Chương 290: Nhiệm vụ gian khổ mà nhàm chán. (Hạ)


Khiếu Thiên Lang né qua một bên, né khỏi bàn tay Đường Phong, khinh thường liếc hắn một cái, nếu nó có thể mở miệng nói chuyện thì nhất sẽ nói với Đường Phong thế này: "người bổn vương muốn gặp không phải ngươi đâu, đừng có tự mình đa tình ở đây, da mặt đúng là không phải dày thường mà."
- Đúng rồi Phong ca ca, nếu ngươi không trở về Thiên Tú thì bây giờ muốn đi đâu?
Linh Khiếp Nhan mở miệng hỏi.
- Diêm thành, Ô Long Bảo!
Trên mặt Đường Phong toát ra vẻ mong chờ
- Tiếu thúc và Đoạn thúc nói người ở đó tinh thông cơ quan thuật, thiếu gia ta muốn tới đó xem một chuyến, thử xem có học hỏi được gì hay không.
Nơi mà hai đại sát thần đề cử nhất định là nơi đáng để đi, nếu cơ quan thuật của Ô Long Bảo khiến mình thất vọng thì cũng có thể tới Thiên cỏng sơn trang theo dõi.
Dù sao cũng phải tránh cơn sóng gió này, trốn bên ngoài chừng một hai năm, sau đó thì chắc có thể trở về Thiên Tú rồi.
Tất cả mọi chuyện đều đã bàn xong, Đường Phong lấy giấy và bút mua được lúc trước ra viết một lá thư đơn giản, trên thư báo cho cô cô và Tiếu thúc biết là chính mình vẫn bình yên, chuyện tam tông nói mình đã chết chỉ là bịa đặt, đó là chúng muốn dát vàng lên mặt mình, để cho bọn họ không cần phải lo lắng. Hơn nữa nói cho bọn họ biết nơi mình sẽ đi, còn có biện pháp xử lý mấy con linh thú này.
Sau khi viết xong thì nhét vào một ống trúc, cho Khiếu Thiên Lang ngậm trên miệng.
Mắt thấy đàn thú cũng đã nhận lệnh của Khiếu Thiên Lang, những con đã ăn no hay đang ăn đều dừng lại chờ, hoặc là phủ phục trên đất, hoặc là ngồi, không hề phát ra chút thanh âm nào.
Đường Phong đối mặt với mấy trăm linh thú, vẻ mặt nghiêm túc ôm quyền nói:
- Các vị, ta biết các vị và con người giao thiệp cũng đã lâu, có thể nghe hiểu được tiếng người. Lúc trước nhờ có các vị tương trợ, Đường Phong ở đây tạ ơn các vị, tạ các vị đã giúp đờ. Lần này phiền các vị đi tới một tông môn xa lạ, ta khẩn cầu các vị nên an phận thủ thường, không nên gây chuyện ở trong Thiên Tú, cũng đừng nên tổn thương bất kỳ ai trong Thiên Tú.
cũng không biết rốt cuộc đàn thú nghe có hiểu hay không, nhưng cũng nhất tề tru lên một tiếng.
Đường Phong nghiêm mặt nói:
- Đa tạ! Chúng ta từ biệt tại đây, ngày sau gặp lại! Tiểu Thiên, xuất phát đi!
Thân thể khổng lồ của Khiếu Thiên Lang vặn vẹo một hồi, biến lại thành nhỏ như một chú chó con như lúc đầu, dần đường ở phía trước, trong nháy mắt đã biến mắt trong tầm mắt của Đường Phong.
Linh Khiếp Nhan thật sự không nhịn được, cười khanh khách:
- Phong ca a, ta chưa từng thấy người nào lại nói chuyện như vậy vói một đàn linh thú cả.
Đường Phong cười một tiếng:
- bởi vì linh thú vĩnh viễn là linh thú, người có đôi khi lại chẳng phải người.
Mục đích chính là Ô Long Bảo ở Diêm Thành, xuất phát!
Sau khi ra khỏi tông môn của Cự Kiếm Môn, Đường Phong cảm thấy trời cũng xanh hơn, hoa cùng thơm hơn, đường rộng hơn, ngay cả trong không khí phảng phất cũng có mùi vị tự do. Nguồn: http://truyenyy.com
Mấy ngày trốn trốn tránh tránh quả thật quá khó chịu, trong khoảng thời gian cùng tam tông môn chiến đấu này, tinh thần của Đường Phong cơ hồ mỗi giây mỗi phút đều vô cùng căng thẳng, hiện tại đã thanh tỉnh lại thì khỏi nói cũng biết tiêu dao tự tại tới mấy.
Bất quá Đường Phong lại đau lòng phát hiện, sau khi mình tới thế giới này tới giờ, mỗi lần đi đâu đều gây phiền toái cả. Lần đầu chạy tới Khúc Đình Sơn thì bị một đàn linh thú đuổi giết. Làn thứ hai tới Cự Kiếm Môn này, mặc dù là vì cứu cô cô, nhưng sau đó lại chọc giận bốn đại tông môn, khiến cho sự thể còn rối rắm nguy hiểm hơn cả lần trước nhiều. Ngay cả khi mình tới Tĩnh An thành cũng thế, thi thoảng lại xuất hiện vài chuyện phiền toái khiến người ta đau đầu không thôi. Khiến cho mình căn bản không rảnh cũng như không có tâm tình thưởng thức cảnh sắc và con người ở đây.
Bây giờ đối với bên ngoài mà nói thì Huyết Ma Đường Phong đã chết. Đường Phong tự nhiên không còn chịu áp lực nhiều như vậy nữa, dọc theo đường đi nhìn bên này một chút, lại ngó bên kia một hồi, cả người cũng thả lòng, bất quá Đường Phong cũng biết làm người không nên quá đắc ý. Mặc dù đám người Tư Không Thúy đã tuyên bố với bên ngoài như vậy, nhưng trong lòng họ vẫn biết là mình chưa chết. Huống hồ gì, trên đường đi Diêm Thành lần này, tất còn phải đi ngang qua địa bàn của Lưu Vân tông, vẫn nên cẩn thận là hơn.
Thế nên, mặc dù Đường Phong vẫn mặc áo bào màu đen kia, cũng chọn con đường nhỏ gần như không hề có ai qua lại, đôi khi cũng sẽ vào vài thành nhỏ đi dạo một chút, nhưng tuyệt đối không tới những thành lớn.
Trong thành lớn, có thể sẽ có tai mắt của Lưu Vân tông, nếu bị đám người biết mặt mình nhận ra thì không hay chút nào.
Khoảng cách của Diêm Thành cách đây cũng hơn vài ngàn dặm, lấy tiến độ của Đường Phong hiện nay thì có thể tới đó trước một tháng, dù sao cũng không gấp lắm, cho nên Đường Phong cũng không vội vã lên đường.
Qua bảy tám ngày, ra khỏi địa bàn của Cự Kiếm Môn, bước vào bên trong phạm vi thế lực của Lưu Vân tông, tới nơi này, Đường Phong cũng trở nên cẩn thận hơn rất nhiều. Mặc dù nói vẻ ngoài của hắn hiện tại có chút kỳ quái, nhưng người trên giang hồ, chuyện ly kỳ cổ quái thế nào cũng có thể gặp được, Đường Phong cũng chỉ là mặc hắc bào mà thôi, có người còn ăn mặc trang phục có hình thù kỳ quái, nhìn qua liền có cảm giác như đang xem hí kịch. Cho nên với hình dáng này của Đường Phong mà gặp phải người khác thì người ta cũng không nghi ngờ gì hắn.
Mệt mòi nên ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, lấy ra chút thức ăn và nước uống trong Mị Ảnh không gian để lắp đầy bụng, những khi buồn chán thì sẽ trò chuyện với Linh Khiếp Nhan, dọc theo đường đi cũng rất yên tĩnh, giống như chính mình đột nhiên từ trong một thế giới huyên náo thoát ra ngoài, ẩn cư trong một tiểu sơn lâm không ai lui tới hỏi thăm.
Một ngày kia, trên con đường trước mặt Đường Phong, có một thôn nhỏ ở phía xa, trong lòng không khỏi mừng rỡ. Trong lòng hắn đối với những dân cư bên trong các thôn nhỏ thế này có một loại cảm giác vô cùng thân thiết, nguyên nhân bởi vì hai lần trước sau khi Đường Phong bị thường, đều là lẻn vào trong một thôn nhỏ mà chữa thương, kiểu phòng ốc được xây bằng gạch mộc lót cỏ khô này khiến cho người ta có một loại cảm giác an toàn không sao giải thích được, hơn nữa những cư dân trong các thôn làng thế này đều là nông dân lương thiện chất phác, cuộc sống của họ rất đơn giản, đi sớm về trễ, không mấy khi lừa gạt ai.
Còn có, tài nấu nướng của các nông phụ đều tương đối tốt, mọi nơi đều có những món ăn đặc sắc của riêng mình, Đường Phong hai lần trước tới thôn nhỏ đều có dừng lại ăn cơm. bất kể là vào nhà nào, bọn họ cũng sẽ rất khách khí, tiếp đãi mình rất nhiệt tình.
Dĩ nhiên, mỗi lần rời đi mình đều để lại một tấm ngân phiếu làm quà cảm ơn, nhưng là lén lút để lại, nếu đưa ngay trước mặt thì họ nhất định sẽ không chịu nhận.
Cho nên lúc hắn thấy phía trước có một thôn nhỏ thì cước bộ không khỏi nhanh hơn rất nhiều, trong lòng thầm nghĩ hôm nay rốt cuộc cũng có thể ăn được bữa cơm ngon rồi.
Mỗi ngày mình đều lấy thức ăn ra từ Mị Ảnh không gian, đều là đồ nướng cả, ăn ngán muốn chết rồi

Vô Thường - Chương #290


Báo Lỗi Truyện
Chương 290/1679