Chương 340: Bế Khí Thuật. (Hạ)


Đường Phong vội vàng vận khởi Vô Thường quyết, để cho cương khí vận chuyển trong người mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Tiếp tục lặn xuống khoảng cách hơn mười trượng, trong tầm mắt chỉ còn lại một màu tối đen của nước, bốn phía không nhìn ra một thứ gì, hơn nữa cũng bởi áp lực khổng lồ mà nước biển mang lại, tốc độ của Đường Phong rốt cuộc cũng trở nên chậm chạp, không còn lưu loát được như lúc ban đầu. Mỗi lần xuống sâu hơn một chút, liền cảm thấy được quanh người mình như có một bức tường vô hình đè nén lại, từ bốn phương tám hướng xiết chặt lấy cơ thể, như muốn ép toàn bộ máu bên trong cơ thể hắn ra hết bên ngoài vậy, lồng ngực cũng bị ép đến khó chịu.
Đường Phong nheo mắt nhìn xuống dưới, nhưng vô luận nhìn kỹ tới mức nào cũng chẳng thấy được cái gì.
Ráng lặn xuống thêm vài chục trượng, rốt cuộc Đường Phong cũng phải bỏ cuộc, lặn một hơi tới giờ, nếu như không trồi lên lại, hắn nhất định sẽ không thể chịu nổi. Bất đắc dĩ, Đường Phong chỉ có thể khéo léo đổi hướng, bơi nhanh lên trên mặt nước.
Phải một lát sau, một cái đầu chợt hiện ra trên mặt biển, Đường Phong đưa tay vuốt sạch nước biển trên mặt, thở hổn hển từng ngụm lớn, lại quay đầu nhìn ra xung quanh, chiếc thuyền nhỏ vẫn ở cách đó không xa, bơi lại cạnh thuyền, hai tay Đường Phong khẽ chống, vững vàng leo lên thuyền, lại duỗi người thành hình chữ đại nằm thẳng đơ trên thuyền nhỏ, không ngừng thở dốc.
Thở dốc một chập rồi ngồi dậy, vận Vô Thường quyết mấy chục chu thiên, nhiệt độ thân thể cuối cùng mới trở lại bình thường.
Hắn quả thật vẫn còn quá sơ sót, cho dù biết chắc ra biển là để tìm kiếm Túy Ngư thảo, nhưng hắn không hề nghĩ tới Túy Ngư thảo lại sinh trưởng ở sâu dưới nước như vậy, hơn nữa nước biển lại tối đen như mực, căn bản không thể nhìn thấy được cái gì, cho dù hắn có thể lặn xuống tới đáy biển, cũng chưa chắc có thể mò ra được vị trí Túy Ngư thảo ở đâu.
Chẳng lẽ đành phải bỏ cuộc sao? Đường Phong có chút không cam lòng, dù chỉ là một hồi khảo nghiệm mà thôi, nhưng lại có thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy ư? Hay là trực tiếp tung ra sát chiêu, lấy thực lực Thiên giai trung phẩm của hắn, vậy hẳn là có thể dễ dàng lặn xuống tận đáy biển rồi, nhưng nếu thực sự làm thế, di chứng do nó để lại sau đó cũng khiến Đường Phong sợ hãi không thôi. Lỡ như di chứng phát tác, dưới đáy biển không tài nào trì hoãn được, lại uống no nước biển, bản thân hắn chắc chắn sẽ phải vĩnh viễn nằm lại dưới biển sâu rồi!
Bất kể là như thế nào, hay là phải thử đi thử lại bao nhiêu lần, nếu thật sự không được thì mới đành phải kiếm biện pháp khác.
Nghỉ ngơi trên thuyền nhỏ một lát, Đường Phong lần nữa tung người nhảy xuống biển, so với lần đầu thì tình huống lần này có khá hơn một chút, Đường Phong cảm giác như hắn lặn xuống sâu hơn được một đoạn, thế nhưng vẫn chưa thấy đáy.
Thử đi thử lại liên tiếp ba lần, cả người Đường Phong giống như thoát lực, uể oải vô cùng. Dựa theo tình trạng hiện giờ của hắn mà đoán, chỉ sợ đừng hòng hái được Túy Ngư thảo cái gì cả! Không lẽ bắt buộc phải dùng tới thứ năng lực mà ngay cả chính mình không dám nghĩ tới hay sao?
Đang nằm trên thuyền cố gắng cân nhắc thiệt hơn, từ trong khôi giáp bỗng truyền ra giọng nói có phần e thẹn của Linh Khiếp Nhan:
- Phong ca ca, sao ngươi vẫn còn ở chỗ này vậy.
- Túy ngư thảo còn chưa hái được, ta dĩ nhiên là phải ở chỗ này rồi.
Đường Phong thuận tay với lấy bộ quần áo đắp lên người, mặc dù Linh Khiếp Nhan giờ đây cũng không phải là thực thể, nhưng Đường Phong vẫn có chút cảm giác không được tự nhiên cho lắm.
Mỗi lần mình đi tắm, nha đầu này luôn tự phong bế ý thức của nàng, không dò xét bốn phía xung quanh, xem ra cũng là do ngượng ngùng. Hiện tại trên người mình chỉ có mỗi khôi giáp và nội khố, nàng ta chắc hẳn là cũng phong bế ý thức, không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
- Làm sao vậy?
Linh Khiếp Nhan hỏi.
Đường Phong đem khó khăn mà hắn mắc phải giải thích ngắn gọn một lần.
Linh Khiếp Nhan nghe xong cũng không khỏi ngạc nhiên, thốt:
- Chu vi nơi này còn không tới ba mươi dặm, sao lại sâu tới như vậy?
- Ừm, lúc nãy ta lặn xuống khoảng chừng hơn trăm trượng rồi, nhưng vẫn không tới đáy, lại không nín thở được nữa, phải trồi lên.
- Làm sao lại như vậy nhỉ?
Linh Khiếp Nhan cũng hơi ủ rũ:
- Biết vậy thì ta đã sớm dạy ngươi Bế Khí thuật, ra biển có khi lại tốt.
Đường Phong nghe vậy liền không khỏi sửng sốt:
- Bế Khí thuật?
- Ừm, có thể giúp ngươi lặn được lâu hơn.
Linh Khiếp Nhan giải thích.
- Ta cũng không nghĩ đến ở đây sâu như vậy, cũng là do ta quá sơ sót.
- Bây giờ dạy cho ta vẫn chưa muộn a. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đường Phong vội vàng nói.
- Nơi này cũng không thích hợp, chúng ta quay về đảo nhỏ kia trước đi rồi tính.
Nghe Linh Khiếp Nhan nói như vậy, Đường Phong vội vã mặc lại quần áo cho đàng hoàng, nhằm hướng đảo nhỏ mà chèo tới.
Lộ trình bảy tám dặm, phải chèo thuyền một lúc lâu mới tới được, lúc Đường Phong chèo gần đến bờ, đám người La lão đã có mặt trên bờ cát để đợi hắn.
Người còn chưa tới nơi, trên mặt La lão đã hiện vẻ yên tâm, nói:
- Cuối cùng ngươi cũng trở lại rồi.
Lúc này sắc trời cũng đã tối đen, nếu một lúc nữa mà Đường Phong còn chưa quay về, nói không chừng sẽ gặp phải nguy hiểm gì đó, ban đêm đi trên biển rất là dễ lạc mất phương hướng, một người không có kinh nghiệm thì căn bản không cách nào tìm được một hướng đi chính xác.
Đường Phong từ trên thuyền nhỏ nhảy xuống, nói với lão:
- Đã khiến La lão phải nhọc tâm rồi.
- Tình huống ra sao?
La lão hỏi lại.
- Gặp phải chút khó khăn, không thể nào đắc thủ.
Đường Phong đáp.
- Cũng may nhờ có ngươi đi đến chỗ đó, đám người chúng ta nếu mò tới mà nói, vĩnh viễn đừng mong trở lại.
- Ha ha, trước khi đi ,Chấp sự có ban tặng một ít đan dược, có thể khắc phục được cái thứ mùi hương khiến người ta say túy lúy kia.
- Vẫn chưa… vậy phải làm sao bây giờ?
La lão ngập ngừng hỏi.
- Ta còn phải chờ ở đây một đoạn thời gian ngắn nữa, La lão ngươi có thể dắt mấy vị huynh đệ này về Ô Long bảo trước, chờ nửa tháng sau lại tới đây đón ta.
La lão vừa nghe, liền vội vàng khoát tay, nói:
- Vậy không được, Tổng quản đại nhân giao phó ngươi cho ta, nói là cùng đi, vậy khi về nhất định cũng phải cùng nhau trở về. Nước ngọt và thức ăn dự trữ trên thuyền còn đủ dùng cho nửa tháng nữa, nếu ngươi phải ở lại đây nửa tháng, vậy chúng ta ở lại cùng ngươi cũng được mà.
- Vậy cũng tốt.
Đường Phong cũng không phản đối nữa.
- Đa tạ La lão rồi.
Sau khi dùng qua cơm tối, Đường Phong khẩn trương hỏi Linh Khiếp Nhan về Bế Khí thuật một chút, học xong Bế Khí thuật sớm được chừng nào thì hay thêm chừng đó, có thể mau chóng hái được Túy Ngư thảo thì cũng có thể rời khỏi cái chỗ này sớm hơn, sự kính sợ của người Đại Hải Nhưỡng khiến cho Đường Phong cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
Dưới sự chỉ bảo của Linh Khiếp Nhan, Đường Phong một thân một mình trầm mình vào trong nước biển, cho tới khi nước dâng tới trước ngực mới dừng bước lại.

Vô Thường - Chương #340


Báo Lỗi Truyện
Chương 340/1679