Chương 276: Huyết ma Đường Phong. (Thượng)


Mục tiêu của Đường Phong là Thang thành, mấy ngày trước trong thành nghĩ ngơi và hồi phục một lần, đây là thành trì do Cúc Hoa Đường cướp được, bên trong hẳn nhiên có nhiều sản nghiệp của Cúc Hoa Đường.
Đường Phong đi lần này chính là muốn hủy diệt hết sản nghiệp của Cúc Hoa Đường.
Cũng may mấy ngày vừa rồi đại náo ba tông, cũng giết gần hết mấy đệ tử, người còn lại cũng không mấy tâm phúc, căn bản không có gì uy hiếp, mà viện binh của ba tông còn chưa tới, cho nên Đường Phong trên đường cũng không gặp người nào, thuận lợi tiến vào trong Thang thành.
Ban ngày ở trong thành nghỉ tạm một ngày, đợi đến đêm dài nhân tĩnh, Đường Phong mới đụng đến sản nghiệp của Cúc Hoa Đường ở Thang thành.
Trong đêm đó, hơn mười của hàng phấn son, tiệm y phục, sòng bạc, tửu lâu, kĩ viện đều bị lửa thiêu sạch sẽ, đệ tử chết hơn mấy chục người, tổn thất nghiêm trọng.
Đường Phong giống như cường đạo, cứ đến sản nghiệp nào của Cúc Hoa Đường là lại giết người lại phóng hỏa, thấy cái gì hữu dụng liền bỏ vào Mị ảnh không gian.
Chờ đến khi Nguyệt Cô Minh của Cúc Hoa Đường nhận được tin đi vào Thang thành, thì Đường Phong sớm thừa dịp đêm tối bỏ đi mất dạng. chỉ để lại cho Nguyệt Cô Minh cục diện rối rắm chờ thu dọn.
Nguyệt Cô Minh khuôn mặt tuấn tú đều tức giận đến vặn vẹo, âm thầm nghiến răng nghiến lợi oán hận:
- Đường Phong, nếu ngươi ở trong tay ta, ta sẽ khiến ngươi sống không được chết không xong!
Lúc Nguyệt Cô Minh đang bên này oán thán, thì Lôi Kinh Thanh nhận được tin liền vui sướng khi thấy người gặp họa:
- Đáng đời. Nguyệt Cô Minh tiểu bạch kia phỏng chừng đã tím đến tái mặt đi.
Lôi Kinh Thanh còn chưa khép miệng lại, một đệ tử Vô Ảnh Môn đã vội vã chạy đến báo:
- Lôi phó môn chủ, cơ nghiệp của chúng ta trong Lâu thành đã bị người đốt trụi, mấy chục đệ tử bị giết, bên trong đều bị cướp sạch.
Trong nháy mắt, Lôi Kinh Thanh chưởng một chưởng lên bàn gỗ bên cạnh, giận tím mặt:
- Cái gì?
Bàn gỗ không chịu nổi lực đạo liền biến thành bột mịn, Lôi Kinh Thanh khuôn mật vặn vẹo nói:
- Tổn thất nhiều hay ít?
Đệ tử kia nơm nớp lo sợ đáp:
- ít nhất là hai trăm vạn lượng bạc.
- Khốn kiếp!
Lôi Kinh Thanh giận không kể giết,
- Tên Đường Phong này quá càn rỡ, không coi ai ra gì!
Dù không suy nghĩ, Lôi Kinh Thanh cũng biết mấy chuyện này nhất định là do Đường Phong gây nên.. Nhưng... thủ đoạn quá sắc bén, động tác quá nhanh chóng đi?
Thang thành cùng Lâu thành tuy rằng khỗng xa, nhưng mới một ngày thôi, Đường Phong còn bị bảy thiên giai đánh trúng, bản thân bị trọng thương, hắn cũng không thể làm ra được chuyện này a, chẳng lẽ hắn có ai giúp đỡ? Hay là hắn vốn không bị thương?
Một ngày sau, Tư Không Thúy cũng nhận được báo cáo, thành trì của Lưu Vân Tông đã bị Đường Phong diệt hơn mười sản nghiệp, đệ tử chết mấy chục người. đồ đạc đều bị cướp hết.
Bắt đầu từ hôm nay, trong phạm vi ngàn dặm. cơ hồ mỗi ngày đều phát sinh ra chuyện như vậy.
Mới mười ngày trôi qua. đã có bảy tám thành trì gặp họa, cơ nghiệp ba tông đều bị hủy hết.
Cao thủ Thiên giai của ba tông đã mai phục bắt Đường Phong. nhưng Đường Phong so với hồ ly còn giảo hoạt hơn. Hôm nay ở mặt đông, ngày hôm sau lại chạy tới phía tay, hành động không có phương hướng rõ ràng, đông đánh một thương, tây đập một chưởng, khiến cho đám cao thủ Thiên giai chạy đông chạy tây, mà ngay cả bóng dáng của hắn cũng không nhìn thấy.
Hơn mười ngày trôi qua, dù là cao thủ thiên giai như nhau nhưng cũng bị gây sức ép, một đám sắc mặt âm trầm, căm tức dồn tới cực điểm, hận không thể bắt Đường Phong bằm thây vạn đoạn, nghiền xương thành tro.
Nhưng bọn họ rốt cuộc cũng biết, đám người mình đã quá xem thường Đường Phong, chỉ là một thiếu niên huyền giai nhưng so với địch nhân mà bọn họ đối mặt còn manh hơn vô số lần, chẳng những không lùi bước mà ngươc lai càng đánh càng hăng.
Cao thủ Thiên giai ba tông căm tức, Thiết Phong Cốt so với bọn hắn còn căm tức hơn.
Thiết lão nhân tuổi cũng không còn trẻ, lần này nếu không phải bị Đường Phong chọc giận, diệt phân đường của Vạn Thú Đường thì lão cũng không tới. Nhưng đến bây giờ, trừ đêm đó từ phía xa nhìn thấy bóng dáng Đường Phong thì bây giờ ngay cả Đường Phong là dạng gì lão cũng không biết, cả ngày chạy ngược chạy xuôi, nghe được tin tức lại đi vây chặn đường, ngay cả rắm cũng chưa đánh xong. Như vậy sao lão không căm tức cho được? Nhưng căm tức cũng vô dụng, tất cả mọi người đều biết Đường Phong ở đây nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của hắn.
Hơn mười ngày, chỉ dùng hơn mười ngày, mà tất cả thành trì đều bị Đường Phong phá qua, mà thành trì này lại là sản nghiệp của ba tông, toàn bộ bị phá hủy, phàm là đệ tử ba tông thì đều bị giết chết, phàm là đồ vật của ba tông đều được cho vào Mị ảnh không gian.
Thật có thể nói là một mình cưỡi ngựa phi ngàn dặm, giết người phóng hỏa rồi lại cướp bóc, thật làm cho người ta thống hận vạn phần.
Hắn một bên làm việc này, một bên lén lút tìm hiểu tin tức.
Viện binh của ba tông lần này so với người trong phân đường lúc trước còn nhiều hơn. Mỗi một tông môn đều đến hai ba Thiên giai, trung phẩm Thiên giai cũng có hai người, địa giai thì mấy chục người, huyền giai thì mấy trăm người, hơn nữa phía trước còn có đệ tử ba tông bị Đường Phong đánh tan, những người này tổng lại có thể lên đến hai ngàn người, này còn chưa tính người của Vạn Thú Đường.
Trong Vạn Thú Đường, Thiên giai chỉ có một, chính là Thiết Phong Cốt, nhưng bên người hắn còn dẫn theo Lôi Vân Báo, cũng tương đương với một Thiên giai trung phẩm. Cho nên Vạn Thú Đường tuy Thiên giai ít nhất nhưng số lượng cao thủ là nhiều nhất. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Chẳng qua Đường Phong vẫn không tìm hiểu được Khiếu Thiên Lang cũng Linh Khiếp Nhan ở đâu, từ ngày đó tách ra hai người như biến mất. vốn Đường Phong còn tưởng Linh Khiếp Nhan mang theo Khiếu Thiên Lang ra ngoài muốn đại khai sát giới, hấp dẫn lực chú ý của địch nhân thay mình giải vây, nhưng sự thật không có như vậy. Mấy ngày nay ngoài việc mình nháo ở bên ngoài thì không có tin tức gì khác, chuyện này khiến Đường Phong nghi ngờ, trong lòng thật sự không nghĩ được Linh Khiếp Nhan cùng Khiếu Thiên Lang đang làm cái gì.
Nhưng có thể khẳng định, hai người họ đang nghĩ cách giúp mình.
Mà cao thủ Thiên giai ba tông lúc đối mặc với Đường Phong đang đánh du kích cũng cảm giác bất đắc dĩ, cuối cùng mọi người thương nghị, quyết định phân tán các môn hạ đệ tử, để bọn họ tản ra khắp nơi, như vậy dù Đường Phong ở chỗ nào cũng có thể bị nắm lấy.
Theo lời kể của mấy đệ tử về các cao thủ Thiên giai, biết được Đường Phong tuy rằng là huyền giai nhưng sức chiến đấu mạnh vô cùng, thậm chí đã từng một người xông vào đại quân ngàn người tùy ý giết, đối mặt với năm sáu địa giai cũng không phải chuyện lớn gì. Nhưng về chuyện này, cả đám đều lấy đầu cam đoan mình không nói dối nửa lời, do với trân châu còn thực hơn, nhớ lại lúc ấy thôi, chân cả đám đã run rẩy không ngừng.
Trong miêu tả của bọn họ, Đường Phong là huyền giai nhưng so với Thiên giai còn đáng sợ hơn.
Vì để các đệ tử không hoảng sợ thêm, phụ trách của ba tông ra lệnh các đệ tử tuyệt đối không được đem chuyện này nói lung tung. Bọn họ cũng chuẩn bị ít phòng bị, tuy rằng để các đệ tử tản ra nhưng không thể phân tán quá nhiều, mỗi đội đều có các cao thủ, một đội từ hai mươi đến ba mươi người, phụ trách tuần tra một phạm vi nhất định.

Vô Thường - Chương #276


Báo Lỗi Truyện
Chương 276/1679