Chương 293: Anh hùng và quả phụ dạ xoa. (Thượng)


Từ lão lấy thêm can đảm, cầm nửa cây cuốc gãy trên tay đi tới, thấp giọng kêu:
- Anh hùng? Anh hùng?
Đường Phong không nghe thấy.
lão Từ nóng lòng, kêu to một tiếng:
- Này, anh hùng ơi!
Đường Phong giật nảy người, quay đầu lại nhìn đối phương nói:
- lão tiên sinh gọi ta?
lão Từ gật đầu nói:
- Xin hỏi anh hùng, con mãnh hổ này bây giờ sao rồi?
Đường Phong cười khẽ một tiếng, xuống khỏi người cư hổ, vỗ vỗ đầu của nó nói:
- Không có gì nữa rồi, nó sẽ không đả thương ai nữa đâu.
Cự hổ cũng chậm rài đứng lên, lắc lắc bụi đất bám trên người xuống.
lão Từ kinh hài lùi lại hai bước, chờ sau khi xác nhận là con cự hổ này quả thật rất ngoan ngoãn thì không khỏi khen ngợi:
- Cách của tiểu anh hùng quả nhiên quá hay, người là đệ tử của Lưu Vân tông à?
Đường Phong lắc đầu:
- không phải, ta chỉ tình cờ đi ngang qua mà thôi.
Mới bắt đầu ông lão còn cho ràng Đường Phong là đệ tử Lưu Vân tông, ngờ đâu lại không phải. Bất quá không sao cả, Đường Phong thoạt nhìn tuổi còn nhỏ nhưng rất có bản lĩnh, hơn nữa lớn lên lại anh tuấn phi phàm, rất thích hợp để làm phu quân của tôn nữ mình, nghĩ tới đây Từ lão lập tức nheo mắt lại thành hai khe nhỏ thẳng tấp, nhiệt tình chào hỏi:
- Nếu tiểu anh hùng không ghét bỏ thì vào trong trang ngồi một chút có được không? cũng tiện cho dân làng chúng ta cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi, giúp thôn trang chúng ta trừ đi tai nạn lần này.
- Được lắm, được lắm.
Đường Phong vội vàng gật đầu, hắn vốn chính là muốn tới đây tìm cơm ăn, bây giờ người ta cùng đã mở miệng mời rồi thì sao có thể không đồng ý cho được?
lão Từ vui vẻ nói:
- Mời tiểu anh hùng!
Vừa nói vừa quay sang nói với mấy thôn dân kia
- Giết chết con hổ này rồi lột da rút gân đi, tối nay sẽ hầm một nồi canh xương hổ cho tiểu anh hùng dùng.
Mấy người thôn dân vừa nghe lời này liền hô hào chuẩn bị xông qua, Đường Phong khẩn trương, vội vàng nói:
- không được.
lão Từ sửng sốt, nhưng sau đó cùng cười nói:
- cũng là lão đây quá đường đột, con mãnh hổ này là chiến lợi phẩm của ngươi, ngươi muốn ăn thế nào thì bọn ta sẽ nấu kiểu đó cho ngươi ăn.
Đường Phong bất đắc dĩ nói:
- không phải là ý này, nó cũng không có ý đồ muốn đả thương ai, chẳng qua là đói quá nên muốn ra ngoài tìm chút gì đó để ăn, sau khi được ta dạy dỗ một trận, hiện tại nó đã tỉnh ngộ rồi, các vị không thể giết nó, vạn nhất kích thích hung tính của nó thì không phải chuyện đùa đâu.
- Hóa ra là vậy. lão từ nhìn thoáng qua cự hổ đang đi theo ở phía sau của Đường Phong, cười sang sảng, nói:
- Đã như vậy thì mời cả vào thôn, chiêu đãi một bữa thịnh soạn một phen.
cũng may là con linh thú này không giết chết ai, chẳng qua là vào thôn cắn chết hai con gia súc mà thôi, nếu không thì Đường Phong cũng không có cách nào thay nó si ải vây. Nói gì đi nữa thì mấy ngày trước linh thú cũng đã giúp Đường Phong một lần, nên hắn rất có hảo cảm đối với linh thú.
Một đám người ồn ào náo nhiệt dẫn Đường Phong vào thôn, dưới sự chỉ thị của Từ lão, hết giết heo lại làm dê, cả thôn đều bận việc, khí thế ngất trời.
Có thể thấy,Từ lão rất có uy tín trong thôn này, có thể là thôn trường hoặc tương đương thế.
Đối mặt với nhiệt tình của bọn họ, Đường Phong cũng chỉ có thể mỉm cười tiếp nhận, chỉ cần trước khi đi để lại cho họ nhiều tiền một chút là được, coi như mình mua một số thức ăn ở đây. Cự hổ sau khi được Linh Khiếp Nhan dặn dò một phen thì đã không dám có độc tác đả thương người nữa rồi, nó ngoan ngoãn đứng ở cửa, cũng được mấy thôn dân kia dùng thịt tươi chiêu đãi một chầu. Có mấy đứa nhỏ lớn gan một chút còn dám bỏ lên người nó trêu đùa, cánh người lớn trông thấy vậy liền hết hồn hết vía một trận.
người trong thôn này tương đối nhiệt tình, so với bất kỳ nơi nào Đường Phong đã đi qua đều nhiệt tình hơn rất nhiều, trực tiếp đặt bàn mở tiệc ngay trước cửa nhà lão Từ, đủ loại thức ăn mỹ vị lần lượt được đưa tới trước mặt Đường Phong, mấy thôn làng hào sảng bưng cái bát to lên, trong bát có chứa rựơu trắng, muốn uống một chén với Đường Phong.
Đường Phong không thể từ chối, đành uống ba bát, sau đó thì không chịu uống nữa, dù là như thế thì Đường Phong cùng uống tới mức mặt mũi đỏ bừng. mấy loại rượu nhà tự ủ này còn nặng hơn những loại khác nhiều.
người mang thức ăn lên chính là thôn phụ của thôn này, các nàng bưng khay trên tay, xếp thành một hàng thật dài, ai cũng cố gắng bưng cái khay tới gần chỗ của Đường Phong.
Đường Phong dùng sức lắc đầu, ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng của mấy thôn phụ này một hồi, nhưng vì say nên mắt cứ lờ đờ mông lung. nhìn thế nào thì cũng không thấy rõ, chẳng qua là cảm thấy bóng lưng này rất quen thuộc! Không chỉ có bóng lưng quen thuộc, ngay cả mùi hương nhẹ nhàng mà thơm ngát này cũng giống như đã từng quen biết. Càng nghĩ càng cảm thấy giống một người.
Từ lão đúng là lão thành tinh, đứng bên cạnh trỏng thấy thần sắc của Đường Phong như thế thì không nhịn được, đi tới bên cạnh thấp giọng, cười nói:
- Tiểu anh hùng. có phải là nhìn trúng người ta rồi không?
Đường Phong vội vàng lắc đầu:
- lão tiên sinh đừng nói đùa, ta chẳng qua là cảm thấy cô ta hơi quen mà thôi.
- Hắc hắc hắc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Từ lão già mà không nên nết cười một tiếng:
- Nếu anh hùng thật sự nhìn trúng thì cùng coi như là phúc khí của cô ta, nhưng thứ cho lão già ta lắm mồm nói một câu, vẫn là không nên chọc vào nha đầu này thì hơn.
- Tại sao vậy?
Đường Phong nghi ngờ hỏi một tiếng.
Từ lão chần chừ một chút rồi mở miệng nói,
- Nói bậy sau lưng người khác thì đúng là không nên, nhưng nếu tiểu anh hùng đã hỏi thì ta đây cũng nói thật, tướng mệnh của nha đầu này thật sự không được tốt cho lắm, nghe nói người bên nhà phu quân của cô ta đều đã chết sạch, chỉ còn làm mỗi mình cô ta thôi. ở chỗ của bọn ta mà nói thì đây chính là tướng mệnh xui xẻo, sẽ mang nhiều điều không may tới cho người khác, đi tới đâu cũng sẽ liên tục gặp vận rủi, ngài thấy đó, cô ta tới thôn này của bọn ta không được bao lâu thì trong thôn đã xuất hiện một con thú dữ, nếu không phải tiểu anh hùng ngài xuất thủ tương trợ thì nhất định sẽ có nạn máu đổ rồi.
Đường Phong nhướng mày nói:
- Cô ta không phải người của thôn này sao?
lão Từ lắc đầu nói:
- không phải, cô ta vừa tới đây được ít ngày, người trong thôn thấy cô ta đáng thương nên mới cho ở lại, lão nhân gia ta còn bảo mấy tên tráng niên giúp cô ta xây một căn nhà nhỏ. Thôn của bọn ta không có ai là người xấu cả, nhưng sau khi xảy ra chuyện hôm nay thì ta thấy tiểu nha đầu này cũng khó mà an tâm ở lại đây, cho dù ta cho cô ta ở lại thì người trong thôn chưa chắc đã đồng ý, sợ là muốn đuổi cô ta ra khỏi thôn.
Đường Phong nói:
- Đây chỉ là những chuyện vô căn cứ mà thôi, cô ta sao có thể đưa tai nạn tới chỗ các người được? Hung thú xuất hiện ở đây cũng chỉ là trùng hợp mà thôi, bởi vì có nguyên nhân khác chứ không phải vì nàng ta. Sao có thể đổ hết lỗi lên người cô ta được?

Vô Thường - Chương #293


Báo Lỗi Truyện
Chương 293/1679