Chương 328: Ba loại dược liệu. (Hạ)


Hiện tại Linh Khiếp Nhan chỉ là một luồng tinh hồn ký sinh trên Bất Phôi giáp cùng trung tâm cương tâm của mình, vừa không có Khiếu Thiên Lang bên cạnh.
- Ta có thể dùng thân thể của ngươi, chỉ cần ngươi buông ra quyền chỉ đạo thân thể là được, bởi vì ta đã nhận ngươi làm chủ nhân nên theo cách nào đó chúng ta là cộng sinh thể.
Linh Khiếp Nhan nghĩ trong chốc lát nói.
- Nhưng mà hiện tại không đủ tài liệu.
- Thiếu tài liệu gì?
- Tài liệu luyện chế ngưng cương đan với Linh lung biến cương đan phần lớn là giống nhau, cho nên hầu hết tài liệu đều có trong không gian thần kì kia của ngươi, nhưng vẫn thiếu hụt ba loại tài liệu, hơn nữa ba loại này cũng không dễ tìm.
Linh Khiếp Nhan dừng một chút rồi nói.
- Nhưng mà trước hết nói cho ngươi biết tên của ba loại tài liệu để xem ngày sau có cơ hội thì thu thập một chút. Ba loại theo thứ tự là Xà triền đằng, ngũ liễu căn, Túy ngư thảo. Xà triền đằng giống như một con rắn bị khô thoạt nhìn có chút lạ, về phần Túy ngư thảo đều ở trong nước, quan trọng là ngũ liễu căn nhất định phải có năm khúc dùng để luyện dược, loại này mấy thập niên sẽ sinh ra một khúc, nếu thiếu là không dùng được.
Đường Phong lặng yên ghi nhớ tên các loại dược liệu, theo hiểu biết của hắn bà loại này hắn cũng chỉ nghe nói, không phải hắn thiếu hiểu biết mà là bất đồng thế giới, thế giới của hắn trong kiếp trước không có đồ này nên không thấy ghi lại trong điển tịch.
- Ta nhớ kĩ.
Đường Phong gật đầu.
- Nếu như có thể tìm được ba loại tài liệu ta sẽ giúp ngươi luyện chế Linh Lung biến cương đan. Dù sao nhưng viên nội đan ngươi cũng lấy ra rồi, nếu như không dùng thì lãng phí.
Nội đan trên tay Đường Phong lần trước bị Linh Khiếp Nhan dùng mất một viên cấp sáu, bây giờ còn dư lại bốn khỏa đỉnh cấp nội đan, và mấy viên cấp sáu cùng cấp năm.
Nếu dùng cho mình dĩ nhiên không dùng mấy viên cấp năm mà đến lúc đó trực tiếp dùng mấy viên đỉnh cấp kia. Không biết sau khi dùng Linh lung biến cương đan sẽ làm cho thực lực của mình tăng lên như thế nào.
nghĩ đến đây Đường Phong vội vã ra ngoài không quản bụng có đói hay không.
Hắn muốn đến dược phòng của Ô Long Bảo xem có ba loại này hay không.
Mấy ngày tới đây Đường Phong chỉ ra cửa một lần, mặc dù cô bé lần trước đã nói vị trí dược phòng với hắn nhưng đi tới đi lui hắn cũng lạc đường, bất đắc dĩ hắn lại phải tìm hắc y nhân để hỏi thăm vị trí.
Dược phòng của Ô Long Bảo lớn hơn Đường Phong tưởng tượng, vốn hắn nghĩ phương viên mấy trăm dặm quanh đây không có người thì trong dược phòng không có nhiều thuốc lắm nhưng khi đi tới Đường Phong mới biết mình sai lầm cỡ nào.
Ô Long Bảo là một cỗ thế lực không nhỏ, ít nhất nó cường đại hơn so với Thiên Tú, dược thất cũng khổng lồ vô cùng, người còn chưa đi vào, đủ loại hỗn hợp mùi thuốc cùng đã đập vào mặt, đưa mắt nhìn, thuốc trong tủ cũng rực rỡ muôn màu, chắc chắn có không ít dược liệu.
Đường Phong kích động trong lòng, âm thầm cầu nguyện bên trong có dược liệu mình cần, nhưng trước mặt đột nhiên hoa lên có một lão già áo đen bạc đầu đứng chắn trước mặt mình đánh giá Đường Phong một chút rồi đưa tay ra cười nhìn Đường Phong.
- Để làm gì?
Đường Phong nghi ngờ không dứt. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Muốn đi vào sao? Trước hết đưa ta một trăm lượng.
lão nhân đầu bạc vừa nói xong thì Đường Phong xúc động chỉ muốn vả vào miệng lão.
- Thần kinh.
Đường Phong liếc nhìn hắn rồi vòng qua bước vào phía trong.
Đi ra một bước, đối phương lại vừa xuất quỷ nhập thần chắn trước mặt mình, lão già vẫn như cũ đưa bàn tay to ra ngăn cản.
Đường Phong nhướng mày, không nghĩ tới lão này thoạt nhìn xấu xí, nhìn bộ dạng giống như kẻ ham tài, nhưng thực lực cũng không thấp, đột nhiên vọt đến trước mặt mình, thân pháp như vậy không có chút bản lãnh thì không thể làm được, hơn nữa lúc hắn di động cũng không có chút cương khí ba động nào, phảng phất giống như là tùy ý vừa vặn chặn lại đường đi của mình.
Bạch Hồ lão nhân cười gian nói:
- Bất kỳ người nào muốn vào dược thất, trước tiên phải bỏ ra một trăm lượng làm lộ phí, không có ai có thể ngoại lệ, nếu là không có nổi số tiền này, vậy thì xin mời trở về đi.
Đường Phong hận đến nghiến răng nghiến lợi, cả giận nói:
- Không phải nói mua dược liệu cần phải trả tiền sao? Làm gì đi đường cũng phải mất phí?
- Nơi này ta là lão đại, quy củ tự nhiên tùy ta định đoạt, không phục sao? Không phục thì cút ngay.
Bạch Hồ lão nhân vung tay lên, một cỗ lực đạo mạnh mẽ trực tiếp hướng mặt mà đến, đem Đường Phong đẩy lùi về phía sau này một khoảng cách.
Trong lòng Đường Phong một trận run sợ, hít sâu một hơi, thầm nghĩ hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, thân ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu, đưa tay lấy lục lọi trong túi một trận, lấy ra ngân phiếu một trăm lượng, đi đến phía trước đưa cho Bạch Hồ lão nhân, oán hận nói:
- Cầm lấy mà đi mua quan tài!
Bạch Hồ lão nhân không chút phật lòng, đem ngân phiếu đặt ở trước mặt cẩn thận xem xét, nét mặt già nua cười tươi như hoa:
- Hắc, là Lý Đường thông dụng ngân phiếu, không tệ không tệ a. quả nhiên là nhà giàu.
Nhưng ngay sau đó hướng Đường Phong khoát tay một cái nói:
- Vào đi.
- Thật là xui!
Khuôn mặt Đường Phong buồn bực, trực tiếp đi vào dược thất.
Bạch Hồ lão nhân nhìn bóng lưng hắn một chút, trong lòng nghĩ thầm lão nhân gia ta quanh năm suốt tháng toàn đợi ở cái địa phương này, trừ đi lừa bịp tống tiền nhưng người như các ngươi, cũng không có thêm lạc thú nào nữa rồi.
Đi vào bên trong dược phòng, Đường Phong ngoài ý muốn phát hiện một dược thất lớn không có ai, bên trong trống rỗng, trừ tủ thuốc màu sắc rực rỡ bên ngoài, căn bản không thấy được dấu vết có người từng sống qua, ngay cả bên trong phòng luyện dược cũng là một mảnh yên tĩnh.
Nhìn giống như Ô Long Bảo thật chưa có người nào tới nơi này, đoán chừng việc này cùng Bạch Hồ lão nhân canh cửa có chút quan hệ, đi vào mất một trăm lượng, nghĩ từ bên trong này mua chút dược liệu, hoặc là tìm luyện dược sư luyện chế đan dược, không biết cho lên giá phí bao nhiêu.
Bất quá, cái dược thất này thật sự là to lớn vô cùng, hơn nữa bên trong chứa dược vật cũng tương đối đầy đủ, chỉ là bài trí có chút không đúng quy cách dược liệu không có phân chia chỉnh lý thống nhất, cũng không giống Thiên Tú dược phòng, mỗi một chủng dược liệu, ở trên tủ thuốc đều có bảng tên, bên trên có ghi loại này dược vật tên gì có tác dụng gì, giúp cho người ta vừa nhìn cũng biết bên trong rốt cuộc là cái loại gì.
Đường Phong nhất định phải đem từng cái tủ thuốc mở ra, mới có thể phân biệt được thành phần dược liệu trong tủ thuốc.
Nghĩ lại, dược phòng lớn như thế này mà tìm kiếm ba loại dược liệu, không thể nghi ngờ là mò kim đáy biển a. Nhất thời Đường Phong chỉ cảm thấy đau cả đầu.
Trong lúc đang tìm kiếm Bạch Hồ lão nhân đột nhiên quỷ dị xuất hiện bên người Đường Phong, ở nơi này bên trong dược phòng vô cùng trống vắng, bên cạnh đột nhiên không có chút dấu hiệu nào liền xuất hiện một người, khiến Đường Phong nhất thời bị sợ hết hồn.

Vô Thường - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/1679