Chương 314: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau. (Hạ)


Đến đây là chấm dứt sao? Xem ra đời này kiếp này mình căn bản không thể chính tay đâm chết cừu nhân của mình! Bất quá, cho dù là chết nàng cũng phải chết một cách thanh bạch.
Nhuyễn kiếm trên tay nhắm ngay lồng ngực mình, trên mặt mang một tia kiến quyết, Hà Hương Ngưng chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Sau một khắc, từ một phía truyền tới mấy tiếng xé gió "Sưu sưu sưu".
Hà Hương Ngưng không nhìn được mở mắt nhìn sang phía tiếng vang phát ra, chỉ thấy nam nhân tên là Đường Môn nhảy ra từ chỗ ẩn thân, dưới bầu trời đêm, thân ảnh đang vọt tới kia giống như chim ưng giương cánh bay lên. Trước mặt hắn còn có mấy đạo hàn quang lòe lòe bắn tới phía này, mục tiêu chính là năm tên cầm thú đang vây công nàng.
Thì ra là ngươi không có đi! Trong lòng Hà Hương Ngưng tràn đầy một cảm giác ấm áp, cảm giác không bị người ta vứt bỏ thật là tốt!
Năm ngọn phi đao, vọt về phía năm người, hơn nữa năm người này căn bản không hề có lòng phòng bị với Đường Phong, dựa vào kinh nghiệm chiến đấu dĩ vàng của Đường Phong, sau một khắc nếu không có biến cố gì, năm người này sẽ biến thành năm cỗ thi thể.
Phi đao quán chú toàn bộ thực lực của Đường Phong, chỉ bằng hộ thân cương khí của Huyền giai cao thủ căn bản không thể phòng ngự.
Nhưng sự thật lại làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn, trong nháy mắt Đường Phong xông ra ngoài, một đạo thân ảnh khác cũng lao ra từ nơi ẩn núp. Từng thanh âm "Đông! Đông! Đông!" như dùi gỗ nện lên mặt trống truyền tới, giống như có một con cuồng ngưu đang chạy trên mặt đất, làm cho mắt đất cũng phải run rẩy một chút.
Đúng là người vẫn ẩn núp bên kia.
Thân hình ở giữa không trung, Đường Phong nhìn về phía thanh âm truyền tới, chỉ thấy một nam nhân uy mãnh thân hình cao lớn đang chạy tới nơi này, thân thể hắn cường tráng như trâu, mặc dù không vạm vỡ như Tiếu thúc nhưng cũng chẳng kém là bao. Toàn thân hắn giống như là một khối đồng đúc, từng múi cơ nổi lên, lộ ra trên da thịt hắn, rất khó tưởng tượng, một thiếu niên chưa tới hai mươi tuổi lại có được một thân thể vạm vỡ như vậy. Trên đầu của hắn chỉ có một ít tóc giống như mào gà, từ đằng trước kéo dài tới tận sau gáy, hai bên lại trụi lủi một mảnh, không hề có một cọng tóc. Ánh mắt của hai người gặp nhau giữa không trung, Đường Phong chỉ thấy khóe miệng của hắn nhếch lên một nụ cười đắc ý, đó là nụ cười chiến thắng, bởi vì Đường Phong nhảy ra trước hắn, hắn vẫn kiên nhẫn hơn Đường Phong.
Sau một khắc, cánh tay hắn hung hăng vung về phía trước, cánh tay tráng kiện của hắn dần dần hiện ra một đạo kim quang lập lòe, giống như một tấm vải xinh đẹp aiăng ngang, đạo quang mang này trực tiếp chắn trước mặt năm người kia.
Một chuỗi tiếng vang đinh đinh đang đang vang lên, năm ngọn phi đao bị quang mang hoàn toàn chặn đứng rơi trên mặt đất. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thần sắc Đường Phong nghiêm lại, đạo kim quang này hoàn toàn là do cương khí tạo thành, vậy mà lại cường đại như vậy, ngay cả Huyền giai hộ thân cương khí cũng không thể ngăn cản phi đao của mình, vậy mà đạo quang mang này lại có thể ngăn được.
Tất cả sự việc chỉ diễn ra trong giây lát, khi phi đao bị ngăn cản lại, năm người đang lao về phía Hà Hương Ngưng mới phục hồi lại tinh thần, trên người bọn chúng ứa ra mồ hôi lạnh, vội vàng lui về phía sau, muốn kéo dài khoảng cách với Đường Phong.
Đường Phong chuẩn bị rơi xuống quảng trường, ánh mắt ngưng tụ nhìn chằm chằm vào nam thân hùng tráng như trâu kia, khóe miệng hiện ra một nụ cười, cũng là mỉm cười đắc ý, cũng là nụ cười thắng lợi.
Hắn có thể dùng cương khí của mình cứu năm đồng bọn của hắn một mạng như không cách nào cứu bọn họ lần thứ hai. Lấy hình thể của hắn, lực đạo và phòng ngự thật đúng là nhất lưu, nhưng tốc độ chắc chắn kém Đường Phong.
Chỉ trong nháy mắt đặt chân lên mặt đất, Thiên binh Toái Tinh bắn ra từ trên tay Đường Phong, cả thân thể Đường Phong bùng nổ tốc độ, trong nháy mắt vọt tới sau lưng năm người, chủy thủ trong tay đâm ra một cái, máu tươi lập tức phun ra ngoài.
Lúc này Hà Hương Ngưng cũng đã hồi phục lại tinh thần, mạnh mẽ kìm nén thương thế đứng lên, nhuyễn kiếm trong tay run lên, một cỗ hồng phấn đào hoa độc cương trào ra, bao phủ lấy tên mập lùn.
Tên nam nhân mập lùn này không kịp bế khí, trực tiếp hút vào không ít độc khí, trong nháy mắt thân hình hắn lung lay như sắp ngã, Hà Hương Ngưng được thể không buông tha, thân thể vọt tới, đang sẵn tâm tình tức giận và nhục nhã, nhuyễn kiếm trong tay hung hăng chém xuống, trực tiếp bổ thân thể tên mập lùn ra làm hai.
Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, chỉ qua thời gian hai hơi thở, năm người đều bị Đường Phong và Hà Hương Ngưng liên thủ giết chết.
- Chết đi!
Lúc nàu, nam nhân giống như Man Ngưu kia mới lên tới quảng trường, nhìn thấy năm đồng bạn hoàn toàn chết sạch không khỏi tức giận gầm rú một tiếng. Thân thể bùng ra quang mang kim sắc, giậm chân tại chỗ nhảy lên trời cao, giống như một viên thiên thạch rơi xuống từ trên trời, mà mục tiêu chính là Đường Phong và Hà Hương Ngưng.
Người còn chưa tới, áp lực kinh khủng đã áp xuống, Đường Phong cảm thấy dường như không khí trên đỉnh đầu cũng biến thành cự thạch ngàn cân ép tới, làm cho người ta không thở nổi. Tên trâu đất này lại trực tiếp dùng thân thể của mình làm vũ khí! Loại phương thức chiến đấu đã man chí cực này lần đầu nghe thấy, cũng là lần tiên chứng kiến tận mắt.
Nếu như cứng chọi cứng với hắn, đoán chừng Đường Phong không chết cũng phải gãy mấy cái xương. Hà Hương Ngưng lại càng không cần nói, bằng cường độ thân thể của nàng, khi trúng một đòn này chắc chắn sẽ biến thành bánh thịt.
-Đi!
Đường Phong đưa tay nắm lấy eo nhỏ của Hà Hương Ngưng, mang theo nàng cấp tốc tránh ra xa.
Sau một khắc, từ sau lưng truyền tới thanh âm "Ầm" một tiếng thật lớn. Một cỗ khí lưu khổng lồ đánh sâu xuống nền đất đá, vô số đá vụn bắn ra tứ phía, phát ra từng tiếng vang xé gió.
Đường Phong mang theo Hà Hương Ngưng, không thèm để ý đến cỗ khí lưu và gạch đá vụn. chạy ra xa tới mười trượng mới dừng lại, không đợi hắn xoay người, sau lưng đột nhiên một cỗ kình phong đánh tới.
- Cẩn thận!
Hà Hương Ngưng nằm trên vai Đường Phong, khuôn mặt hướng về phía sau kinh hô một tiếng, cả thân thể đột nhiên vòng ra phía sau, định che chắn sau lưng Đường Phong.
- Cút ngay!
Đường Phong một phát bắt được y phục nàng kéo trở lại ném sang một phía khác, sau đó lập tức xoay người lại đánh ra một quyền. Trong tro bụi lượn lờ hiện ra một quả đấm to lớn vàng chói, trực tiếp cứng đối cứng với một quyền của Đường Phong.
Oanh một tiếng thật lớn, Đường Phong chỉ cảm thấy một cỗ lực đạo cường đại đến không thể ngăn cản nổi truyền tới, với cường độ thân thể của mình hiện tại cũng không thể chịu nổi. Sợ hãi thu quyền lại, Đường Phong vội vàng vung vẩy cánh tay giảm bót một phần lực đạo.
Nhưng cả người hắn cũng bị cỗ lực lượng này đánh bay về phía sau, hai chân đạp trên mặt đất suốt năm trượng mới có thể dừng lại.
Khi Đường Phong ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong mắt tên trâu đất kia hiện ra thần sắc không thể tin nổi. Trong lần va chạm vừa rồi hắn cũng bị đánh lui về phía sau tới mấy trượng, lảo đảo hồi lâu mới miễn cường vững vàng thân thể không bị ngã.

Vô Thường - Chương #314


Báo Lỗi Truyện
Chương 314/1679