Chương 272: Viện binh ba tông. (Thượng)


Kiếm quang hiện lên, đầu người rơi xuống, trong nháy máy, cả thiên giai lẫn hai Địa giai đều chết hết.
Hai Địa giai còn lại như tỉnh mộng, kêu to:
- ngươi làm cái gì?
Vừa nói một bên ôm lấy, chặn đối phương lại. Từ lúc Địa giai đột nhiên bạo khởi đến giờ gần như chỉ có một khắc thời gian, không đủ để họ hiểu được đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể nhanh chóng chạy đến ngăn đối phương lại.
Âm thanh bên trong làm kinh động đến mấy trăm người ở ngoài, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía Sở Phiêu Vân, muốn biết trong phòng kia đã xảy ra chuyện gì.
Từ cửa thôn, Đường Phong mang theo một cỗ hàn khí xuất hiện, hắn đi tới bên này, người còn chưa thấy đã thấy hơn mười phi đao bắn ra.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, toàn bộ thực lực Đường Phong dồn hết vào phi đao, cho dù những người này dùng cương khí hộ thân cũng không thể ngăn cản, huống chi bọn họ đều bị tiếng động bên kia thu hút, căn bản không ai nghĩ đến Đường Phong.
Phi đao này, tất cả đều từ người thứ nhất cắm vào rồi lại bay ra cắm vào người thứ hai, hơn mười phi đao trong nháy mắt tước đi hơn hai mươi mạng người.
những người còn lại cũng bị tiếng kêu thảm thiết kéo lại, khi bọn hắn nhìn thấy Đường Phong. không khỏi hoảng sợ kêu lên:
- Đường Phong. Đường Phong đã đến.
- Thời hạn ba ngày đã hết, kẻ nào còn lưu lại đều phải chết!
Khí lạnh nổi lên, mạng người điêu linh.
Ám khí như xuất quỷ nhập thần, biến hóa khôn lường, Đường Phong tiến vào giữa đám người bắt đầu triển khai thực lực, hắn ra tay không bao giờ lưu tình, hắn không phải dùng trường kiếm, mà là dùng ám khí, hắn là người rất thông hiểu ám khí.
Phi đao, phi châm, phi tiêu, tất cả phóng ra trong màn đêm u tối mang theo hàn khí lạnh như băng. tước lấy tính mạng của mọi người.
Cửu tinh liên châu, họa đích vi lao, thiên y vô phùng, mạn thiên hoa vũ... Ám khí của Đường môn, ở trên tay Đường Phong tỏa sáng kì dị, vô số ám khí đang gào thét, gào thét mà đi, mỗi một ám khí đều có cấu tạo khác nhau, đều có thể làm trọng thương hoặc giết chết người. Mấy trăm đệ tử ba tông liên hợp giống như đất trôi cây úa, trong nhát mắt khủng hoảng hết cả, một thân cương khí bị ám khí đụng vào nháy mắt như bong bóng bị phá vỡ, không chút hiệu quả nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, Đường Phong giống như thần chết, hủy diệt tất cả mọi người ở đây.
Vô số người hoảng sợ hướng phòng kia kêu gào:
- Sở đường chủ, cứu mạng!
Lúc những người này chen vào trong phòng lại hoảng sợ phát hiện, trong phòng cùng đang đấu nhau, mà người bọn họ hi vọng nhất lúc này - Sở Phiêu Vân không biết vì sao đã chết trong phòng, trên ngực hắn còn phun ra máu tươi chảy dọc trên mặt đất, tụ lại thành dòng chảy nhỏ.
Chẳng những Sở Phiêu Vân đã chết, mà mấy cao thủ địa giai cũng chết luôn, thương của thương, cơ hồ không ai đầy đủ mà chết.
- Sở đường chủ... đã chết!
Một tiếng gào kinh thiên động địa bừng tỉnh đám người này, mấy người mạnh nhất đã chết, mà Đường Phong đã đến đây, nếu không nghe lời rút đi, liệu còn mạng sao?
Đa số mọi người đều nhát gan, nhưng dù sao cũng không ít người hận Đường Phong thấu xương, dù trong lòng khiếp đảm nhưng không có chuyện lâm trận bỏ chạy, thề sống thề chết cùng Đường Phong quyết đấu. Đệ tử ba tông cũng thực rất nam nhân, bọn họ có thể vì huynh đệ của mình, vì tông môn củ mình dù là lên núi đao xuống biển lửa, có chết cũng không tiếc. Nhưng nơi này là chiến trường, nơi này là giết người!
Đối với Đường Phong mà nói, cho dù bọn họ là nam nhân nhưng vẫn là hạng người nhát gan, tất cả đều là địch nhân, mà địch nhân thì phải giết.
không ai có thể tới gần Đường Phong trong vòng năm trượng, phàm là có ý định đều bị phóng ám khí thành con nhím. Dưới huyền giai, không ai có thể làm đối thủ của Đường Phong. Còn có Khiếu Thiên Lang phối hợp tác chiến bên cạnh, những người này có thể nói đến một người giết một người, đến hai người giết hai người.
Một bên giết hai - một bên bị giết hai, đây gọi là tàn sát.
Trăng sáng, gió đêm lạnh như đao, trong chốc lát nhuốm đầy màu đỏ.
Qua nửa nén hương, phân đường Lưu Vân Tông vốn kín người nay lại trở nên yên tĩnh, trên mặt đất có ít nhất hai trăm thi thể, còn lại những người kia đã chạy trối chết.
chỉ còn một mình Đường Phong, cô độc đứng tại chỗ, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh, vô số thi thể nằm trên đất, Đường Phong giống như Câu Hồn sứ giả từ địa ngục đi tới.
Sau trận chiến này, không ai còn dám hoài nghi lời nói lúc trước của Đường Phong nữa.
Nơi này là đúng địa bàn của Đường Phong! người của ba tông dám nhúng tay vào thì giết không tha!
Từ trong phòng Sở Phiêu Vân liền chạy ra một cao thủ địa giai cả người toàn máu, cánh tay đã bị chặt đứt, trên bụng cũng trúng một đao, máu tươi tí tách nhỏ giọt, hắn thất tha thất thểu đi tới, nhẹ giọng nói:
- Giết xong phóng hỏa đốt nơi này thì ta sẽ là Đường chủ!
người này dĩ nhiên chính là Địa giai cao thủ đã trúng phải Khôi lỗi Hương, hắn ta tới bây giờ thế mà vẫn chưa chết.
Đường Phong thản nhiên nhìn hắn, nhìn hắn mang đuốc tới, sau đó ném vào trên phân đường Lưu Vân Tông, nháy mắt lửa bốc lên.
Nhưng bản thân cũng bị trọng thương, không đợi hắn đốt hết nơi này, hắn đã gục trên mặt đất, không đứng dậy nổi.
Đến lúc này, phân đường của ba tông đã hoàn toàn bị tiêu diệt! Toàn quân đều chết, cả cao thủ địa giai, cả huyền giai cũng đã chết một ngàn người! Tổn thất vô cùng nặng nề. Ba tông thật vất vả mới có được căn cứ, lại bị Đường Phong trong bốn ngày ngắn ngủi diệt trừ tận gốc.
Đường Phong thở ra một hơi, chuyện này còn chưa kết thúc.
Đây chẳng qua là diệt ba phân đường mà thôi, viện binh của ba tông hẳn cũng sắp tới rồi.
Ngày kế tiếp mới thật sự là chiến đấu.
Diệt phân đường của ba tông, chính là cho bọn họ ăn một sậy, tuy rằng bọn họ sẽ thấy đau đớn nhưng không thương cân động cốt, chỉ có tê liệt hết bọn họ mới không còn là địch của mình nữa, mới không dám làm địch của mình nữa.
người ác ai cũng có thể làm, muốn làm cho địch nhân nghe danh đã sợ mất mật, vậy cần có thực lực.
Chuyện Đường Phong cần làm là khiến cho ba tông mỗi lần nghe thấy tên hắn là sợ run rẩy.
Cúi người xuống nhỏ hết ám khí trên mấy người chết này ra, thuận tiện đem âm hồn cô đọng dọn dẹp sạch sẽ.
Ám khí này đều do Tứ nương cùng Tiếu thúc tạo ra, trên người Đường Phong dù có không ít nhưng không thể làng phí. Giết người thì dễ nhưng xử lí lúc sau lại khó. Đường Phong vất vả một phen mới thu hết ám khí trở về, lại đem âm hồn mấy người này dọn sạch.
Đang định tìm nơi nào đó để hóa giải âm hồn mà hấp thu năng lượng thì bỗng nhiên trên cổ có áp lực từ trên không rơi xuống.
Đường Phong từ bên này nhìn qua chỉ thấy dưới bóng đêm có hai bóng người chạy đến, người còn chưa tới sát khí đã đè ép lại, Đường Phong nhướn mày, nghĩ rằng tới thật nhanh, hai người này không biết là viện binh của tông môn nào, động tác lại nhanh như chuột, hơn nữa tốc độ nhanh như vậy, hai người này chắc chắn là thiên nhai rồi
Vốn muốn tạm tránh sóng to gió lớn, nhưng đối phương cũng chỉ hai người, chỉ cần không cùng cấp bậc với Tiếu thúc, hai thiên giai này căn bản không thể bảo toàn mạng trước Khiếu Thiên Lang.
Các ngươi cũng thật không may, dám chạy đến đây, muốn tặng thuốc bổ cho thiếu gia sao?

Vô Thường - Chương #272


Báo Lỗi Truyện
Chương 272/1679