Chương 304: Ô Long Bảo. (Thượng)


Đường Phong bày ra tư thế phòng ngự, tóc sau gáy dựng cả lên! Người này...cảnh giới cũng không cao, nhưng rất giỏi che giấu cùng áp chế khí tức. Nếu không phải vừa nãy hắn cách mình quá gần, mình mới có thể phát hiện ra hắn. Vừa tới nơi này chợt mạc danh kì diệu xuất hiện một gã độc nhãn quái nhân, Đường Phong càng ngày càng cảm thấy bất hảo. Ô Long Bảo tuyệt đối không giống như bên trong lời của Tiếu Thúc, là nơi tinh thông cái gì mà cơ quan thuật: nơi này cùng với Diêm thành kia đồng dạng, khắp nơi đều là cổ quái.
- Đến làm gì?
Độc nhãn quái nhân đánh giá Đường Phong, mở miệng hỏi.
Thanh âm rất khó nghe, không khác gì tiếng cuốc vào đá, quả thực vô cùng chói tai khiến cho người nghe toàn thân nổi da gà. Đường Phong chú ý tới yết hầu của độc nhãn quái nhân, có một vết thương cắt ngang qua toàn bộ cái cổ, dây thanh của hắn hẳn là bị hư rồi, cho nên thanh âm mới trở nên như vậy.
Chỉ là người này mệnh cũng thật lớn, trên cổ bị người vạch ra một vết thương dài như vậy cũng không chết. Hơn nữa một số vết sẹo trên người của hắn, chính là chứng cứ chứng minh cho vô số những cuộc chiến sinh tử.
Đường Phong nhẹ gật đầu:
- Ta lần đầu tiên tới đây!
những lời trước kia của Tiếu Thúc cùng Đoạn Thúc đã đều là giả dối, như vậy mình cũng không cần phải nói mấy lời nói nhảm như cái gì mà muốn gặp bảo chủ Ô Long Bảo...chỉ là vật Tiếu Thúc đưa cho có lẽ sẽ có một chút tác dụng, nếu không hắn cũng không cần thận trọng giao cho mình.
Đang muốn lấy cái lệnh bài kia ra đưa cho đối phương nhìn một chút, độc nhãn quái nhân đã tiện tay ném cho hắn một thanh dao găm.
Đường Phong với tay tiếp nhận, không đợi hắn hỏi một câu, độc nhãn quái nhân đã nhanh như một luồng gió vọt tới trước mặt Đường Phong, trên tay hắn đồng dạng cũng có một thanh dao găm, lập tức đâm thẳng tới cái cổ của Đường Phong.
Đường Phong cả kinh, lập tức đem dao găm trên tay gạt ngang qua, ý đồ ngăn cản một kích của đối phương, mở miệng hỏi:
- Ý gì vậy?
Độc nhãn quái nhân cười âm lãnh, nói:
- Giết ta! Hoặc là bị ta giết!
Đang khi nói chuyện, chiêu thức của hắn chợt biến đổi, dao găm trên tay không hề cùng Đường Phong tiếp xúc, ở giữa không trung lái qua một bên, trực tiếp đột phá phòng ngự của Đường Phong, chuyển xuống nhằm lồng ngực của Đường Phong đâm tới. Đường Phong sửng sốt, vội vã hóp ngực lại, thanh dao găm chỉ cách y phục trước ngực hắn một phân. Chiêu thức không tới, độc nhãn quái nhân đem chủy thủ lật lại, nhắm thẳng vào nách Đường Phong. Tốc độ biến chiêu đã đạt đến cảnh giới khủng bố, dao còn chưa đến, Đường Phong đã cảm nhận được khí tức âm lãnh thổi thẳng lên người của mình. Hoảng loạn hắn đành phải vội vàng lui tiếp về phía sau, độc nhãn quái nhân như hình với bóng, thủy chung bảo trì khoảng cách cùng với Đường Phong.
Một thanh dao găm nho nhỏ, trong tay của độc nhãn quái nhân được sử dụng một cách linh hoạt không khác gì ngón tay của hắn. Hắn không sử dụng bất kỳ một chút cương khí nào, chỉ đơn thuần dùng vũ khí công kích, thế nhưng sự dẻo dai cùng với động tác của hắn, mỗi giây mỗi khắc đều có thể lừa gạt con mặt của Đường Phong.
Mắt, yết hầu, hạ âm, phần bụng, trái tim, sau gáy... Mỗi một kích, hắn đều nhằm đến vị trí yếu hại của Đường Phong.
Chuẩn, ngoan! Chiêu thức của hắn, đơn giản mà trực tiếp, không hề có chút mánh khóe nào, toàn bộ chỉ dùng với mục đích cuối cũng là giết người, kỹ xảo giết người trong tay hắn xinh đẹp không khác gì một bông hoa mỹ lệ, những động tác đầy nghệ thuật này không ngờ lại có thế thi triển ra từ trên tay một vị quái dị nhân như vậy, khiến cho Đường Phong cũng phải cảm khái một hồi, tiếc hận không khác gì một bông hoa nhài cắm bài phân trâu.
Đường Phong xuất ra toàn lưc, không ngờ lại có chút cảm giác lực bất tòng tâm, bởi vì đối thủ căn bản không có tiếp xúc cùng hắn, khiến cho lực đạo của hắn cũng không có cách nào chém ra, mà sự dẻo dai giữa hai bên đều không sai biệt lắm, cuối cùng Đường Phong bị bức phải đánh cùng hắn, không khác gì một trận chiến giữa Đường Phong bức bách Hàn Đông khi xưa.
Hắn hiện tại hoàn toàn không biết nơi này là chỗ quái quỷ gì, Tiếu Thúc cùng Đoạn Thúc muốn hắn đến đây làm gì, vốn không muốn cùng người này nảy sinh xung đột, nhưng sát chiêu của độc nhãn quái nhân đã khiến Đường Phong nổi giận, thời gian dần qua, ánh mắt Đường Phong cùng dần trở nên lạnh lùng, một thân sát khí không còn kiêng nể nữa tràn ra ngoài.
người chết ở trên tay Đường Phong vô số kể, kẻ giết nhiều người trên thân tự nhiên sẽ xuất hiện sát khí, trong lúc chiến đấu loại sát khí này sẽ bị bộc lộ ra, thứ này không phải là tận lực áp chế thì có thể ngăn cản. Khi sát khí của Đường Phong bắt đầu tuôn ra, khuôn mặt của độc nhãn quái nhân vốn một mực lạnh như băng cũng có chút run rẩy lên, không phải vì sợ hãi, mà là hưng phấn, giống như là mèo thấy mỡ, khuôn mặt lập tức trở nên méo mó, động tác trên tay càng ngày càng nhanh...sát khí lạnh thấu xương, ngay cả một thân cương khí chưa từng dùng tới cũng bắt đầu vận chuyển khắp toàn thân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bộ dáng vui mừng của hắn khiến cho Đường Phong cũng có chút ăn không tiêu.
Gã độc nhãn quái nhân này ít nhất cũng có tiêu chuẩn Địa giai trung phẩm hoặc thượng phẩm. So phẩm cấp còn cao hơn Đường Phong nhiều.
Trước kia trên địa bàn của Cự Kiếm Môn chém giết người của tam tông, Đường Phong tuy rằng cũng đã từng giết qua Địa giai, thậm chí còn giết qua cả Thiên giai, chỉ là lúc đó hắn giết bằng cách hạ độc, là đánh lén, còn có Khiếu Thiên Lang bên cạnh tương trợ. Nếu như chính diện cùng với cao thủ Địa giai giao thủ, Đường Phong căn bản không phải là đối thủ, hơn nữa kỹ năng giết người của đối phương còn hơn xa cao thủ Địa giai nhiều.
Chỉ qua ba chiêu, chiêu thức của Đường Phong đã trở nên rối loạn, bị độc nhãn quái nhân nhìn ra chỗ sơ hở, một cước hướng thẳng hạ bộ của hắn quét tới. Hai chân Đường Phong lập tức đạp mạnh xuống đất, lập tức phi đến bên phải độc nhãn quái nhân.
-Ân?
Độc nhãn quái nhân lông mày nhảy dựng, không cần suy nghĩ gì nhiều, lập tức tránh qua một bên. Cùng lúc đó, dao găm trên tay Đường Phong cũng quét qua cái cổ của hắn. Một mực lùi ra xa đến vài chục trượng, độc nhãn quái nhân mới ngừng lại, giơ một tay lên nói:
- ngươi vượt qua kiểm tra rồi.
Đường Phong nhếch miệng cười:
- Qua cái con mẹ ngươi ấy!
Vô duyên vô cớ phải đấu một trận, hiện tại tìm được nhược điểm của đối phương, Đường Phong đâu chịu dừng tay như vậy? Đối phương vừa mới nói hoặc là giết hắn hoặc là bị hắn giết cơ mà. Đối mặt với sự hùng hổ của Đường Phong, độc nhãn quái nhân cười lạnh một tiếng:
- ngươi đúng quả là lớn mật, không ngờ dám ở bên trong địa bàn của Đại Tuyết Cung diễu võ giương oai, bất quá ta thích tiểu tử giống như ngươi vậy!
Xoát xoát xoát, chợt có vài đạo nhân ảnh từ trong bóng tối đi ra, đem Đường Phong bao vây lại.
Động tác Đường Phong chợt dừng lại. Đây không phải là Ô Long Bảo sao? Sao bây giờ lại biến thành địa bàn của Đại Tuyết Cung? Tiếu Thúc cùng Đoạn Thúc chính là xuất thân từ Đại Tuyết Cung mà, như vậy nơi này đối với bọn họ khẳng định là quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Vô Thường - Chương #304


Báo Lỗi Truyện
Chương 304/1679