Chương 299: Ba đào hung mãnh. (Thượng)


Chẳng qua là, chỉ có sau khi tấn chức Thiên giai mới có thể cảm nhận được dòng di chuyển của năng lượng, bản thân hắn chỉ mới Huyền giai trung phẩm thế mà đã có thể làm được rồi! Đường Phong thầm vui mừng kinh ngạc.
Xem ra, lần này ngẫu nhiên tới ngắm biển, lại có thu hoạch lớn như vậy rồi. chẳng qua, Tiểu Khô Lâu ở trong cương tâm của mình, mặc dù có thể cảm nhận được những dòng năng lượng bên ngoài kia nhưng không cách nào sử dụng được, như vậy không khỏi khiến người ta phải thở dài mà.
Suy nghĩ một chút, Đường Phong chỉ có thể dùng từ giác ngộ để mà giải thích thu hoạch ngoài dự kiến này. Đạo gia cùng Phật tông giảng giác ngộ, đây là một thứ cơ hội cực kỳ hiếm thấy, hơn nữa thời cơ không phải do mình tạo nên, mà một khi giác ngộ, thực lực và tâm cảnh đều sẽ tăng lên trong phạm vi lớn!
ít nhất, Đường Phong cùng cảm giác tâm cảnh của hắn cũng cao hơn rất nhiều.
- Phong ca ca, trước giờ ngươi chưa được thấy biển sao.
Linh Khiếp Nhan mở miệng hỏi.
Đường Phong lắc lắc đầu, nói:
- Lần đầu tiên tới đây, sao, trước kia ngươi đã thấy qua rồi à?
Linh Khiếp Nhan nói:
- ừm, chuyện cũng đã rất lâu rồi, ta cũng quên.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, mặt biển trước mắt bỗng nhiên vang lên một tiếng rầm, một người từ trong biển bước ra. Đường Phong đưa mắt sang nhìn một cái, muốn xem thử vị khách đột nhiên nhô ra từ dưới biển là ai, nhưng vừa nhìn tới, Đường Phong mặt mũi đều có chút đỏ ửng.
người này một đầu tóc dài ướt nhẹp phủ xuống ngực, trên người chỉ mặc vẻn vẹn một bộ đồ lót, da thịt tám phần lộ cả ra ngoài.
Áo lót và quần lót đều ướt sủng nước, hiện đang dính chặt trên làn da nàng, đem thân hình hoàn mỹ cũng với những đường cong mềm mại hiện rõ vào trong tầm mắt Đường Phong.
Biển rộng phía trước nổi sóng mãnh liệt, trước ngực của cô nàng kia cũng nổi sóng mãnh liệt. Da của nàng không trắng trẻo mềm mịn, mà có màu nâu như lúa mạch, toàn thân không có một chút mỡ thừa, khiến người ngoài nhìn vào liền cảm thấy nàng rất có sức sống, áo ngực và quần lót màu xanh nhạt phối hợp hài hòa với da thịt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nàng không thấp, có thể nói là cao nhất trong số các nữ nhân Đường Phong từng gặp, đoán chừng còn cao hơn cả hắn một chút, tay chân và cơ thể vô cùng cân xứng hiện lên phong thái mê người, nhất là cặp đùi thẳng tắp thon dài kia, đủ để hấp dẫn ánh mắt của bất kì nam nhân nào trên cái cõi đời này.
Mũi thon, cổ phấn, ngực nở, đùi thon, eo nhỏ, mông đầy, mắt sáng, răng trắng, môi hồng, tóc đen, chân ngọc... Đường Phong hoàn toàn không hề nghĩ tới ở cái chỗ này lại có thể gặp phải một đại mỹ nữ sống sờ sờ như vậy, nhất thời chỉ cảm thấy đầu óc hơi bị quá tải.
Trong lòng ngập tràn cảm giác phạm tội, nhưng cũng có chút mừng thầm.
Mỹ nhân này từ trong biển đi ra chắc cũng không ngờ đến trên bờ cát còn có một tên nam nhân đang đứng, nàng đưa tay lau nước biển trên mặt một cái, sau đó thả lỏng người mà duỗi thẳng lưng ong, thân thể hoàn mỹ đến vô cùng cứ thế duỗi ra.
Nhưng ngay một khắc đó, động tác của nàng bỗng khựng lại, hai mắt trợn trừng nhìn về phía Đường Phong, bốn ánh mắt chạm nhau, Đường Phong như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, trong mắt mỹ nhân kia đã bắt đầu hiện lên một tia thần sắc giận dữ rồi!
Nên nhìn cũng đã nhìn, không nên nhìn cũng đã nhìn, Đường Phong cảm giác nếu như hiện giờ hắn giả ngu ngơ coi như không biết mà nói, nhất định sẽ không gạt được đối phương, nhân gia nàng chắc chắn không phải là ngốc.
Nhưng... làm thế nào giải thích hết thảy với nàng ta đây? Chẳng lẽ nói mình chỉ tình cờ đi ngang qua, trước nay chưa từng thấy biển rộng, lần này chẳng qua chỉ thuận đường tạt ngang qua ngắm một cái, liền thấy được nàng đang tắm ở chỗ này?
Phàm chỉ cần là nữ nhân còn có cảm giác thẹn thùng, đoán chừng sẽ tát Đường Phong hai cái là cùng, nhưng nếu như cô nàng này xem trọng sự trong trắng của thân thể mình, không chừng sẽ nổi lòng muốn giết Đường Phong để diệt khẩu.
Trong lúc luống cuống tay chân, đại mỹ nhân kia lại vươn ra một cánh tay, chắn ngang trước ngực mình, cố chặn lại ánh mắt trần trụi tràn đầy tính xâm lược của Đường Phong, khóe miệng chợt nở một nụ cười điềm đạm, cất giọng nói nhỏ nhẹ:
- Nhìn đủ chưa?
Đường Phong vội vàng chuyển ánh mắt sang chỗ khác, quay đầu nhìn sang một bên, ở cách đó không xa còn có một tảng đá, trên tảng đá còn có một bộ y phục nữ nhân được xếp ngay ngắn, chỉnh tề. Đường Phong thầm mắng bản thân lần đầu thấy biển lại có thể đắc ý hả hê đến vậy, ngay cả bên cạnh có một bộ y phục của nữ cũng không nhìn thấy, nếu sớm nhìn qua một chút mà nói, làm gì có hiểu lầm như vậy?
- Xin lỗi, ta đúng là tình cờ dạt ngang qua đây, vô tình mạo phạm, mong nàng bỏ qua!
Đường Phong cuối cùng vẫn quyết định không giả vỡ ngu ngơ, mà quyết định nói thật.
- Vô tình mạo phạm?
Đại mỹ nữ cười khẽ một tiếng, giọng nói bỗng nhiên chuyển sang lạnh lùng:
- Ghê tởm, nếu ngươi thật sự vô tình mạo phạm, ngay lúc nhìn thấy ra đã chuyển mắt sang chỗ khác! Làm thế nào còn có thể nhìn chăm chú một lúc lâu như vậy? rõ ràng chính là dâm tặc, nổi lòng háo sắc, nhìn cho đã mới chịu thôi."
Đường Phong bị chửi một trận oan ức, nhưng những gì nữ nhân này nói cũng là thực tình. Đáng lý ra mình vừa nhìn thấy nàng thì phải dời mắt đi chỗ khác, nhưng mà... đàn ông mà, nhìn thấy gái đẹp, hơn nữa còn là mỹ nữ ăn mặc mát mẻ như vậy, nhìn nhiều hơn mấy lượt cũng là bình thường a!
Ăn của người ta thì nghẹn họng, lấy của người ta thì tay dơ, nhìn người ta thì đuối lý, Đường Phong nhất thời không biết nên giải thích như thể nào, chỉ biết ấp a ấp úng không nói nổi thành lời, chi mong đối phương có thể rủa xả mình một trận cho hả giận.
Nhưng không thể lường trước được, Đường Phong im lặng lại chọc tức đối phương, đại mỹ nhân nổi giận đùng đùng, nói:
- Sao? BỊ ta nói trúng tim đen nên không biết phải nói thế nào?
Đường Phong tiếp tục duy trì sự trầm mặc, vốn hắn nghĩ nên nhanh nhanh bỏ đi, nhưng lại không thể nào cất bước.
- Được! Coi như ngươi dám làm dám chịu, vậy ta sẽ lưu cho ngươi được toàn thây!
Mỹ nhân vừa dứt lời, sát cơ phô thiên cái địa đột nhiên từ trời giáng xuống, Đường Phong cả người căng cứng, không khỏi ngẩng đầu lên, cảnh giác nhìn nữ nhân vẫn còn đứng trong nước biển.
Trong mắt nữ nhân kia bắt đầu hiện lên sát cơ, nói:
- ngươi là nam nhân đầu tiên thấy được thân thể ta, cũng là kẻ cuối cùng!
Vừa nói, nàng vừa đưa tay chụp xuống mặt nước, nước biển bỗng phóng lên thành cột, lại vung tay phất về phía Đường Phong.
Vô số giọt nước vừa rời khỏi một chưởng của nàng nháy mắt liền biến thành một loại tinh thể màu đỏ sậm. Thứ tinh thể này nhìn đẹp mắt vô cùng, phát ra ánh sáng mê người như Hồng bảo thạch vậy, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng giờ phút này, đám tinh thể đẹp đẽ ấy lại biến thành một hình tam giác bén nhọn, phá vỡ cách trở không gian, trong nháy mắt đã bay tới trước mặt Đường Phong.
Đường Phong hoảng hốt, vội vàng nhảy về phía sau.
Đại mỹ nhân này không ngờ lại còn là một cao thủ! Hơn nữa cương tâm còn kỳ quái như vậy, có thể biến nước biển thành vật chất hình dạng tinh thể. Từ lúc Đường Phong xuất đạo tới nay, đây là lần đầu gặp phải.

Vô Thường - Chương #299


Báo Lỗi Truyện
Chương 299/1679