Chương 305: Ô Long Bảo. (Hạ)


nghĩ tới đây, Đường Phong không khỏi cười khổ một tiếng, hắn đã hiểu ý định của hai đại sát thần này. Bọn họ xác thực là muốn tôi luyện bản thân mình, mà Ô Long Bảo này có lẽ chính là nơi có thể tôi luyện mình rồi. Chỉ là....Bọn họ đoán chừng mình không chịu làm theo, cho nên mới không nói tình hình thực tế cho mình, ngược lại dùng việc mình si mê cơ quan thuật làm mồi nhử, lừa gạt mình đi đến nơi này.
Độc nhãn quái nhân nhìn Đường Phong gật đầu nói:
- Không tồi, có thể trên tay của ta cầm cự một thời gian dài như vậy, ngươi là người thứ nhất, hơn nữa rõ ràng trong một thời gian ngắn còn có thể phát hiện động thời tiến hành lợi dụng nhược điểm của ta, ngươi so với những kẻ đi trước hiếu chiến hơn nhiều!
Nhược điểm của hắn chính là chỉ có một con măt, mắt phải bị vải đen che, Đường Phong tập kích phía bên phải của hắn chính là nhắm vào góc chết của đôi mắt hắn, đây chính là lấy sở đoản của đối thủ làm sở trường của bản thân mình. Bất quá cho dù người khác có thể phát hiện ra nhược điểm của hắn, cũng không thể đạt được tốc độ như vậy, chỉ có người thân thể cường đại giống như Đường Phong mới có thể trong nháy mắt mới thực hiện ra một loạt động tác như vừa rồi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Ta vượt qua kiểm tra rồi là có ý gì?
Đường Phong hỏi.
- Vượt qua kiểm tra chính là vượt qua kiểm tra. Muốn vào Ô Long Bảo, không có một điểm bổn sự thì không được. ngươi cho rằng tùy tiện một người đều có thể đi vào bên trong Ô Long Bảo sao? chỉ cần có thể sống quá mười chiêu trên tay ta, mới có thể vượt qua kiểm tra!
Độc nhãn quái nhân đáp.
Đường Phong cẩn thận phân tích lời hắn nói, hắn vừa mới nói so với những kẻ trước đây mình hiếu chiến hơn. Nói cách khác, vẫn còn có người đến nơi này trước mình, thậm chí còn là rất nhiều người. Như vậy, Ô Long Bảo này rốt cuộc đang muốn làm gì? Tại sao có nhiều người như vậy?
- Như vậy....Là ai bảo ngươi tới nơi này?
Độc nhãn quái nhân mở miệng hỏi.
Đường Phong nhìn hắn, cũng không nói ra tên của Tiếu Thúc cùng Đoạn Thúc, chỉ có thể đem khối lệnh bài trước đó Tiếu Thúc đưa cho mình, đưa tới cho đối phương.
- A?
Độc nhãn quái nhân có chút ngoài ý muốn.
- Không ngờ là do Thập Nhị Sát Thần tiến cử, trách không được có chút bổn sự. Sớm chút lấy ra, ta cũng không mất công khảo nghiệm ngươi một phen.
Thập nhị đại sát thần, có lẽ là ám chỉ mười hai sát thủ của Đại Tuyết Lâu rồi.
Đường Phong trong nội tâm thầm mắng một tiếng, thiếu gia đương nhiên là muốn sớm chút lấy ra đấy, nhưng ngươi căn bản là không để cho ta có cơ hội a!
- Có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là ai tiến cử ngươi đến nơi này không?
Độc nhãn quái nhân lại mở miệng hỏi.
Đường Phong tự nhiên là không thể nói là do Thang Phi Tiếu cùng với cả Đoạn Thất Xích rồi, hai người này mười năm trước đã thoát ly Đại Tuyết Cung, hiện tại đã sớm thành phản đồ của Đại Tuyết Cung rồi. Đảm nhiệm cung chủ Tạ Tuyết Thần còn phái ra Đại Bả ngăn chặn giết bọn họ cơ mà.
Đường Phong có thể khẳng định, nếu mình nói ra, chỉ sợ là trong chốc lát sẽ bị bắt lại, muốn dùng mình để làm mồi dụ vây bắt Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích.
- Đúng là Tiếu tiền bối!
Đường Phong mở to mắt nói láo, tự biết trong mười hai sát thần chỉ có duy nhất một Tiếu Nhất Diệp và Lâu Mãn Kinh, nhưng hai người đó, một người đã chết, một người thì giả chết, nhưng dù sao thì cũng là chết không đối chứng.
- Tiếu Nhất Diệp sao...
nghe được tin này, bất kể là độc nhãn quái nhân hay mấy người bên cạnh đều không kìm lòng được mà run lên, hiển nhiên là người nam nhân như rắn độc này đã để lại bóng ma quá sâu trong lòng họ.
- Đúng vậy.
Đường Phong âm thầm thu vẻ hoảng sợ của họ vào mắt, thầm nghĩ con rắn độc Tiếu Nhất Diệp kia vẫn còn chút sức uy hiếp ở chỗ này, định khoác da hổ kiêu ngạo một phen:
- Mặc dù Tiếu tiền bối không nhận ta làm đệ tử, nhưng cũng từng chỉ điểm cho ta. chúng ta coi như cũng có danh phận thầy trò.
Độc nhãn quái nhân nhìn Đường Phong vài lượt, cười hắc hắc nói:
- Lấy tính tình của Tiếu Nhất Diệp thì phỏng chừng là sẽ không nhận đệ tử. Bất quá ngươi có thể được hắn chỉ điểm cũng coi như là phúc của ngươi. thế nhưng... hắn đã chết rồi, ngươi nhắc tới hắn ở đây cũng chẳng được gì đâu.
- Cái gì, Tiếu tiền bối đã chết?
Trong mắt Đường Phong tràn đầy vẻ không thể tin. sắc mặt trắng bệch, thoạt nhìn giống như thật vậy.
Độc nhãn quái nhân gật đầu nói:
- Hóa ra là ngươi vẫn chưa biết. Hắn đã chết, chết dưới tay cao thủ Bạch Đế thành, nếu ngươi muốn báo thù cho hắn thì phải mạnh hơn mới được.
- Có thể nói cho ta biết là kẻ nào đã giết Tiếu tiền bối hay không? Hắn lợi hại như vậy....
Đường Phong siết chặt song thủ. trên mặt chỉ toàn vẻ hận thù. đã diễn kịch thì làm cho hết. nếu không sẽ dễ dàng bị nhìn ra sơ hở.
- Chờ sau khi thực lực của ngươi đủ mạnh thì sẽ có người nói cho ngươi biết. Còn bây giờ thì cứ vậy đi, thứ này cho ngươi.
Đường Phong cầm lấy nhìn, chân mày nhíu lại, ngọc bài này thoạt nhìn khá quen, cẩn thận nhớ kỹ lại một hồi, không phải là thứ mà lão khất cái ở Diêm Thành lục tìm sau khi giết người sao? Hơn nữa sau khi hắn lấy đi hai khối ngọc bài trên người hai người kia đi còn nói cái gì mà
- Hoàn thành nhiệm vụ...
Độc nhãn quái nhân nhìn ra vẻ nghi hoặc của Đường Phong, giải thích:
- Ô Long Bảo của bọn ta không quan tâm tới xuất thân của ngươi. cũng không hỏi lai lịch của ngươi. bất kể trước kia ngươi làm gì đi nữa. cũng không cần biết trước kia ngươi có thuộc môn phái nào không, đã tới đây thì phải vứt bỏ tất cả mọi thứ lúc trước.
- Vãn bối là Đường Môn!
Đường Phong tự giới thiệu.
Độc nhãn quái nhân khoát tay nói:
- ở đây chẳng ai có hứng thú với tên của ngươi cả. mã số trên ngọc bài sẽ là số thứ tự của ngươi. nếu muốn có tên của mình thì phải sống sót rồi hãy nói. Mặc dù với thực lực của ngươi thì không cần làm những chuyện này, nhưng đây là quy củ của Ô Long Bảo ta. ai cũng không thể không theo.
Đường Phong cúi đầu nhìn ngọc bài trong tay mình, phía trên có khắc ba chữ lớn nhị ngũ tam. mình là người thứ hai trăm năm mươi ba tới đây, trước đây còn có hơn trăm người cầm đi ngọc bài của mình.
- Cái này... dùng để làm gì?
Đường Phong nghi ngờ hỏi.
- Ra khỏi Diêm Thành ba mươi dặm. bất kể ngươi dùng cách gì; phải đoạt được hai khối ngọc bài của người khác. Kỳ hạn là đúng ba ngày.
Đường Phong nhướng mày:
- Nếu không hoàn thành thì sao?
Độc nhãn quái nhân âm trầm nở nụ cười:
- ngươi sẽ chết! Trong phạm vi mấy trăm dặm quanh đây đều là địa bàn của Đại Tuyết cung; ngươi đừng mong có thể rời khỏi đây.
Độc nhãn quái nhân ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Với bản lãnh của ngươi mà còn sợ không cướp được vài khối ngọc bài sao? Sau khi cướp được ngọc bài trở lại đây, thì ngươi chính thức trở thành người của Ô Long Bảo ta.
Đường Phong nhìn chằm chằm độc nhãn quái nhân, trong lòng rối rắm.
Hắn bảo mình tìm cách cướp hai khối ngọc bài, nếu hai khối ngọc bài này chỉ được sắp đặt ở bên ngoài thì còn dễ nói, nhưng ngọc bài nhất định là đang ở trên người của ai đó, nói cách khác, trước tiên phải hạ gục đối thủ thì mới lấy được ngọc bài.

Vô Thường - Chương #305


Báo Lỗi Truyện
Chương 305/1679