Chương 288: Bốn trăm linh thú. (Hạ)


- Thật khổ cho chúng rồi.
Đường Phong thở dài một tiếng.
- Không cần để ý, Linh thú chính là như vậy. Nếu có một con Linh thú cường đại hơn so với tiểu Thiên đến chỗ này, bọn chúng cũng sẽ bị thu phục để đối phó với ngươi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Linh Khiếp Nhan giải thích.
Đường Phong lắc đầu nói:
- Ân tình chỉ bằng giọt nước cũng muốn báo đáp bằng cả dòng suối. Bọn chúng chính là ân nhân của ta.
Vừa nói vừa đi tới trước mặt một con Linh thú bị thương ở chân trước, từ trong Mị Ảnh không gian lấy ra thuốc chữa thương, rắc lên vết thương cho nó, sau đó băng bó kĩ càng.
Khi Đường Phong băng bó, nó cũng không hề nhúc nhích, chỉ lẳng lặng nhìn Đường Phong, trong mắt lộ ra vẻ hưởng thụ cùng cảm kích.
- Ta cũng tới giúp.
Linh Khiếp Nhan đi đến trước mặt Đường Phong lấy một chút dược vật cùng vải vóc mở ra.
Có không ít Linh thú bị thương, bọn chúng không biết dùng thuốc, cũng không có thuốc thích hợp, chỉ dựa vào liếm láp vết thương cho nhau để giảm bớt đau đớn.
Bận rộn suốt hai canh giờ cuối cùng tất cả Linh thú bị thương cũng đã xử lý tốt.
Đường Phong đứng lên lau mồ hôi trên trán, hắn còn chưa làm qua việc như thế này thật sự là khổ cực.
Quay đầu lại, Đường Phong nói với Linh Khiếp Nhan:
- Để bọn chúng chờ ở đây, ta đi một chút sẽ quay lại.
- Phong ca ca ngươi muốn làm gì?
Linh Khiếp Nhan ở phía sau hỏi.
- Đi mua một ít đồ ăn, cho chúng một bữa no nê.
Trong Mị Ảnh không gian quả thật có một ít đồ, nhưng những thứ đó vô luận như thế nào cũng không đủ cho chúng no bụng.
Đường Phong khoác lên người một cái áo bào màu đen, che cả diện mạo để tránh cho có người nhận diện. Đi thẳng đến một thành trì, tìm một cái khách sạn, xuất thêm một chút phí tổn cho tiểu nhị, nhờ hắn đi lại trong thành mua lại toàn bộ gia súc chết sống gì cũng được, sau đó đưa đến khách sạn, giao hàng đưa tiền.
Điếm tiểu nhị cầm ngân lượng tự nhiên lưu loát vô cùng. Sau một hồi công phu liền có vô số người đem gia súc của mình đến bên trong khách sạn, heo, dê, thịt bò V.. .V nhiều đến không thể nhiều hơn được nữa.
Đường Phong cùng đại lão bản ngồi phía trên, bên cạnh là trà thơm cùng mâm đựng trái cây, cạnh đó là tiểu nhị cầm một tá ngân phiếu thay Đường Phong thu hàng.
Đường Phong không quản đắt hay rẻ, cứ có hàng là mua làm cho những người kia đối đãi với hắn như lão gia. Thái độ cung kính vô cùng.
những người này xếp thành một đội ngũ thật dài, lần lượt đi tới trước mặt tiểu nhị cho hắn kiểm hàng, kiểm xong chỉ cần Đường Phong gật đầu một cái, lập tức đưa đến hậu viện, sau đó lại trở về chỗ tiểu nhị lấy tiền.
Bọn họ đợi lâu nên cũng có chút nhàm chán, bắt đầu nói chuyện phiếm với nhau, căn bản là một số chuyện nhỏ nhoi không đáng để ý tới, Đường Phong cũng lười chẳng muốn nghe.
Nhưng sau đó, đột nhiên có người gợi lên một cái chủ đề khiến cho Đường Phong phải để ý.
người đó dắt theo mấy con dê, vừa hâm mộ nhìn người khác lấy tiền, vừa nói:
- Có biết chưa? Mấy cái môn phái cả ngày chỉ biết chém chém, giết giết toàn bộ đã bỏ chạy khỏi đây rồi, từ nay về sau tòa thành này là do chúng ta tự mình làm chủ.
- Còn không phải bởi vì tên Huyết Ma Đường Phong làm loạn, dấy lên một
phen phong ba này sao. Nửa tháng trước, mười mấy cửa tiệm trong thành còn bị Đường Phong đốt, người cũng bị giết không ít.
- Hắn có một mình, tại sao lại giết được nhiều người như vậy chứ?
- Nghe nói Đường Phong xuất thân từ một cái tông môn toàn nữ nhi tên là Thiên Tú. Cự Kiếm môn bị Thiên Tú đánh bại, sau đó giải tán tông môn. Rồi sau đó người của Thiên Tú ở đây bị khi dễ, ma đầu Đường Phong bị kích thích hung tính, chạy tới đại náo Lưu Vân tông, Vô Ảnh môn cùng với Cúc Hoa đường tam tông, sau này còn liên lụy đến Vạn Thú đường. Bốn đại tông môn cùng nhau liên thủ vây bắt tên ma đầu này, rốt cuộc ở một chỗ hoang dã đã vây được hắn. Nhưng mà tên ma đầu này đúng là tài cao gan lớn, đối diện mấy ngàn nhân mã cùng hàng trăm Linh thú mà mặt không đổi sắc, vẫn chém giết cho tới khi máu chảy thành sông, sau đó bị cao thủ của Tứ tông liên thủ đánh chết.
- Thúi lắm.
Một người khác mắng.
- Sao ta nghe nói Huyết Ma Đường Phong cùng cấu kết với Vạn Thú đường, kết quả đại phá Lưu Vân tam tông? Nhưng sau này bởi vì Đường Phong lật lọng, đường chủ tiền nhiệm của Vạn Thú đường là Thiết Phong Cốt phẫn nộ ám toán hắn, kết quả chết tại chỗ!
- Tin của người là tin vỉa hè, lão đây là chính mắt nhìn thấy.
- Hai người các ngươi chả biết đếch gì.
Lại có một người nhảy ra nói:
- Đường Phong chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi mà thôi. Danh tiếng Huyết Ma này hoàn toàn là do đối thủ của hắn dựng lên. Tiểu hài tử dù có xấu xa tới mức nào, chỉ mới mười mấy tuổi thì có thể làm được gì? Hắn giết người không nhất định là thật, nhưng nếu người khác không ép hắn thì hắn làm sao lại giết? Hơn nữa đám người của Tam tông kia cũng quá không biết xấu hổ, mấy ngàn người vây bắt một tiểu oa nhi mười mấy tuổi đầu, thật là đáng chết!
không ít người bởi vì Huyết Ma Đường Phong trở nên ầm ĩ náo loạn lên, hiện trường trong nháy mắt bị chia làm hai phái, đua nhau đả kích kẻ bất đồng ý kiến với mình mà cải nhau loạn xạ. Phái phản đối Đường Phong thì đều nói hắn là Huyết Ma đáng chết, đáng chết! Mà phái ủng hộ Đường Phong thì nói hắn yêu ghét rõ ràng, người khác khi dễ trên đầu mình, hắn dĩ nhiên là phải phản kháng.
Nếu so sánh thì người ủng hộ Đường Phong chiếm một phần rất nhỏ, dù sao bọn họ chẳng qua chỉ là người bình thường, chỉ muốn sống cuộc sống bình thường, đối với bọn họ mà nói thì giết người là một chuyện quá xa vời, mà kẻ giết người cũng chẳng phải loại người tốt lành gì.
Bất qua là dù cho ủng hộ hay phản đối Đường Phong đi nữa thì trong cách nói chuyện của họ có một điểm giống nhau, đó chính là Đường Phong đã chết, hoặc là chết vì bị Thiết Phong Cốt ám toán, hoặc là bị người của tam tông giết chết.
Đường Phong vốn không muốn mở miệng nói chuyện, nhưng nghi ngờ trong lòng ngày càng nhiều nên cũng không nhịn được hỏi một câu:
- Làm sao các ngươi biết Huyết Ma Đường Phong đã chết?
Đám người đứng sau ngưng cãi vả, lát sau có một người nói:
- ngươi của tam tông đều đã nói vậy thì có thể giả được sao?
- Đúng đó, đúng đó.
Đường Phong âm thầm nở một nụ cười, nhìn bộ dạng tổn thất quá nặng nề của tam tông lần này, bất kể đám người Tư Không Thúy có phát hiện ra là mình giả chết hay không thì cũng phải nói như vậy với bên ngoài, nếu không thì mặt mũi tam tông phải để ở đâu?
Mấy ngàn người đồng thời xuất động, lại tổn thất nhiều người, hao phí nhiều thời gian như vậy, nhưng ngay cả một thiếu niên mới mười mấy tuổi cũng không giết được. Tam tông nhất đính ẽ không thừa nhận loại chuyện mất mặt thế này. Dù sao thì bọn họ cũng biết Đường Phong không thể lộ diện làm sáng tò sự thật, nếu không thì Huyết Ma như hắn làm sao còn ngày lành tháng tốt nữa. thế nên cứ xem như Đường Phong đã chết.
Huyết Ma Đường Phong, rực rỡ như hoa hạ, chạy lung tung náo loạn gần cả tháng, đùa giỡn mấy đại tông môn trong lòng bàn tay của mình, rốt cuộc cũng không thể có kết cục tốt, quả nhiên là thiện hữu thiện báo, ác giả ác báo. Kết cục như vậy, đối với cả Đường Phong và tam tông mà nói thì đều là một kết cục tốt.

Vô Thường - Chương #288


Báo Lỗi Truyện
Chương 288/1679