẳn cũng không có vấn đề gì.
Giải quyết được vấn đề khó khăn này, Đường Phong cuối cùng cũng có thể lần nữa ra tìm Túy Ngư thảo!
Về phần ánh sáng dưới lòng biển sâu, Đường Phong cũng đã nghĩ ra được biện pháp xử lý, đó chính là nhập cương khí vào trong Thiên Binh Toái tinh, phóng ra thanh cương chừng một thước, lợi dụng nó để kiếm một chút ánh sáng, việc này mặc dù rất hao cương khí, nhưng ngoài cách này ra, cũng không còn cách nào khác.
Hết thảy đều đã sắp xếp chuẩn bị xong, hừng sáng ngày hôm sau, mưa to gió lớn cũng đã ngừng lại, La lão đứng trên boong thuyền nhìn trời một chút, xác định thời tiết hôm nay sẽ không còn xấu như mấy bữa nữa, liền đồng ý để Đường Phong đi ra.
Vẫn hạ thuyền nhỏ từ trên thuyền lớn xuống biển như trước, Đường Phong lần theo đường cũ, hướng mục tiêu chèo tới.
Đến vị trí lần trước đã đậu thuyền, Đường Phong ngưng chèo, trong lòng có chút mong đợi.
Rốt cuộc thành công hay không, phải xem lần này thôi, nếu còn không được nữa thì chỉ còn cách trở về phủ rồi tính sau, mặc dù hắn còn có thể tu luyện Bế Khí thuật tiếp, kéo dài thời gian nín thở lâu hơn, thế nhưng lúc này thời gian dành cho hắn đã không còn nhiều cho lắm.
Hít sâu một hơi, đồng thời vận khởi Vô Thường quyết, Đường Phong nhảy vào trong biển.
Từng có kinh nghiệm lần trước, lần này lặn xuống Đường Phong liền tăng thêm biên độ dao động thân thể lên một chút, không đầy mười mấy hơi thở đã tiến vào được vùng biển tối tăm, đưa tay không thấy ngón ấy. Bốn bề một mảnh tối đen, thân thể lại cảm nhận được cái rét lạnh như băng ấy, nhưng cũng may nhờ có công pháp hộ thân nên mới đỡ lạnh hơn ít nhiều.

Vô Thường - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/1679