Chương 315: Thiết Đồ.


Trên cánh tay hắn vốn có một vòng quang manh màu vàng lóng lánh, lúc này quang mang chói mắt lại có chút mờ đi.
Phía sau tên trâu đất, bụi mù ngất trời bay lên, gió nhẹ ban đêm thổi tới, làm tro vụi bao phủ cả một phạm vi lớn, hơn nữa bóng đêm bao phủ làm cho quảng trường một mảnh mờ mịt, có thể nói là đưa tay không thấy năm ngón.
Đường Phong và tên trâu đất cũng không nhúc nhích, chỉ lẳng lặng đứng đó nhìn chừng đối phương. Qua một lát thời gian, nhưng tro bụi kia dần dần tan hết, khi Đường Phong nhìn về phía sau lưng tên trâu đất, ánh mắt không khỏi híp thành một khe nhỏ.
Quảng trường vốn chiến diện tích không nhỏ giờ phút này đã trở thành một đống phế tích, nhưng tấm đá phiến trên quảng trường hoặc là bị nghiện thành phấn vụn hoặc là bị đánh nát thành vô số mảnh nhỏ, đã không nhìn thấy dấu vết tồn tại. Ngay tại trung ương, vị trí Đường Phong và Hà Hương Ngưng đứng lúc trước xuất hiện một cái hố sâu.
Đó là bị tên trâu đất này dùng thân thể tạo thành.
Dưới sự va chạm lại có thể tạo thành hiệu quả như vậy, lực đạo man rợ này quả thật quá mức kinh khủng, khó trách một quyền của hắn có thể đánh bay bản thân mình.
- Lực đạo thật là cường đại!
Đường Phong không nhìn được khen một tiếng, từ khi hắn xuất đạo tới nay, nhưng Huyền giai hắn gặp được quả thật không chịu nổi một kích, nhưng kể từ khi đi tới Diêm Thành, đầu tiên là gặp phải lão khất cái quỷ dị trong nháy mắt có thể bộc phát ra tốc độ khủng khiếp, sau đó lại gặp Hà Hương Ngưng có thể xuất ra đào hoa độc chướng, bây giờ lại gặp được một tên Huyền giai lực đạo có thể so với bản thân mình sau khi đã rèn luyện thân thể lần thứ hai, không, hẳn là lực đạo của tên trâu đất này còn lớn hơn cả mình, thân thể khôi ngô tráng kiện kia thật sự có đủ điều kiện để bốc phát ra lực đạo đáng sợ, hơn nữa kim quang kia hẳn là lực lượng cương tâm của hắn, có thể làm cho lực lượng của hắn trở nên vô cùng cường đại.
Diêm Thành, Ô Long Bảo quả là tàng long ngọa hổ, Đường Phong phát hiện bản thân mình thật sự có chút thích nơi này.
Vừa nói, Đường Phong vừa buông lòng bàn tay đang đặt ở eo Hà Hương Ngưng.
nữ nhân này còn chưa phục hồi lại tinh thần sau biến cố, chỉ có chút ngây ngốc nhìn Đường Phong. Mới vừa rồi, nàng muốn dùng thân thể của mình chịu một kích thay cho Đường Phong, nhưng lại bị hắn mắng một tiếng kéo trở lại.
Giọng điệu có thể nói là không chút khách khí bá đạo chí cực này lại không làm cho người ta chán ghét, bởi thế cho nên hiện tại bị hắn buông ra, thậm chí nàng còn cảm thấy có chút mất mát.
- ngươi cũng không tệ!
Tên trâu đất từ từ cởi bỏ áo của mình, tiện tay ném sang một bên, bộ ngực rắn chắc tạo thành hình vòng cung giật giật, hai nắm đấm đụng vào nhau binh một tiếng, thậm chí tạo ra một tầng rung động, đây cũng không phải không khí rung động mà là do tro bụi trên tay hắn bị đánh tan xuống.
- Còn chưa có người nào có thể tiếp được một quyền của ta mà không bị thương.
- Ta cũng chưa từng gặp qua.
Đường Phong nhìn đối phương, nhẹ giọng nói với Hà Hương Ngưng:
- ngươi đi ra xa một chút, người này rất nguy hiểm.
Hà Hương Ngưng biết với trạng thái của mình bây giờ chỉ cản trở hành động của hắn mà thôi, nàng gật đầu nói:
- ngươi cẩn thận!
Sau đó lui lại phía sau một khoảng cách khá xa mới dừng lại.
Thiết Đồ là một cái tên đầy dã tính, cũng tương đối phù hợp với hình tượng của người này.
- ngươi là đồng bọn của năm tên vừa rồi?
Đường Phong lắc lắc tay phải, vừa rồi cứng đối cứng một kích mặc dù không bị thương thế nặng nề gì, nhưng nắm tay Đường Phong cũng đỏ lên, trên da thịt ngón tay còn rỉ ra một chút máu tươi do bị thương sau va chạm, nhưng nắm tay của Thiết Đồ lại không có việc gì.
Thiết Đồ lắc đầu:
- Không phải.
Đường Phong nghi ngờ hỏi:
- Vậy tại sao ngươi lại cứu bọn họ?
Đường Phong bất đắc dĩ lắc đầu, năm người vừa mới giết chết tất cả đều nằm sau lưng thiết đồ, xem ra đã bị đất đá phủ lên, nếu muốn lấy ngọc bài, trước tiên phải thông qua được đạo phong tỏa này.
- Xem ra cũng không cần nói thêm cái gì.
Đường Phong vuốt vuốt Toái Tinh trên tay.
- Đến đây đi, đánh một trận thống khoái với Thiết đại gia, bất quá trên tay của Thiết gia cũng không có tên nào toàn thây.
Thiết Đồ vừa nói vừa vọt tới Đường Phong, thân thể khôi ngô chí cực giống như cự thạch cổn động, hai chân giẫn lên mặt đất tạo thành tiếng vang ùng ùng, thanh thế rất lớn.
Thể tích cả người hắn gần như gấp ba lần Đường Phong, hắn cũng cao hơn Đường Phong cả một cái đầu, Đường Phong ở trước mặt hắn thoạt nhìn giống như một đứa trẻ nhỏ yếu đến không thể hơn được nữa.
Người này, lực đạo vô cùng cường đại, hơn nữa nhìn cường độ kim quang của hắn, khẳng định phòng ngự cũng không kém. Dĩ nhiên Đường Phong sẽ không chọn liều mạng cứng đối cứng với hắn, muốn thắng chỉ có thể dựa vào tốc độ.
Sau khi hắn động thân, Đường Phong cũng động, Hà Hương Ngưng ở một bên quan sát trái tim cũng đông đông đập thành tiếng, hiện tại vận mệnh của nàng và Đường Phong gắn với nhau, nếu Đường Phong bị tên Thiết Đồ này giết chết thì tự nhiên nàng cũng khó thoát khỏi cái chết. Cho nên nàng hi vọng Đường Phong có thể thắng, hơn nữa cũng không chỉ vì nguyên nhân này.
Hai bên cùng lao về phía đối phương, trong nháy mắt đụng vào nhau, cả người Thiết Đồ toát ra kim quang lượn lờ, vô cùng chói mắt. Đường Phong không nhịn được nheo mắt lại, nhân cơ hội này Thiết Đồ giơ tay phải của mình lên cao, tạo thành chưởng lực phách về phía đầu Đường Phong.
Phương thức chiến đấu của hắn thoạt nhìn rất đơn giản nhưng lại hàm chứa sát thương không gì sánh nổi.
Khi bàn tay của hắn cánh đầu Đường Phong chỉ còn mấy tấc, cả người Đường Phong đột nhiên biến mất không thấy đâu. Thiết Đồ sửng sốt, thủ chưởng đã phách xuống không thể thu hồi trực tiếp đánh lên mặt đất.
"Ầm" một tiếng, đất đá trên mặt đất trực tiếp bị đánh thành phấn vụn.
Sau một khắc, Thiết Đồ cảm giác sau lưng mình có một cơn gió lạnh thổi qua, hắn hắc hắc nở nụ cười, xoay nửa người lại, theo quỹ tích chuyển hướng, cánh tay vung lên phách về phía sau. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Lực đạo mạnh lại manh theo kình khí lạnh thấu xương.
Đường Phong thân thể nhỏ bé, tránh khỏi công kích của đối phương, đang muốn dùng Toái Tinh để tấn công, nhưng hắn không ngờ nam nhân thoạt nhìn cồng kềnh này lại phản ứng tương đối nhanh, trực tiếp vung tay đánh tới.
Hai tay Đường Phong khẽ ấn lên tay đối phương một cái, mượn cỗ lực đạo này nhảy ra ngoài, giãn khoảng cách với đối phương, trên mặt ngưng trọng thêm rất nhiều.
Tên Thiết Đồ này rất khó đối phó, tốc độ di dộng của hắn mặc dù không phải rất nhanh nhưng tốc độ phản ứng lại nhất lưu. Trong thời gian ngắn ngủi hắn có thể đưa ra lựa chọn chính xác, đánh ra công kích trí mạng, làm cho mình không thể không tránh lui.
Quả đấm của Thiết Đồ bùm bùm vang lên, vừa chạy về phía Đường Phong vừa nói:
- Đừng tưởng rằng vóc người của đại gia cao lớn thì có thể khi dễ, một thân phòng thủ kiên cố cộng thêm lực lượng cương tâm của Thiết đại gia, cho dù bị ngươi đâm mấy cái cũng không có gì đáng ngại, nhưng nếu ngươi bị ta đánh trúng, cái mạng nhỏ của ngươi khó có thể bảo toàn.

Vô Thường - Chương #315


Báo Lỗi Truyện
Chương 315/1679