Chương 311: Câu cá! (Hạ)


Đường Phong lại tới của hàng bán son phấn mua một vài thứ ném sang cho nàng. Lúc nhận lấy son phấn Đường Phong đưa, khuôn mặt nàng xuất hiện đủ các sắc thái, nhăn nhó nói:
- Ta... .hiện tại ta không cần thứ này, ngươi đưa cho ta thứ này để làm gì?
- Cầm lấy, sẽ có chỗ dùng.
Một câu nói của Đường Phong làm cho nàng trực tiếp im lặng, ai bảo nàng nói rằng nàng là của hắn, hiện tại chỉ có thể để mặc cho Đường Phong hành hạ.
Mua sắm tất cả nhưng thứ cần thiết xong hai người liền trở về khách sạn, sai người mang nước nóng tới, Đường Phong bảo Hà Hương Ngưng tắm rửa sạch sẽ, sau đó lại đi ra ngoài chờ đợi.
Sau nửa canh giỜ, Hà Hương Ngưng mở cửa phòng ra, bên trong phòng truyền tới thanh âm yếu ớt của nàng:
- Ta tắm xong rồi.
Sau khi Đường Phong đi vào, nhìn nàng đánh giá từ trên xuống dưới một lần, mở miệng nói:
- Thế này mới giống một nữ nhân chứ.
Sau khi Hà Hương Ngưng tắm rửa sạch sẽ, lại mặc một bộ quần áo mới hoàn hảo, hình tượng đã hoàn toàn bất đồng với lúc trước. Muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn xinh đẹp có xinh đẹp, lúc trước nàng giả trang trông giống như một dã nhân vậy.
Cho dù là khuôn mặt thuần chất của nàng, không một chút son phấn nhưng cùng vô cùng xinh đẹp.
- Son phấn ta đưa cho ngươi đâu? Không dùng được sao?
Đường Phong hỏi.
Hà Hương Ngưng nhướng mày:
- Nhưng thứ đó có mùi thơm, bên ngoài chiến trường có thể làm cho chúng ta bị bại lộ vị trí. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Đúng là muốn bại lộ vị trí của chúng ta, như vậy mới dẫn cá cắn câu được.
- Ngươi chắc chứ? Nơi này quả thật có mấy tên vô cùng lợi hại.
Hà Hương Ngưng hỏi.
- Không nắm chắc, nhưng thành sự tại nhân mà.
Đường Phong nhún vai một cái nói.
Hà Hương Ngưng cứng họng, nàng đột nhiên phát hiện, nàng kết đội với nam nhân mà nàng không biết rõ này rốt cục có phải là một lựa chọn chính xác hay không?
Nhưng hiện tại đổi ý cùng đã muộn, chỉ còn một canh giờ nữa là trời tối, Hà Hương Ngưng cũng không có cơ hội đi tìm nhưng người khác giúp mình. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể đồng ý yêu cầu của Đường Phong, lấy phấn son bôi loạn lên mặt một chút.
Chuẩn bị tất cả xong xuôi, Đường Phong mới đem theo Hà Hương Ngưng ra khỏi khách sạn.
- Tối qua ngươi chiến đấu ở nơi nào? Mang ta tới đó.
- Trời còn chưa tối đã đi sao?
- Ta tới đó trước để thăm dò địa hình hoàn cảnh một chút.
Hà Hương Ngưng gật đầu, nghĩ thầm nam nhân này vẫn còn có chút cẩn thận.
Trải qua một đêm ác chiến, thương thế trên người nàng mặc dù không trí mạng nhưng cùng ảnh hưởng tới lực chiến đấu của bản thân, nếu như cử động quá mạnh thì vết thương sẽ rách ra, hơn nữa thể lực và tinh thần của nàng cùng chưa hồi phục tới đỉnh phong, cho nên tốc độ của nàng cũng không nhanh.
Qua thời gian một nén nhang, Hà Hương Ngưng mới đưa Đường Phong tới nơi hôm qua nàng chiến đấu, hai người lại cùng nhau nấp vào trong một căn nhà cũ nát, Đường Phong chỉ về phía trước hỏi:
- Hôm qua ngươi đánh ở nơi này?
Nơi này là thành tây, phía trước là một quảng trường rộng lớn, một khoảng đất lớn trống rỗng, quảng trường do từng phiến đá xếp cạnh nhau mà thành, dài khoảng mười trượng, rộng bảy tám trượng, cách mặt đất cũng tới hai xích.
Phía trên từng phiến đá, khắp nơi đều là nhưng vết máu đã khô, hẳn là do cuộc chiến đêm qua lưu lại.
Nơi này cũng là một địa phương tốt để chiến đấu, không giống nhưng nơi khác, khắp nơi đều là tường đổ nhà nát, ít ra quảng trường này không có chướng ngại vật gì gì đó ảnh hưởng đến cuộc chiến.
- Vậy chúng ta sẽ câu cá ở chỗ này.
Đường Phong gật gật đầu nói.
- Câu cá?
- Ôm cây đợi thỏ!
Đường Phong đưa tay tới bên cạnh Hà Hương Ngưng vẩy vẩy vài cái, lại hít hít vài hơi, sau đó mở miệng nói:
- Mùi thơm này chắc cũng đủ để hấp dẫn vài tên gia hỏa tâm địa bất lương nha.
- Phương pháp này có quá mạo hiểm hay không?
Hà Hương Ngưng vẫn còn chút lo lắng, nếu như câu tới một con cá còn dễ dàng, đánh một người thì không có vấn đề gì, nhưng sợ là hấp dẫn tới lượng cá lớn, đến lức đó câu cá không được còn bị cá lôi xuống nước thì thật là không xong.
- Nếu ngươi đã làm giao dịch với ta, vậy bây giờ chỉ có thể tin tưởng ta.
Đường Phong nhếch miệng cười một chút, vỗ vỗ đầu vai của nàng nói:
- ngươi chờ ở đây một chút, ta đi xem xét phụ cận.
Sau khi nói xong, Đường Phong bước ra khỏi gian phòng đổ nát, đi dạo xung quanh một vòng. Thật ra nơi này cũng không có gì để xem xét, khắp nơi là nhưng căn phòng bỏ hoang, cũng rất thích hợp cho việc ẩn núp. Khó khăn khi chiến đấu ở nơi này còn khó hơn nhưng chỗ khác gấp mấy lần.
bởi vì nhưng căn phòng đổ nát này chính là một màn che tốt nhất, có thể trở thành chỗ ẩn thân của địch nhân.
Màn đêm từ từ phủ xuống, giống như một đầu mãnh thú ngủ say tỉnh dậy trong Diêm Thành, huyết tẩy màn đêm, tạo thành một bức màn chắn tự nhiên cho nhưng kẻ hoạt động về đêm.
Tinh thần Hà Hương Ngưng căng thẳng, hai bàn tay đầy mồ hôi. Thành hay bại chỉ trong tối nay, nếu như không đoạt được hai khối ngọc bài thì không vào được Ô Long Bảo, không vào được Ô Long Bảo thì bản thân mình còn có ý nghĩa gì để sống?
Bốn phía phảng phất truyền tới tiếng bước chân người, còn có tiếng tay áo phần phật trong gió, thậm chí cách đó không xa còn có thanh âm kêu la thảm thiết của ai đó trước khi chết, hẳn là đã có người ra khỏi thành sau đụng nhau và chiến đấu. ở một nơi vô cùng nguy hiểm như thế này, cho dù một chút lơ là cũng có thể làm cho bản thân rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Nàng cố gắng thu hồi nhưng âm thanh do mình phát ra, co rúc thân thể của mình trong một góc phòng, cố gắng không để người khác phát hiện ra tung tích của mình.
Bóng đêm đã hoàn toàn bao phủ xuống, hảo nam nhân gọi là Đường Môn kia vẫn còn chưa trở lại, trong lòng Hà Hương Ngưng dần dần dâng lên một dự cảm bất an.
Hắn.. ..có thể tín nhiệm được sao? Hắn có nguyên ý giúp mình đối phó với địch nhân, đoạt hai khối ngọc bài hay không? Hay là nhưng tiếng kêu la vừa rồi chính là của hắn, bản thân hắn cùng gặp phải độc thủ rồi?
Càng mong thì trong lòng nàng càng phiền nào, Hà Hương Ngưng hung hăng lắc đầu, cố gắng bình phục tâm tình của mình.
Bỗng nhiên, từ phía sau truyền tới một cỗ gió nhẹ, Hà Hương Ngưng quá sợ hài quay đầu nhìn về phía sau. Không đợi nàng đâm trường kiếm trong tay ra, âm thanh của Đường Phong đã truyền tới:
- Là ta.
Hà Hương Ngưng thả lỏng toàn thân, nàng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nàng cũng không biết vì sao mình lại như vậy, ở một chỗ đợi một nam nhân mà mình mới quen chưa được một ngày, hết lần này tới lần khác nàng lại cảm thấy vô cùng an toàn. Mặc dù nàng cũng không biết thực lực của hắn ra sao, tại sao nàng lại có thể thả lòng tâm thần khi ở cạnh hắn nhu vậy?
Cảnh giới cũng không có nghĩa là thực lực, mãc dù hắn chỉ là Huyền giai, nhưng nếu thật sự giao chiến.... Hà Hương Ngưng dám khẳng định, nàng không phải đối thủ của hắn. Chẳng lẽ nam nhân trời sinh đã có thể tạo cho người ta cảm giác an toàn?
- Thiếu chút nữa lạc đường.
Đường Phong giải thích.
- Nơi này tứ phía đều giống nhau.
- Ta vừa nghe được thanh âm chiến đấu phía bên kia, bây giờ chúng ta phải làm sao?
Hà Hương Ngưng không hề nói nhảm bất cứ gì, trực tiếp tiến vào chủ đề chính.

Vô Thường - Chương #311


Báo Lỗi Truyện
Chương 311/1679