Chương 266: Đường Phong đến đây. (Thượng)


Tuy rằng mình mới trúng độc không lâu, cũng đang lúc suy yếu, nhưng dù sao cũng là một thiên giai a, một thân cương khí dù là bậc địa giai đánh toàn lực cũng không thể đánh tan. nhưng thiếu niên huyền giai này cư nhiên chỉ một chiêu đã phá được, như vậy cần đến lực đạo cùng tốc độ, lại cần cương khí bùng nổ thế ngo? Xem ra vũ khí trên tay hắn cũng không tầm thường gì, nếu không cũng không thể làm được.
May mắn mình đã đánh hắn bay ra ngoài nếu không thêm một chút nữa, cổ mình chẳng phải lìa thân rồi sao? Nghĩ vậy, Tiêu Hàm Trí lạnh cả người.
Thế nhưng Đường Phong đã trúng một chưởng của mình, một thiếu niên huyền giai dù thế nào cũng không đứng lên nổi. nghĩ vậy, Tiêu Hàm Trí đi đến phía trước xem xét chùy thủ của Đường Phong cũng không ngờ một bóng trắng nhỏ thoáng hiện trước mặt, ngăn hắn bước tiếp.
Cúi đầu nhìn thấy là con chó nhỏ Đường Phong hay mang theo bên người, Tiêu Hàm Trí nhướn mày, chân đá Khiếu Thiên Lang, ngoài miệng mắng:
- Súc sinh cút ngay, coi chừng lão tử đem ngươi hầm ăn bây giờ!
Khiếu Thiên Lang không chút sứt mẻ, chậm rãi giơ một chân của mình lên, nhắm ngay xương đùi Tiêu Hàm Trí vỗ xuống.
Va chạm lần này liền một tiếng răng rắc giòn vang truyền tới, Khiếu Thiên Lang vẫn duy trì tư thế kia, nhưng Tiêu Hàm Trí chỉ cảm thấy xương đùi mình một trận đau đớn truyền đến, một chân bị đau, cả người không đứng vẫn, bộp một tiếng ngã xuống, âm thanh thảm thiết từ trong miệng hắn thốt ra, ôm lấy đùi mình lăn lăn vài cái, nhanh chóng thoát khỏi phạm vi tấn công của Khiếu Thiên Lang, sau lấy tốc độ nhanh chóng đứng lên, trên trán ứa ra mồ hôi lạnh, hoảng sợ nhìn chằm chằm con chó trắng trước mắt.
Tiêu Hàm Trí run run. nhanh chóng nhớ lại.
Hôm qua lúc chạy trốn, hắn cùng Sở Phiêu Vân chạy rất nhanh, không thấy được lúc Khiếu Thiên Lang cùng Khúc Thập Bát so chiêu, nên cũng không nghĩ con chó nhỏ này lợi hại, vốn không phải là loại mình không đối phó được.
Xương đùi bị chặt đứt, nơi va chạm thịt mở ra, không thể nào kéo dài hơn được, Tiêu Hàm Trí run sợ, hai hàm răng va vào nhau, nhìn chằm chằm Khiếu Thiên Lang.
Khiếu Thiên Lang khóe miệng nhếch lên, giống như trào phúng Tiêu Hàm Trí không biết lượng sức.
Một chuỗi tiếng động vang lên, Tiêu Hàm Trí ngẩng đầu vừa thấy sắc mặt càng thêm kinh ngạc, Đường Phong vốn trọng thương không dậy nổi lại chậm rãi đứng lên, vẻ mặt vân đạm phong khinh phủi bụi trên người, giống như chút đau đớn cũng không có.
Sao có thể vậy được? Một chưởng kia của mình là thực lực của cao thủ thiên giai, một huyền giai sao có thể chống cự được? Nhưng Đường Phong lại không thương tổn đến một cọng tóc.
Trong đêm đen. Đường Phong hai mắt đỏ như máu khiến người sợ hãi.
- Tiêu đường chủ!
Đường Phong tiến lên phía trước, ngữ khí bình thản:
- Đường Phong ta tuy chưa từng có cha mẹ, cũng không được bọn họ nuôi dưỡng, nhưng ta cũng không phải dã chủng!
Câu cuối là Đường Phong đè thấp âm thanh gằn giọng nói.
Vừa nói xong, cả người vọt đến trước mặt Tiêu Hàm Trí, bình hồ kiếm pháp triển khai, phối hợp với bộ liên hoa, Toái Tinh múa thành một quầng sáng, hướng Tiêu Hàm Trí bao lấy.
Tiêu Hàm Trí cố nén đau nhức nơi chân, vững vàng đứng một chỗ, song chương triển khai, đỡ lấy công kích của Đường Phong.
Tuy rằng là phòng ngự nhưng Tiêu Hàm Trí vẫn là thiên giai, cho dù Đường Phong có công kích thế nào cũng không đột phá được, mỗi lần va chạm, cương khí hai người đều nhanh chóng tiêu hao.
Cương khí mãnh liệt phát ra, chiếu sáng cả gian phòng, kiếm chiêu cùng chưởng pháp vô cùng hoa lệ, giống như rơi vào mộng ảo vô cùng xinh đẹp rồi lại mang hơi thở của chết chóc.
Tiêu Hàm Trí là một thiên giai, dù vẫn còn suy yếu do trúng độc, dù hắn bị Khiếu Thiên Lang đả thương nhưng cũng không phải Đường Phong muốn thắng là thắng.
Hắn vẫn còn cảnh giác Khiếu Thiên Lang, để ngừa chừng con chó nhỏ đánh lén. khi đối diện với Đường Phong thực lực chi phát huy được sáu bảy thành, nhưng sáu bảy thành này vẫn đối phó được với Đường Phong. Lúc hắn phòng ngự cùng thường phản kích một chút, mỗi lần phản kích đều có thể khiến Đường Phong luống cuống tay chân, nhiều khi không thể tránh chỉ có thể dùng ngực đỡ lấy tập kích của đối phương.
Khiếu Thiên Lang vẫn đứng nhìn ở một bên. cũng không nhúng tay tham chiến. Lấy bản tính của nó thì không thể làm như vậy, nó ước gì có thể xông tới một ngụm cắt đứt cổ đối phương. Nhưng Linh Khiếp Nhan có thể cảm nhận được Đường Phong hiện tại rất phẫn nộ, nàng có thể thấy được Đường Phong muốn tự tay giết chết tên này, cho nên nàng không để Khiếu Thiên Lang nhúng tay vào, chỉ ở một bên phối hợp tác chiến.
Gian phòng đang vốn êm đẹp rất nhanh bị hai người công kích làm sụp xuống, tro bụi bay tứ phía, ba thân ảnh từ phía trong thoát ra. Đường Phong cùng Tiêu Hàm Trí lại tiếp tục trận đánh.
Chênh lệch giữa thiên giai và huyền giai nhanh chóng lộ rõ, cho dù là Đường Phong, ngay lúc đối diện với thiên giai cũng là hữu tâm vô lực, càng đánh càng khó khăn, càng đánh càng đuối sức, nếu không phải có Bất phôi giáp hộ thân, Đường Phong đã sớm chết không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng cũng vì có bất phôi giáp, Đường Phong mới có thể tìm thiên giai liều mạng.
Bình hồ kiếm đột nhiên biến thành Bá sát kiếm, một chiêu bổ tới Tiêu Hàm Trí, Tiêu Hàm Trí đang muốn ngăn cản. Khiếu Thiên Lang ở bên gầm lên một tiếng.
Tiếng gầm rú này khiến Tiêu Hàm Trí sợ tới mức cả người run lên. vội vàng nhìn lại Khiếu Thiên Lang, cũng không ngờ nó chi kêu một tiếng, một chút động tĩnh cũng không có.
Một cỗ sát khí lạnh lẽo đánh tới, sát chiêu của Đường Phong đã tới gần rồi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tiêu Hàm Trí muốn ngăn cũng ngăn không được, chỉ có thể giơ tay ôm lấy ngực của mình.
Bóng kiếm xẹt qua. máu tươi phun ra. Đường Phong dù dùng hết toàn lực cũng chỉ có thể dùng Toái tinh cắm trên bàn tay của đối phương, không thể chém đứt hai tay của hắn. Cương khí hộ thân của thiên giai quả nhiên là mạnh mẽ.
BỊ thương nặng, hơn nữa còn đang suy yếu. Tiêu Hàm Trí chỉ có thể dừng lại, oán giận trừng mắt nhìn Đường Phong, thu lại thực lực, xoay người định chạy trốn.
Khiếu Thiên Lang vẫn ngồi im bất động trên đất nay đột nhiên nhảy lên. trực tiếp nhảy đến cách Tiêu Hàm Trí mười trượng, ngay lập tức thân hình nhỏ của nó lớn hẳn lên, trở nên tròn như quả cầu. buồn cười vô cùng.
Ngay sau đó, Khiếu Thiên Lang há miệng ra. cái bụng tròn tròn nhanh chóng xẹp xuống, từ trong miệng nó một cỗ cuồng phong thoát ra. gào thét lạnh thấu xương, giống như mũi khoan nháy mắt bổ nhào đến trước mặt Tiêu Hàm Trí.
Tiêu Hàm Trí thấy được, hắn cũng muốn trốn, nhưng căn bản không thể tránh né.
Cuồng phong va chạm trên thân thể hắn. như vô số đao kiếm cắm trên thân, trực tiếp xé nát y phục của Tiêu Hàm Trí thành từng mảnh nhỏ, trên ngực huyết nhục mơ hồ, cả người như bị sét đánh, trong miệng phun ra toàn máu tươi, như con diều bay ngược, ngã xuống dưới chân Đường Phong.
Một mảnh tường ngả nghiêng, Đường Phong cúi đầu nhìn Tiêu Hàm Trí đang gần đất xa trời, chậm rãi cắm Toái Tinh xuống ngực hắn.
Tiêu Hàm Trí vô lực đảo mắt, mũi và miệng không ngừng phun ra máu tươi, vừa rồi một chiêu của Khiếu Thiên Lang trực tiếp đập nát lục phủ ngũ tạng của hắn. dù Đường Phong lúc này không giết hắn thì hắn cũng không thể sống quá nửa canh giờ.
Giương mắt nhìn chằm chằm Đường Phong, Tiêu Hàm Trí khó khăn hỏi:
- Đó là.... loại chó gì?
- Không phải chó, là lang .Cuồng sát Khiếu Thiên Lang.
Đường Phong đáp, tay nắm Toái Tinh dùng chút lực đâm xuống.

Vô Thường - Chương #266


Báo Lỗi Truyện
Chương 266/1679