Chương 287: Bốn trăm linh thú. (Thượng)


Quan hệ lúc này giữa mình và Tứ tông đã đến mức ngươi chết ta sống. Nếu có thể nhân cơ hội này mà thoát thân thì đúng là hảo kết cục.
Nghĩ đến đây, Đường Phong điều chỉnh sắc mặt, trở nên vô cùng hoảng sợ, thối lui về phía sau đồng thời lăng không đánh ra hai chưởng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nhưng hai chưởng của một Huyền giai đối với Thiên giai trung phẩm thì có bao nhiêu uy hiếp?
Thiết Phong Cốt nhẹ nhàng đánh ra một cái đã dễ dàng hóa giải thế công của Đường Phong. đồng thời đánh một quyền lên trên ngực Đường Phong. mấy tiếng răng rắc giòn tan vang lên, lồng ngực Đường Phong phảng phất cũng bị nện lòm xuống. thân thể cong lại như một con tôm, phun ra một ngụm tiên huyết, bay ra ngoài như diều gặp gió, thân vừa rớt xuống đất lại co giật thêm mấy cái, rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Thiết Phong Cốt cười lạnh:
- Tiểu tử thối không biết tự lượng sức! Còn muốn ở lại xem cuộc vui!
Sau khi nói xong. Thiết Phong Cốt xoay người cười lên Lôi Vân báo, gào thét bay đi.
Đám người Tư Không Thúy căn bản không kịp xem xét thi thể Đường Phong. vội và đuổi theo hướng Thiết Phong Cốt.
Mấy vị Thiên giai cao thủ trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi, ai cũng không hơi đâu mà để ý tới môn hạ đệ tử của mình.
những con Linh thú cùng đệ tử tứ tông vẫn đang chiến đấu, nhưng Thiên giai cao thủ đã đi sạch, ai còn có tâm tư mà ham chiến? Trong chốc lát, chạy thì chạy, chết thì chết, không còn bóng dáng một người nào, chỉ còn lại thi thể và vũ khí rơi rớt khấp nơi. Ngay cả quần thú cũng đuổi theo đám người chạy trốn hết.
Qua thật lâu, thân thể Đường Phong khẽ giật giật, hai tay vươn ra chống lên mặt đất, khó khăn lắm mới có thể động đậy, vất vả trở mình nằm ngửa trên mặt đất mà thở hổn hển từng ngụm lớn.
Một kích của cao thủ Thiên giai trung phẩm tất nhiên không phải thường! Lồng ngực của mình bị gãy ba cái xương suồn, nếu không phải có phôi giáp cản lại cương khí của đối phương. một kích kia cũng đủ để lấy đi mạng nhỏ của hắn, mặc dù là như thế, lục phủ ngũ tạng của hẳn phảng phất cũng bị đánh lệch khỏi vị trí ban đầu, hơi động một chút là đau đớn khó chịu.
Đường Phong vận chuyển Vô Thường quyết, dẫn năng lượng trong cơ thể mấy chu thiên, để cho năng lượng xuyên thấu vào từng bộ phận trong cơ thể mới cảm thấy dễ chịu hơn chút ít.
Đưa tay lau đi máu tươi trên khóe miệng, Đường Phong lung lay đứng dậy, không khỏi tự cười khổ một tiếng. Vì vai diễn này mình trả giá cũng quá lớn một chút, thương thế này không có mười ngày tu dưỡng đoán chừng không thể tốt lên được. Nhưng hết thảy cũng là đáng giá.
Tựa như lúc đầu gia chết thoát khỏi Tiếu Nhất Diệp của Đại Tuyết cung, Đường Phong hôm nay giả chết, ít nhất có thể thoát khỏi tầm mắt của Vạn Thú đường, về phần đám người Tư Không Thúy quay lại không thấy thi thể của mình sẽ phòng đoán như thế nào, Đường Phong cũng không cách nào bận tâm đến.
Một lần giả chết, tạm thời thoát khỏi sự đuổi giết của Tứ tông, cũng tạo ra cơ hội để cho Đường Phong có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này.
Trong tầm mắt không có một người nào còn sống, khắp nơi đều là tử thi. Mùi máu tươi nồng nặc không ngừng xộc vào mũi, đệ tử Tứ tông hoặc tự giết lẫn nhau hoặc bị Linh thú tàn sát, ít nhất cũng phải hơn phân nửa vĩnh viễn nằm lại đây.
Kết quả một trận đại chiến này, là Linh thú toàn thắng. Kết cục đáng mia mai tới bực nào? Thời điểm những người đó mang theo môn hạ đệ tử tinh nhuệ đến đây tìm Đường Phong gây phiền toái, sợ rằng cũng không tài nào nghĩ đến cục diện sẽ phát triển thành dạng này.
Đánh xong một trận, bất kể là tong phái nào trong Tứ tông thực lực cũng đều giảm đi đáng kể. một đoan thời gian dài chỉ có thể co đầu rút cổ trong tông môn, đừng hòng nghĩ đến chuyện chen chân vào chuyện khác, chứ nói gì tới việc tranh giành địa bàn ngàn dặm của Cự Kiếm Môn.
Mục đích của Đường Phong đã đạt được.
Lấy tay che ngực, cố lê thân thể bị thương, Đường Phong lấy lại tinh thần hướng phía Cự Kiếm Môn đi đến.
Một lúc lâu sau Đường Phong cuối cùng cũng đi tới tông môn của Cự Kiếm Môn, tìm tiện tìm một gian phòng, từ trong Mị Ảnh không gian lấy ra mấy viên đan dược trị thương nuốt vào rồi mới bắt đầu đả tọa chữa thương.
Vốn thương thế như thế này không có mười ngày nửa tháng cũng đừng mong khôi phục lại, nhưng Đường Phong vẫn đánh giá thấp sự khôi phục mạnh mẽ của thân thể hắn. Còn chưa qua ba ngày ngắn ngủi, lục phủ ngũ tạng bị lệch khỏi vị trí cũng đã trở lại chốn ban đầu, ba chiếc xương sườn bị gãy cũng dần liền lại.
Chẳng qua xương cốt bị gãy muốn lành lại là vô cùng lâu, muốn liền lại cũng cần một khoảng thời gian nữa, chỉ cần không động thủ cùng người khác thì cũng không có gì đáng ngại.
Đi ra khỏi căn phòng vẫn ẩn thân, Đường Phong ngạc nhiên phát hiện ngoài cửa bỏ lổm ngổm mấy trăm đầu Linh thú. Mỗi một con trong đám Linh thú này cơ hồ đều bị máu tuơi nhuộm đỏ, máu đông lại rồi trên bộ lông của chúng, bị ánh mặt trời chiếu xuỏng hiện lên sắc thái vô cùng quỷ dị, trong số đó, còn có không ít Linh thú bị thương.
Thân ảnh bé xíu của Linh Khiếp Nhan dựa vào bụng của một đầu Linh thú khổng lồ, đầu tựa hẳn vào bụng của con Linh thú này, cả người thả lòng ra mà ngủ ngon lành, con Linh thú kia cũng co thân lại, bọc Linh Khiếp Nhan vào giữa, phảng phất như muốn che chở bao bọc để cho nàng không bị nhiễm lạnh.
Đường Phong mở cửa làm không ít Linh thú tỉnh giấc, tất cả đều quay đầu nhìn sang phía hắn. Linh Khiếp Nhan vươn tay xoa nhẹ hai mắt của mình, chậm rãi mở mắt ra, đột nhiên trên mặt hiện lên vẻ mừng rỡ:
- Phong ca ca, ngươi đã tỉnh lại rồi?
Vừa nói vừa vội vàng đứng lên, hướng Đường Phong đi tới.
Đường Phong gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười. Rất nhiều ngày không thấy nàng, Đường Phong thât là có chút nhớ.
-ngươi hiện tại cảm thấy như thế nào? Ta mang theo tiểu Thiên đuổi theo tới đây, đúng lúc thấy ngươi đang chữa thương nên không dám quấy nhiễu.
- Đã khá hơn nhiều rồi.
Đường Phong vừa xoa đầu Linh Khiếp Nhan vừa nghi hoặc nhìn mấy trăm con Linh thú, hỏi:
- những con Linh thú này... Tại sao lại ở đây?
- BỊ thiểu Thiên thu phục rồi, bây giờ bọn chúng là thuộc hạ của nó.
Linh Khiếp Nhan giải thích, tiện tay vỗ một tiếng, tất cả Linh thú nhất tề đứng lên nghiêm chinh như một đám binh sĩ đã được huấn luyện.
Nhìn những con Linh thú đã giải vây cho mình, trong lòng Đường Phong thật sự cảm kích chúng. Mặc dù không có bọn chúng mình cũng có thể an toàn chạy thoát, nhưng nếu như thế tất nhiên sẽ phải bộc lộ ra sát chiêu của mình, hơn nữa còn không thể phá cho thực lực của Tứ tông đến tình trạng tàn phế như bây giờ được.
- Bọn chúng bị thương như thế nào?
Đường Phong mở miệng hỏi.
- Đã chết hơn hai trăm, số còn lại toàn bộ ở nơi này.
Linh Khiếp Nhan đáp. Linh thú không phải là bất tử chi thân, mặc dù bọn chúng bị đánh một chút, nhưng đối thủ của chúng cũng không phải đèn cạn dầu không thể hoàn thủ. Hỗn chiến như vậy, sáu trăm chỉ Linh thú đã chết mất một phần ba, coi như kết thúc hoàn mĩ. Đây là do Khiếu Thiên Lang đã chặn giết phần lớn cao thủ, mới được như vậy. Nếu không có Khiếu Thiên Lang, ti lệ tử vong của Linh thú có khi còn lớn hơn gấp bội, có lẽ chỉ còn vài con cấp năm cấp sáu còn sống sót.

Vô Thường - Chương #287


Báo Lỗi Truyện
Chương 287/1679