Chương 267: Đường Phong đến đây. (Hạ)


Khóe miệng Tiêu Hàm Trí lộ ra nét cười khổ, trước mắt tối dần, chậm rãi ngủ say. Thì ra là cuồng sát Khiếu Thiên Lang, thì ra là một vương giả chi thú, trách không được, trách không được mình không tránh nổi một chiêu của nó.
Rút Toái Tinh trong ngực Tiêu Hàm Trí ra, Đường Phong cô đọng lấy âm hồn của hắn, hít một hơi thật sâu, tâm tình bình phục trở lại.
không ai nguyện ý để người khác mắng là dã chủng, Đường Phong tuy chưa từng gặp cha mẹ, nhưng khi Tiêu Hàm Trí nói câu kia hắn giống như bị sỉ nhục nhục nhã.
Tình cảm của con người, quả thật rất kì quái. Đường Phong vốn nghĩ mình đối với cha mẹ không chút cảm giác gì, nhưng trong tiềm thức vẫn có chút chờ mong, nếu không sẽ không tức giận.
Phân đường Vô Ảnh môn bên này coi như xong rồi, phân đường chủ cùng các cao thủ địa giai đã bị diệt, dù còn ít đệ tử bên ngoài nhưng cũng không có việc gì.
Đường Phong cô đọng lại mấy âm hồn của các địa giai cao thủ bị mình hạ độc, rồi đốt sạch phân đường Vô Ảnh Môn, sau dùng máu tươi của Tiêu Hàm Trí để lại mấy chữ to.
Sắc trời đã dần sáng, Đường Phong xoay người đi đến chỗ khác, đến phân đường Cúc Hoa Đường, sau lưng ánh lửa thiêu đốt một khoảng trời.
Đường Phong vốn là muốn đi đến phân đường của Lưu Vân Tông, nhưng phân đường Cúc Hoa Đường cũng thuận đường này, nên tiện tay giải quyết luôn phân đường này.
Dọc trên đường đi, Đường Phong cũng không nói gì, chỉ chạy đi một mạch.
Trận chiến với Tiêu Hàm Trí đã làm cho Đường Phong suy nghĩ rất nhiều, thực lực của mình hiện tại còn thấp, căn bản không đủ uy hiếp cao thủ thiên giai, trong trận vừa rồi tưởng mình đã chiếm thượng phong nhưng kì thật đều dựa vào Khiếu Thiên Lang cùng Bất Phôi giáp trợ giúp. Nếu không có trợ giúp này, dù mình dùng hết mọi thủ đoạn cũng không giết nổi thiên giai, đương nhiên hạ độc không tính. Mà cuói cùng đánh chết Tiêu Hàm Trí cũng là nhờ vào Khiếu Thiên Lang mà thôi.
Xem ra mình phải tăng thực lực lên. Mà lúc này đại náo phân đường ba tông là cơ hội tốt nhất. Lần trước ở trong núi, mình đã ăn không ít đau, thực lực cũng tăng lên không ít, người quả nhiên là chết nhiều, chỉ có lúc đi đến đường cùng thì tiềm lực mới bộc phát.
Lúc đi đến phân đường Cúc Hoa Đường liền gặp phải đệ tử của Cúc Hoa Đường.
Tối hôm qua đại quân truy đuổi Đường Phong vốn đang tập hợp một chỗ cũng chỉ có thể tìm tìm cả một đêm cũng chẳng thấy gì. những người này không phải một đường nhân, năm bè bảy mảng sao có thể thành tưởng đồng vách sắt? Ai cũng không phục ai, không có chi huy thống nhất, nói bên này tìm bên kia, nói bên kia tìm bên này, không ai hợp ý, mỗi người mỗi ngả.
Sau khi tách ra, ai cũng không dám đi tìm Đường Phong, một ngàn người đã không có biện pháp thì một người sao có cách đây? Cho nên người của ba tông đều chuẩn bị quay về phân đường, báo cáo tình huống với đường chủ.
Mà lúc người của Vô Ảnh Môn trở lại phân đường thì phát hiện nơi đây đã thành phế tích, trên đó còn thân ảnh quen thuộc, tất cả đều bị cháy sạch. Đệ tử Vô Ảnh Môn tìm kiếm một hồi lúc sau phát hiện phân đường chủ Tiêu Hàm Trí rồi tới mấy cao thủ địa giai, còn có các huynh đệ trong phân đường, một người cũng không thoát chết.
- Là Đường Phong! Là Đường Phong giết phân đường chủ rồi đốt phân đường
Một đệ tử Vô Ảnh Môn phát hiện mấy chữ máu Đường Phong lưu lại, không khỏi hô to một tiếng, những người khác cũng nhanh chóng chạy lại, chỉ thấy trên mặt đất mấy chữ viết bằng máu tươi:
- người là do Đường Phong ta giết, không muốn chết liền cút nhanh!
Trong nhất thời, thanh âm mắng chửi cùng khóc rống vang lên, có khi là bị dọa, có khi là thống hận Đường Phong. Nhưng bọn họ cũng không nghĩ lại, nếu ba tông không tìm Thiên Tú gây phiền toái thì sao có chuyện như ngày hôm nay?
người Vô Ảnh Môn cũng không để ý lắm, chỉ còn lại người của Cúc Hoa Đường cùng Lưu Vân Tông, tất cả đều đang trên đường quay về phần đường.
Có điều người của Cúc Hoa Đường đi được nửa đường liền đụng đến Đường Phong.
Tối hôm qua cùng Đường Phong chém giết lâu như vậy, dù trời tối, dù Đường Phong đã thay đổi y phục nhưng cũng mở mở nhận ra hắn. Một đám đệ tử Cúc Hoa Đường gào to:
- Kia là Đường Phong!
Trong nháy mắt, gần hai trăm người giống như gặp phải khắc tinh, thần sắc sợ hãi tìm cách chạy trốn, có một số người chạy không ngừng, cũng không nhìn lại Đường Phong có đuổi theo hay không, kết quả là vấp cục đá dưới chân, ngã quỵ xuống đất, sau rồi đứng lên chạy tiếp.
Đường Phong cười khổ nhìn đám người này, hắn vừa rồi có chuẩn bị sát giới đâu, cũng không ngờ địch nhân lại thế này. Cũng do tối qua hắn quá mức đáng sợ, một người tiến vào đại quân nghìn người giết chết vài trăm người, cuối cùng còn không chút thương tổn chạy đi. Hiện tại nhân số bọn họ chỉ còn một phần năm, sao dám tới vuốt râu hùm?
Kì thật tối qua giết những người đó, Đường Phong chỉ đích thân xử lý một trăm người, còn lại đều là kiệt tác của Khiếu Thiên Lang.
Đám người này chạy được vài dặm mới kinh hồn ngừng lại, tất cả đều quay đầu nhìn lại, không nhìn thì chẳng có việc gì, nhìn rồi lại bị dọa cho nhảy dựng, Đường Phong cư nhiên đi đến chỗ bọn họ.
- Hắn đi như vậy... Không phải muốn tới phân đường của chúng ta chứ?
Một câu bừng tỉnh của đệ tử Cúc hoa Đường, tốc độ Đường Phong không nhanh, nhưng cũng không chậm, cũng không cố ý muốn đuổi theo đám người này, chứng tỏ đây không phải mục tiêu của hắn. Mà mục tiêu của hắn là phân đường Cúc Hoa Đường.
- không xong, Đường Phong là muốn đến phân đường, mau chạy về báo cho phân đường chủ.
Một câu vừa nói xong, liền có nhiều người chạy bạt mạt về phân đường.
Còn có mười mấy người lá gan lớn một chút, một bên nhìn chằm chằm Đường Phong, một bên chậm rãi rút lui. Bọn họ cũng không dám tìm Đường Phong gây phiền toái, chỉ là muốn nhìn mục đích của hắn rốt cuộc là cái gì, nên vẫn bảo trì khoảng cách vài dặm với Đường Phong.
cũng giống như dự đoán của bọn hắn, Đường Phong quả thật đi đến phân đường Cúc Hoa đường, càng lúc càng tới gần phân đường, mục đích càng lúc càng rõ ràng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Mười mấy người cũng không tiếp tục quan sát hắn nữa, lập tức chạy nhanh đến phân đường, liên tục hô to:
- Đường Phong đến đây, Đường Phong đến đây!
nghe thanh âm hắn vô cùng hoảng sợ, như gặp phải ma vương.
Mấy cao thủ địa giai sắc mặt có chút tái nhợt, kêu đệ tử trước mặt, cho hắn ăn một cái tát:
- Hô to gọi nhỏ như vậy thì còn ra thể thống gì?
Đệ tử ôm mặt ủy khuất nói:
- Đường Phong đến đây!
- Hắn đến đây càng tốt!
Địa giai cao thủ hung tợn nói:
- Ta đang lo không tìm được hắn, hắn dám đưa lên tận cửa, chúng ta cũng có thể vì Khúc đường chủ báo thù rửa hận!
Phân đường của Cúc Hoa Đường hiện tại có thể nói là rắn mất đầu, phân đường chủ Khúc Thập Bát hôm qua bị Đường Phong giết trong Cự Kiếm Môn, tối hôm qua lại có không ít đệ tử chết trong tay hắn. hiện tại trong phân đường chỉ còn bốn năm cao thủ địa giai mà thôi, đều là những người trúng độc chạy về.
Thời gian đã qua lâu như vậy, bọn họ cũng bức độc tố ra ngoài, nhưng độc tính nhập thể, muốn khôi phục hoàn toàn cũng phải mất nửa tháng, cho nên sắc mặt mới có chút trắng bệch.

Vô Thường - Chương #267


Báo Lỗi Truyện
Chương 267/1679