Chương 307: Hà Hương Ngưng. (Thượng)


- Hả? Không cần trả tiền à?
Đường Phong ngạc nhiên nói,
- ở nơi này, chỉ cần ngươi có ngọc bài thì mua bất kỳ thứ gì cũng không cần trả tiền! Bao gồm cả những nữ nhân ngoài kia.
- A...
Đường Phong lần đầu nghe được những chuyện thế này, thầm nghĩ muốn hiểu thêm.
- Nếu không có ngọc bài thì sao?
Đối phương cười lạnh một tiếng:
- Giết không tha!
Trán Đường Phong nháy mắt liền túa ra mồ hôi lạnh, âm thầm cảm thấy may mắn vì lúc sáng không tùy tiện xông vào đây, nếu không đói bụng gọi đồ ăn thì tới lúc đó chẳng phải sẽ bị người ta giết chết sao?
Bất quá hiện tại, Đường Phong cuối cùng cũng biết được luật lệ ở nơi này.
Địa phương này hẳn là do người của Ô Long Bảo cố tình tạo ra, để bọn họ có chốn an ổn nghỉ ngơi, có thể nói, những người ở đây chẳng cần vất vả quan tâm tới cuộc sống của mình, cái ngươi cần quan tâm chính là có thể cướp được ngọc bài hay không, hoặc là nói ngọc bài của mình có bị cướp đi hay không.
Nhất hồi sinh, lưỡng hồi thục (có lần đầu, lần hai quen thuộc). Sau khi cơm no rượu say thì Đường Phong cầm ngọc bài đi tìm khách sạn để nghỉ ngơi một đêm, vừa nằm xuống đã ngủ một giấc tới tận ngày hôm sau.
Ban ngày thì trong Diêm Thành lại khác hẳn ban đêm, trên căn bản tất cả mọi người đều đang nghỉ ngơi, chỉ có mấy cửa hàng sản nghiệp của Ô Long Bảo đặt ra là còn mở cửa, toàn bộ những chỗ này đều mở cửa cả ngày lẫn đêm. Sau khi Đường Phong ra khỏi khách sạn liền phát hiện ra nơi tối qua còn ồn ào náo nhiệt là thế mà giờ lại yên tĩnh như một tòa thành chết.
Mặc dù cũng có vài người vội vã qua lại, nhưng vẫn không nhiều bằng lúc tối.
Hơn nữa vẻ mặt của mấy người này đều mệt mỏi, nện từng bước chân nặng nề từng bước đi tới đây, nhìn bộ dạng họ là biết ngay tối qua họ đã trải qua một, thậm chí nhiều cuộc ác chiến, có một người bị thương khá nặng, bị chém mất một cánh tay, máu tươi không ngừng chảy xuống đất, những nơi hắn đi qua đều có dấu máu vương vài trên đất. Hắn vừa đi vào trong thành thì một hắc y nhân đột nhiên vọt tới trước mặt hắn, lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Kỳ hạn ba ngày đã tới!
nam nhân này hoảng sợ lùi về sau hai bước, hoảng loạn nói:
- Cho ta thêm một ngày thôi!
Hắc y nhân cười lạnh một tiếng:
- Không có ai được ngoại lệ cả.
Vừa nói vừa lấy thế như thiểm điện bóp lấy cổ của người nam nhân này, bàn tay bóp mạnh một cái, một tiếng răng rắc giòn tan vang lên, xương cổ của đối phương đã bị hắn bóp nát, nam nhân kia há hốc miệng, trong miệng tràn ra máu tươi, mềm nhũn té xuống, cả người giật giật vài cái rồi bất động hẳn. hắc y nhân khom người xuống, lục xoát lấy ra ngọc bài của đối phương, thân hình nhoáng một cái đã biến mất không thấy đâu.
Không có ai nhìn tới nam nhân đã chết này cái nào, trong mắt mọi người thậm chí không có lấy một tia đồng tình nào cả. người tới nơi này, không có thời gian đồng tình với người khác, bọn họ cũng có chung một vấn đề, đó chính là trong vòng ba ngày mà không cướp được ngọc bài thì kết quả cũng hệt như nam nhân này.
Đây chính là luật lệ của Diêm Thành!
Thần sắc của Đường Phong liền nghiêm nghị hẳn, hắn đã thật sự cảm nhận được, ở nơi này, mạng người còn nhỏ bé hơn cả con kiến, ý niệm sống hoặc giết chỉ cách nhau một sợi chỉ. Muốn sống sót thì phải giẫm lên thi thể của người khác.
Sau một hồi lâu, đã có người tới khiêng thi thể này đi.
Đống máu tươi từng lưu lại trên mặt đất cũng chẳng để lại bất kỳ dấu vết nào.
Chẳng lẽ thiếu gia ta cũng phải giẫm lên thi thể của người khác mới có thể sống được ở đây? Đường Phong mờ mịt, nhưng gì mình biết về nơi này thật sự quá ít, nếu có thể tìm được người để hỏi thì cũng có thể thu được chút tin tức hữu ích.
Trong lúc đang suy nghĩ thì có một người toàn thân đều là máu chạy từ ngoài vào, hắn tựa như đã tới cực hạn, y phục toàn thân đều bị máu tươi nhuộm đỏ, cả người lắc lư, hắn không cao lắm, vóc người cũng khá gầy. Y phục trên người khá rộng, trên tay hắn còn cầm một thanh trường kiếm, nhưng trên kiếm đã có đầy lỗ thủng, hẳn là vì tối qua chiến đấu mà thành.
Sau khi đã vào phạm vi an toàn trong thành, hắn liền thả lòng toàn thân, thở ra một hơi, cả người trực tiếp ngã ngào xuống đất, không bao giờ động đậy được nữa.
Đường Phong thở dài một tiếng, từ từ đi tới bên cạnh hắn.
Hắn không rõ tại sao những người này phải tới Diêm Thành, tại sao lại tới nơi như địa ngục trần gian thế này, chẳng lẽ nghĩ rằng có thể trở nên mạnh mẽ trên con đường này sao.
Đi tới bên cạnh người này, Đường Phong cúi người xuống muốn đỡ hắn dậy, nhưng không ngờ khi mình sắp chạm vào hắn thì đối phương lại rút kiếm đâm mình một nhát.
cũng may là Đường Phong còn có chút tâm đề phòng, hơn nữa đối phương còn đang trong tình trạng cực kỳ suy yếu, một kiếm đâm ra căn bản không có chút lực nào, Đường Phong chi hơi nghiêng người qua, đưa tay nắm lấy trường kiếm.
Đối phương ngẩng đầu lên, máu tươi trên trán chảy vào mắt, hắn phải nheo hai mắt của mình lại, nhìn Đường Phong đầy cảnh giác, trên mặt tràn đầy vẻ phòng bị.
Hắc y nhân vừa đánh chết một người lại xuất hiện lần nữa, hắn vọt tới bên cạnh Đường Phong, mở miệng nhàn nhạt nói:
- Nơi này là trong thành, bất luận kẻ nào cũng không được động thủ, cãi lời thì chết!
nghe được câu này, vẻ mặt người kia liền kinh hoàng, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng, hắn biết kết cục của mình là gì, động thủ ở nơi này thì chẳng khác gì tự sát. Đường Phong đột nhiên mở miệng nói:
- Bọn ta biết, chẳng qua đây là cách chào hỏi của bọn ta, hắn cũng không muốn động thủ với ta thật.
Hắc y nhân sửng sốt, bàn tay đang giơ lên cũng sững lại giữa không trung, người nằm trên mặt đất cùng ngây ngốc, nhìn Đường Phong không dám tin, nhưng cùng chứa chút cảm kích và cảnh giác.
Một hồi lâu, hắc y nhân mới cười một tiếng quái dị nói:
- Tùy ngươi! Bất quá ở đây thì ngươi nên coi tất cả mọi người là kẻ thù thì hơn, nếu không sẽ nuôi rắn vi hoạn, cuối cùng lại bị rắn cắn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Sau khi nói xong, hắn y nhân liền biến mất một cách quỷ dị, thật sự là tới vô ảnh đi vô tung.
Chờ sau khi hắc y nhân rời khỏi, người nằm trên mặt đất kia vẫn còn nhìn chằm chằm vào Đường Phong, Đường Phong vươn tay ra trước mặt hắn nói:
- Đứng lên đi.
Đối phương cũng không có ý muốn nhờ Đường Phong giúp, hai tay thử cố gắng chống vài lần trên mặt đất rồi lại ngã xuống, thủy chung không còn khí lực để bò dậy.
Đường Phong lắc đầu, đưa tay xuyên qua nách của đối phương rồi đỡ hắn dậy.
Nhưng khi tay của mình đặt lên ngực của đối phương, Đường Phong có chút nghi hoặc phát hiện, nơi đó cư nhiên lại mềm mềm, ma xui quỷ khiến thế nào mà Đường Phong lại nhéo hai cái.
'A"
cổ họng đối phương rên lên một tiếng, sắc mặt đột nhiên ửng hồng, thân thể vừa mới đứng dậy cũng đột nhiên mềm nhũn vô lực, đầu gối khụy xuống, thiếu chút nữa quỳ rạp xuống đất.
Khóe miệng Đường Phong giật giật một hồi nhìn đối phương, chỉ thấy cái đầu đang dựa vào vai mình của người này, trên mặt dù dính bùn đất lem luốc, nhưng cái cổ lại trắng mịn nhẵn nhụi, hơn nữa hơi thở cũng có mùi hương thơm ngát nhàn nhạt, ngay cả lỗ tai cũng là màu hồng nhạt.

Vô Thường - Chương #307


Báo Lỗi Truyện
Chương 307/1679