Chương 297: Khấp Huyết Thần Thương. (Hạ)


Nhưng tên nam nhân ở phía đối diện kia hành sự hết sức dứt khoát và lưu loát, không dây dưa dông dài một chút nào, còn không đợi cho hắn nói hết. tên nam nhân đã làm ra một động tác khiến người ta ngàn lần kinh hãi.
Hắn một tay nhấc trường thương lên cao, hung hăng phóng mạnh về phía trước, trực tiếp phóng vũ khí của mình ra!
Dưới bầu trời đêm. trường thương như xé rách cả không gian, vẽ ra một đường ánh sáng rực rỡ như sao băng, vừa rời khỏi tay nam nhân nọ lại phát ra một tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc, ngay mũi thương cũng đột nhiên xuất hiện một cái đầu hổ đang há cái miệng đỏ lòm như chậu máu.
- Chạy!
Con ngươi La Vân Thư nở lớn. vội vàng hét lên một tiếng với Nguyệt Cô Minh.
Nhưng đã muộn, trong nháy mắt, trường thương đã bay vụt tới trước mặt Nguyệt Cô Minh, không có chút biến hóa. hậu chước nào, chỉ đơn thuần là phóng thẳng tới.
Nguyệt Cô Minh cũng là Thiên giai cao thủ, hắn vừa thấy được liền muốn né tránh, thế nhưng trong nháy mắt lại không né ra được. Miệng hổ đang há rộng trong tích tắc đã nuốt gọn hắn vào trong.
Quá nhanh rồi! Nguyệt Cô Minh ngay cả tích tắc thời gian xoay chuyển ý nghĩ trong đầu còn không có, cả người đã bị cuốn theo uy thế không giảm chút nào của trường thương mà bay ra ngoài.
Tất cả mọi người đều có ảo giác, chính là tên nam nhân này cầm trường thương trên tay phóng đi, trường thương biến mất. Nguyệt Cô Minh cũng lập tức biến mất. Bỗng ngay lúc đó, phía sau đại điện bỗng nhiên nổ ầm một tiếng vang dội, ngay lập tức cả đại điện cũng sụp xuống, không gian ở giữa tức khắc đã không còn gì ngăn trở.
La Vân Thư ngơ ngác nhìn sang bên cạnh, vốn Nguyệt Cô Minh rõ ràng hày còn đứng ngay chỗ này, nhưng bây giờ lại không còn gì cả. Hơn thế nữa. thanh trường thương cắm theo Nguyệt Cô Minh bay đi, trong khoảnh khắc đó mình vẫn còn đứng ngay sát rạt. thế mà căn bản không có chút liên lụy nào, chỉ cảm thấy một một cơn cuồng phong mặt ập vào mặt. thổi đến cả mặt cũng phải đau rát. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đó chỉ là một kích nhẹ nhàng thôi đấy! Một cao thủ Thiên giai hạ phẩm trong nháy mắt bỏ mạng, tên nam nhân này, ít nhất cũng phải có thực lực Thiên giai thượng phẩm đỉnh phong!
nam nhân khẽ vẩy tay một cái, từ trong đại điện đã sụp mất một nửa. thanh trường thương xoẹt một cái đã bay trở ra. bị hắn cầm trên tay, trên mũi thương không hề dính lại một xíu máu!
La Vân Thư kinh hãi thoái lui ba trượng, hai tay run run chỉ vào người tên nam nhân này, hai mắt trợn trừng, cất giọng nói run run:
- Thần Binh! Thần Binh Khấp Huyết! Cư nhiên lại là Khấp Huyết Thần Thương!
Không trách được, không trách được bản thân nhìn thấy quen mắt. hình dạng này, trọng lượng này, còn không phải là Khấp Huyết trong truyền thuyết, bài danh thứ hai trên Thần Binh Phổ hay sao? Trong Thập đại Thần Binh cũng chỉ có một cây trường thương này thôi!
Thế nhưng, đế quốc Lý Đường từ lúc nào xuất hiện thanh Thần Binh thứ ba rồi? Hơn nữa lại còn do một tên đàn ông như vậy nắm giữ. mà hắn lại còn tới giết Nguyệt Cô Minh? Rốt cuộc hắn là ai?
- Xem như ngươi cũng có mắt nhìn!
nam nhân vẫn thản nhiên nhìn La Vân Thư một cái, đem trường thương gác lên vai, xoay người sang chỗ khác, nhìn một đám đệ tử Cúc Hoa đường đang đứng đơ ra một chỗ, không dám nhúc nhích kia mà nói:
- Không muốn bị diệt môn thì tránh ra. dù sao Vạn Thú đường cũng bị ta châm một mồi lửa đốt sạch, diệt thêm một tông môn nữa cũng chẳng tính là gì!
Nghe những lời này, đám đệ tử Cúc Hoa đường chết khiếp, vội vàng tản ra bốn phía, nhường lại một còn đường, chỉ dám dõi mắt nhìn hắn lững thững bước ra khỏi Cúc Hoa đường.
La Vân Thư cười thảm một tiếng, một cao thủ trong đám môn hạ của mình bị giết, đảm bảo là ai thì cũng sẽ muốn báo thù. thế nhưng kẻ này... Mình làm gì có dũng khí mà báo thù hắn? Dựa vào bản lĩnh gì để báo thù đây? Ngay cả Vạn Thú đường cũng bị hắn hủy diệt, thực lực Vạn Thú đường so với Cúc Hoa đường mà nói, chỉ cao hơn chứ không thấp a!
Rạng sáng hôm sau, Đường Phong vừa thản nhiên bước ra từ trong phòng của Thi Thi, một đám thôn dân đang bận rộn dọn dẹp liền nhìn thấy, cả đám liền trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía Đường Phong.
Bọn họ cũng không phải ngu ngốc, một thiếu niên khỏe mạnh cường tráng mới sáng sớm đã bước ra khỏi nhà một quả phụ, ai cũng có thể biết được rốt cuộc đêm qua đã nảy sinh ra chuyện gì rồi.
Thi Thi mặt mũi đỏ bừng bừng ở phía sau Đường Phong, mặc dù có thể nói cách làm lần này của Đường Phong đã hủy đi danh dự của nàng, nhưng Thi Thi cũng không có ý trách cứ gì hắn. Người trong sạch tự trong sạch, người sống cả đời không nên quá quan tâm đến ánh mắt và suy nghĩ của người khác, chỉ cần không thẹn với lòng mình là được.
- Đường Phong...
Thi Thi ở phía sau hô nhẹ một tiếng.
Đường Phong quay đầu nhìn nàng một chút, nói.
- Làm sao vậy?
- Ngươi phải đi rồi đúng không?
- ừm.
Thi Thi khẽ cắn môi, một hồi lâu mới cười một tiếng, nói:
- Đi thôi, sau này nếu có lúc nào nghĩ không thông nữa, ta liền tìm ngươi báo thù!
- Rất hoan nghênh!
Đường Phong cười ha ha, xoay người hướng về phía nhà Từ lão mà đi tới.
Từ lão từ sáng sớm đã ôm một lòng mong đợi, không biết Đường Phong hôm nay gặp lại lão sẽ xưng hô như thế nào, lão nhân gia đã thay một bộ quần áo mới, nụ cười rạng ngời trên mặt, càng không ngừng vừa xoa xoa tay vừa cười khúc khích không thôi.
Nhưng lúc này, của phòng của cháu gái cũng đã mở ra rồi, thế nhưng chỉ có một mình nàng bước ra, còn Đường Môn tiểu anh hùng, căn bản là không có ở trong đó.
Từ lão còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, đã có người tới cửa báo tin, đem sự tình một màn vừa mới thấy báo lại cho lão. đã nói chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu lưu truyền ngàn dặm xa, Đường Phong còn chưa tới nhà Từ lão, chuyện tình giữa hắn và Thi Thi đã được truyền tới, tin tức này khiến Từ lão đơ ra tại chỗ, cảm giác trái tim già nua của mình như cũng muốn vỡ ra.
Chờ tới lúc Đường Phong trở lại nhà Từ lão, lão đầu này đã trợn mắt mà nhìn chòng chọc, hiển nhiên là tức giận không ít. Nhưng nói cho cùng, mọi chuyện đều là do lão tự làm theo ý mình, chẳng những Đường Phong không muốn, mà ngay cả cháu gái lão cũng không muốn.
Đường Phong khuyên can mất một hồi lâu mới dẹp được ý nghĩ trong đầu của Từ lão, cũng tạo cơ hội cho Xuân Hoa biểu lộ tâm tư trước mặt gia gia của nàng, bản thân lâu lâu lại chêm vào một hai câu hữu ích, lão đầu khoát khoát tay một cái, nói:
- Thôi thôi, chuyện của đám trẻ các ngươi từ nay lão nhân gia ta không động vào nữa, giảm thọ a giảm thọ!
Đường Phong cũng là cảm thấy bất đắc dĩ một phen.
Nếu không phải vì an bày cuộc sống an bình sau này cho Thi Thi ở đây. Nếu không phải muốn giúp Từ lão, hắn cũng chả thèm quản tới mấy chuyện nhỏ nhặt này, bản thân hắn cũng không phải thiện nam tín nữ gì.
Mà suy cho cùng, Thi Thi có thể ở lại đây cũng có quan hệ tới mình một chút.
Nàng vất vả lắm mới tìm được một nơi yên bình sinh sống, cũng không bị đám thôn dân dựa vào những lời vô căn cứ như sao tướng mệnh không trọn vẹn gì gì đó mà trục xuất khỏi thôn nữa. Đối với một nữ nhân không nơi nương tựa mà nói, chuyện như vậy sẽ khiến nàng tổn thương.

Vô Thường - Chương #297


Báo Lỗi Truyện
Chương 297/1679