Chương 301: Diêm Thành. (Thượng)


Thực lực của người đàn bà kia là gì hắn không nhìn ra được, bởi vì cảnh giới của nàng cao hơn so với hắn rất nhiều. Hơn nữa một kích của nàng đánh về phía mình chủ yếu là sử dụng lực lượng cương tâm, cho nên cũng không nào suy đoán được cảnh giới của nàng dựa vào trình đồ nồng nặc của cương khí.
Bất quá lực lượng cương tâm của nàng thật là kỳ quái, lại có thể biến nước biển thành tinh thạch màu đỏ, xem ra thiên hạ thật là to lớn, không gì không thể a .
Nếu không phải rời khỏi Thiên Tú, bản thân mình làm sao có thể thấy được loại cương tâm này.
Lại nói, nữ nhân này rất ác độc, chẳng quả lúc đó mình vô tình nhìn thấy thân thể nàng, hơn nữa vị trí trọng yếu đều bị áo quần che lại, vậy mà nàng lại muốn giết mình. Đúng là độc nhất lòng dạ đàn bà, lời này quả thật là chí lý.
Đường Phong chờ thật lâu, xác định chắc chắn đối phương không đuổi tới trong lòng mới thanh tĩnh lại.
Quay đầu nhìn một chút, ma xui quỷ khiến mình lại chạy tới phụ cận Diêm Thành, dù sao cũng đã đến đây rồi, không vội đi vào Ô Long Bảo, vào trong thành xem một chút.
Quyết định chủ ý, Đường Phong đứng dậy đi về phía Diêm Thành.
Nhìn từ xa, kích thước của Diêm Thành không hề thua kém so với Tĩnh An Thành, tưởng thành khí thế hoành tráng, nhưng khi đi lại gần, nhìn tòa thành này lại có một chút cảm giác tan hoang, bên trên cánh cổng thành loan lổ không trọn vẹn là hai chữ to: "Diêm Thành!"
Hai chữ này đã qua bao nhiêu năm tháng không tu sửa, bên trên hiện đầu dấu vết năm tháng phơi sương tắm gió, làm cho cả Diêm Thành đều nhiễm một loại khí tức cổ xưa tang thương. tưởng thành không trọn vẹn đông thiếu một khối, tây vỡ một khối, dường như đã trải qua sự tẩy lễ của chiến hỏa, sông hào bảo vệ ngoài thành không phải không có, nhưng nước trong con hào này lại mang một màu xanh lè, còn phát tán ra xú khí làm cho người ta ác cảm.
Làm cho Đường Phong rất kỳ quái, từ bên ngoài cổng thành nhìn vào trong cũng không thấy bao nhiêu người. Tĩnh An Thành không giống như vậy, mỗi thời mỗi khắc đều ồn ào tiếng một đám người hối hả rao bán qua lại, người này nối tiếp người kia, liên miên không dứt, giống như bầy ngựa chạy qua sông, đếm hoài không hết. Nhìn từ ngoài cổng Diêm Thành vào bên trong, trên đường phố chẳng những không có người đi đường, ngay cả người làm ăn bán hàng rong cũng không có một người nào, không khí trầm lặng vô cùng.
- Đúng là một thành thị kỳ quái!
Đường Phong chép chép miệng, sải bước tiến vào trong thành.
Đi vào bên trong Diêm Thành, nhìn xung quanh một chút, trong nháy mắt Đường Phong há to miệng, bởi vì cảnh tượng trước mắt và những gì mình đã tưởng tượng thật sự chênh lệch quá lớn.
Mặc dù nhìn từ bên ngoài, thành trì này có chút tiêu điều, có rất ít nhân khí, nhưng sau khi vào thành, Đường Phong phát hiện đâu phải chỉ là ít nhân khí, đây chính là rách nát không chịu nổi, tiêu điều chí cực, nói là quỷ thành cũng không quá đáng.
Hai bên đường phố đều là tường xiêu vách đổ, phòng ốc toàn bộ đều sập xệ, không có một gian nào hoàn hảo. Hơn nữa khắp nơi đều có dấu vết của những cuộc chiến đấu kịch liệt lưu lại, thậm chí trong mấy gian phòng ốc còn có vết máu khô đã lâu, ngay cả trên đường cũng có vô số vết máu loang lổ.
Mới nhìn Đường Phong còn tưởng rằng thời gian gần đây tòa thành này bị đám thổ phỉ nào đó cướp bóc sạch sẽ, nhưng sau khi xem xét cẩn thận một phen, Đường Phong nhận ra những vết máu trong phòng ốc và trên đường cũng không phải mới xuất hiện, có vết máu khô đã lâu, có vết lại rất mới. những dấu vết chiến đấu kia cũng vậy, cảm giác giống như ở trong tòa thành trì này không lúc nào là không có sinh tử chiến đấu, từ mấy năm trước, thậm chí mười mấy năm trước vẫn có người chiến đấu cho tới tận bây giờ. Nguồn: http://truyenyy.com
Đường Phong càng nhìn trong lòng lại càng nghi ngờ, càng nhìn càng không nghĩ ra. Đây không phải là một tòa thành trì sao? Sao lại biến thành bộ dạng này? Chẳng lẽ phụ cận không có thế lực nào để ý tới tòa thành này mà đến đây cải tạo một chút.
Đi cả ba con đường Đường Phong cùng chưa gặp được một người sống nào, nhưng tử thi thì thấy đến mấy cái, tình trạng của những tử thi đó có chút thê thảm, có bị phân thây, có bị giết bằng thuốc độc, theo Đường Phong quan sát, những tử thi này, cái sớm nhất cũng đã hai tháng, trên thi thể đầy giòi bọ, cơ hồ chỉ còn lại xương, cũng có tử thi mới chỉ chết cách đây mấy ngày.
- Đây rốt cục là thành thị gì vậy?
Đường Phong không nhịn được cười khổ một tiếng, nơi mà Tiếu thúc và Đoạn thúc đề cử cho mình tại sao lại như thế này?
Đi về phía trước một đoạn nữa, Đường Phong đột nhiên nhìn thấy một lão ăn mày đang ngồi dưới đất, lão ăn mày này quần áo lam lũ, thân mình tựa vào một bờ tường đã sập một nửa. đầu ngẩng lên nhưng cũng không nhúc nhích.
Đường Phong còn tưởng rằng hắn cũng đã chết, đi tới bên cạnh hắn. lão ăn mày đột nhiên giật mình, mở ra đôi nhắm đang nhắm nghiền. ánh mắt đục ngầu nhìn về phía Đường Phong.
Đường Phong cảnh giác nhìn lão ăn mày này, ngược lại trên mặt đối phương lại lộ ra một nụ cười như một tên trộm, làm cho người ta có cảm giác không quá an toàn.
- Tiểu gia hỏa!
Lão khất cái cười híp mắt nhìn Đường Phong, đôi mắt gian tà quét Đường Phong một vòng từ đầu xuống chân:
- Lần đầu tiên tới Diêm Thành sao?
Đường Phong gật đầu, mặc dù nói rằng ra ngoài mọi việc đều phải cẩn thận, gặp người chỉ nói ba phần, nhưng chuyện này Đường Phong biết rằng không thể giấu được đối phương.
- không phải sợ!
Lão ăn mày ngồi thẳng lên.
- Lão đầu ta chỉ là một lão ăn mày, sẽ không giết người.
Đường Phong nhướng mày, vốn hắn không muốn tiếp xúc cùng bất kỳ người nào ở địa phương quỷ quái này, nhưng đi một hồi lâu mới gặp được một người sống, bản thân mình cũng muốn biết thành trì này đã xảy ra chuyện gì.
Đưa tay làm bộ móc móc ở thắt lưng vài cái, Đường Phong lấy mấy khối bạc vụn trong Mị Ảnh không gian ra thả vào trong cái chén bể trước mặt lão ăn mày, mở miệng nói:
- Lão nhân gia ta hỏi ngươi vài vấn đề.
Lão ăn mày đưa tay nắm bạc vụn vào trong tay, cẩn thận nhìn nhìn, mặt mày hớn hở nhét bạc vào trong ngực, một bên đưa tay gãi cái nách đã rất nhiều ngày không rửa. một bên nói:
- hỏi đi, lão đầu ta tri vô bất ngôn. (không biết sẽ không nói)
Đường Phong còn chưa mở miệng hỏi, Linh Khiếp Nhan ở trong Bất Phôi giáp đã nhắc nhở:
- Phong ca ca cẩn thận một chút, ta cảm giác lão đầu này có gì đó là lạ.
Đường Phong âm thầm gật đầu, đúng là có điểm gì đó là lạ, nụ cười trên mặt lão đầu này có chút cứng ngắc, hơn nữa.... Đường Phong có thể cảm nhận được một chút sát khí vô cùng nhỏ bé trên người lão.
- Mọi người trong thành này đi đâu rồi?
- người?
Lão ăn mày cười cười:
- Tất cả mọi người trong Diêm Thành đều tụ tập ở trung tâm thành, đương nhiên ngươi không nhìn thấy người sống ở nơi này.
- Tại sao lại tụ tập ở trung tâm thành? Vậy phòng ốc tại sao lại biến thành như vậy?
Lão ăn mày nói:
- bởi vì chỉ có nơi đó là an toàn, còn về phòng ốc ở nơi này....ta cũng chẳng rõ lắm. kể từ khi ta tới chỗ này nó đã như vậy, nghe nói đã có mười mấy năm rồi.

Vô Thường - Chương #301


Báo Lỗi Truyện
Chương 301/1679