Chương 262: Giết người tới mức tay cũng rút gân. (Thượng)


Bốn người lúc này đang rất tin tưởng có thể bắt sống Đường Phong, sau đó mang về cho phân đường chủ xử lí.
Ý định đến tận đây, bốn vị đại giai chỉ muốn bắt Đường Phong trở về tranh chút công danh.
Nhưng bọn họ vừa động, một thân ảnh bạch sắc nhỏ từ trên cây nhảy xuống.
Hai địa giai cao thủ của Lưu Vân Tông nhìn cũng chưa nhìn rõ trực tiếp bổ xuống một đao, nhưng đao phong vừa chạm đến trong nháy mắt bàn tay mình tê rần. đại đao trên tay cũng bay ra ngoài, đối diện với va chạm mãnh liệt như vậy, cả người có chút không xong.
ngay sau đó, thân ảnh bạch sắc đã vọt tới trước mặt hắn. hắn nhìn con chó nhỏ cả người tráng như tuyết đang giơ chân nhỏ phía trước lên phủi phủi bụi trên cổ.
Giống như chỉ nhẹ nhàng một chút đã khiến cương khí hộ thân của mình mai một. ngay sau đó cả thân thể một cổ đau đớn truyền tới. Hắn hai tay ôm lấy cổ, máu tươi như nước suối chảy ào ra bên ngoài, thân hình lắc lư một lúc sau rồi té trên mặt đất.
Đối với với địch nhân cảnh giới địa giai. Khiếu Thiên Lang không cần hiện nguyên hình, tuy rằng giữ nguyên hình dáng thì sức chiến đấu sẽ giâm nhưng dù thế cùng là thực lực thiên giai trung phẩm, chỉ là mấy địa giai sao chống đỡ nổi?
Đường Phong chưa kịp động thủ, Khiếu Thiên Lang chỉ tùy ý hoặc chụp hoặc chạm vài cái, mấy người này hoặc là trán hòm xuống, hoặc là trên ngực có mấy cái động lớn, chỉ trong nháy mắt bị giết sạch.
Nhìn thấy sáu cổ thi thể trước mặt. thần sắc Đường Phong vẫn không giao động. không bi không mừng. Này, đây chỉ mới là giai đoạn khởi đầu thôi, tối nay, nơi này nhất định sẽ khóc, sẽ chảy ra toàn máu tươi của địch nhân.
Xoay người dùng hóa thi thủy hóa điệu thi thể họ, tránh có người phát hiện ra.
Cẩn thận xem xét âm hồn của họ một phen, Đường Phong không khỏi châm biếm một tiếng.
Hai người Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí trốn về đi lan tin tức rất tốt, vốn làm ra chuyện xấu xa tới miệng bọn họ lại biến thành chuyện đúng. ngược lại đạo nghĩa Thiên Tú trong chốc lát mất sạch, mà Đường Phong lại thành cái tên đê tiện vô sỉ, ở trong mắt đệ tử ba tông chẳng khác gì chuột chạy trên đường, mỗi người gặp liền đánh.
Sáu người này chẳng qua chỉ là đội ngũ tiên phong tinh nhuệ mà thôi, phía sau bọn họ còn có đại quân ba tông liên hợp đuổi theo.
ngàn người này, hiện tại ba tông đều có thể điều động lực lượng, còn có rất nhiều người phân tán trong các thành trị cách ngàn dặm. Dù sao đó cũng là thành do ba tông chiếm được, cũng cần lưu lại người để xử lí sự vụ.
Liền từ ngàn người này mà bắt đầu đi!
Lần trước một hơi tiêu diệt hai ngàn năm trăm người ở Cự Kiếm Môn thì cũng lâu rồi không có đánh đấm gì. Cự Kiếm Môn bị giết cũng không làm cho mấy tên không biết trời cao đất rộng này biết, như vậy, nếu ba tông môn bị Thiên Tú giết thì ngày sau sẽ không ai dám khi dễ người của Thiên Tú nữa.
người không thể yếu đuối, yếu đuối sẽ để người khác dễ dàng khi dễ ngươi. chỉ có kiên cường mới cho địch nhân biết được, hắn muốn đánh ngươi một quyền nhất định phải trả lại ngươi miếng thịt, hắn muốn lấy thịt của ngươi nhất định phải trả bằng sinh mệnh. Như vậy địch nhân mới không dám đánh ngươi.
Mà trong ngàn người truy đuổi cũng không có cao thủ địa giai. Địa giai của ba tông hoặc là còn vận công chữa thương, hoặc là đã chết trong tay Đường Phong cùng với Khiếu Thiên Lang. Cho nên đối mặt với đại quân ngàn người này Đường Phong cũng không có lo lắng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đi chưa tới một canh giờ, Đường Phong rốt cục đụng phải đại quân.
Đại quân này là do ba tông liên hợp lại, chẳng qua bọn hắn chia làm ba đợt. phân thành ba đội. Trong ba đội này, người của Lưu Vân Tông là nhiều nhất.
Lúc nhìn đám người này, Đường Phong ngừng lại, lẳng lặng chờ đối phương.
Không đến một lát, ngàn người cũng tới trước mặt Đường Phong. Lúc bọn hắn phát hiện, cước bộ cũng không dừng lại, vẫn hùng hổ tiến về phía trước, có người còn cao giọng hô:
- Bằng hữu phía trước là ngươi của tông môn nào?
Đường Phong từ trong Mị ảnh rút ra nhuyễn kiếm, kiếm phong hướng tới, lập tức cả người như gió xoáy xông đến trước mặt đại quân.
Chỉ đơn thương độc mã, mà dám hướng đại quân cả ngàn người khiêu chiến, như vậy là càn rỡ mức nào, hào khí bậc nào?
Dưới ánh trăng, nhuyễn kiếm bắn ra từng mũi băng lạnh, khiến hơi thở cũng khó khăn. những người phía trước lại cao giọng hô:
- Nếu không nói liền giết không tha!
Đường Phong vẫn không để ý đến, những người đó cùng cảm thấy kì quái, Đường Phong cầm theo vũ khí, một thân sát khí hướng đến, không cần biết là chuyện gì, chỉ biết người này tuyệt đối là địch nhân.
- Tiểu tử này muốn chết, sát!
- không biết ai hô to một tiếng, trong nhất thời những người này đồng loạt rút vũ khí, đằng đằng sát khí nhắm vào Đường Phong
Đang lúc vọt tới, tốc độ Đường Phong đột nhiên tăng thêm mấy bậc, thân thể cường đại mãnh liệt bùng nổ, trong nháy mắt đạp lên đỉnh đầu địch nhân tiến vào giữa.
Trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết vang lên!
Trong các đệ tử của ba tông, thực lực cao nhất cũng chỉ là Huyền giai mà thôi, những người còn lại tất cả đều đang là Hoàng giai cùng Luyện Cương kì. Mà thực lực đệ tử Huyền giai bình thường đều dựa vào vị trí, bởi vì thực lực bọn họ cao, sức của chân cũng mạnh, chạy tự nhiên cũng nhanh hơn một tí.
Đường Phong nhảy xuống, trực tiếp tránh được địch nhân tinh nhuệ, nhảy vào trong đám người. Nhuyễn kiếm phóng ra ba thước, khí phách như mưa rền gió dữ thi triển ra.
Khí phách tuyệt luân, duy ngã độc tôn, ai hơn được ta, tung hoành tứ phương.... Tên chiêu của Bá Sát kiếm mặc dù không dễ nghe như vậy nhưng chiêu thức mười phần đều là sát khí.
Đoạn chi như phi vũ, máu tươi phun ra, dính khắp mặt hắn, trên quần áo cũng ướt đẫm, nhưng hắn không màng đến, chỉ thi triển chiêu thức sắc bén, từng bước lại từng bước giết sạch, mỗi lần tiến lên đều có mấy địch nhân ngã xuống.
Vây quanh Đường Phong đều là Hoàng giai cùng với Luyện Cương kì, cũng rất ít Huyền giai, nhưng lấy thực lực bọn họ sao có khả năng toàn mạng trên tay Đường Phong? Đường Phong thân thể đã qua rèn luyện, hàn toàn có thể nói là cấp độ khác thường, lực đạo cùng tốc bộ đều bộc phát, những người này căn bản không thể thoát được.
Thanh nhuyễn kiếm trong tay, địch nhân liên tục kêu thảm, máu chảy thành sông, thây chất thành đống.
Cho dù đại quân có hàng ngàn người nhưng khi trực tiếp vây Đường Phong, trực tiếp so chiêu với hắn cũng chỉ được một vòng. Nhiều lắm là mười mấy người, những người còn lại đều bị đồng môn ngăn cản. Tuy rằng thoạt nhìn tới ào ạt, sát khí mười phần nhưng không thể công kích Đường Phong.
Đây là nhược điểm của nhiều người, không có thống nhất điều động, không có thống nhất chỉ huy, chỉ có thể loạn thành một đoàn. Người xông lên trước mặt Đường Phong cũng có một ít người khiếp đảm bỏ chạy, nhưng bốn phương tám hướng đều là người, bọn họ vô luận thế nào cũng không trốn được, chỉ có thể làm vong hồn dưới kiếm.
Cương khí hộ thân cũng không chịu nổi một kích, căn bản không thể ngăn cản một chiêu của Đường Phong liền trực tiếp đánh tan, chỉ có thể dùng thân thể của mình ngăn nhuyễn kiếm của hắn.
Nếu chỉ có một mình Đường Phong thì không thể làm được, hắn tuy rằng là Huyền giai, tuy rằng thân thể cường đại vô cùng nhưng địch nhân cũng chẳng phải bánh bao, cũng không phải con rối chờ hắn tới chém, bốn phương tám hướng đều có công kích hướng đến.

Vô Thường - Chương #262


Báo Lỗi Truyện
Chương 262/1679