Chương 259: Rút lui. (Hạ)


Thế nhưng chuyện này cũng không cách nào khác.
Mãi cho đến khi uống dược xong. Đường Phong mới chậm rãi thở ra một hơi. Lần này nếu Lâm Nhược Diên trúng độc không chết, coi như là cát nhân thiên tướng, cũng có chút do địch nhân. Nếu địch nhân tăng lượng độc lên gấp ba, Đường Phong cho dù có thể chừa cũng không có khả năng cứu Lâm Nhược Diên, mà Lâm Nhược Diên cũng không thể chống đỡ đến lúc Đường Phong tiếp viện.
- Lâm sư tỷ không có việc gì chứ?
Dịch Nhược Thần một bên khẩn trương hỏi han
- Sau khi tỉnh đoán chừng vài ngày tới sẽ không có khí lực, ở đây chờ khôi phục cũng tốt rồi.
Đường Phong đáp, dù sao cũng trúng nhuyễn cân tán, cả người vô lực là bình thường.
- Chúng ta hiện tại phải làm sao giờ?
Trong vô thức, Dịch Nhược Thần đã coi Đường Phong là tâm phúc của mình.
Thiên Tú chỉ có mấy chục người, cũng không phải cao thủ gì, hơn nửa các nàng tới nơi này chỉ vì phải dọn nhà. nào biết sẽ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như thế?
- Nơi này không nên ở lâu! Đường Phong nói,
Dịch sư thúc, ngươi nói các sư tỷ nhanh chóng nấu cơm. sau khi ăn xong ta sẽ đưa cho các ngươi hồi Thiên Tú. Sau đó làm một cái cáng đưa cô cô trở về. Đúng rồi, nước ở giếng không thể dùng được nữa. nó bị ta hạ độc rồi, muốn uống nước phải tới giếng khác lấy. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Lần này tuy rằng lợi dụng độc dược giết chết mấy trăm địch nhân, nhưng người của ba tông môn khẳng định không chỉ chừng ấy, một khi bọn họ phục hồi tinh thần sẽ đến trả thù. Nếu còn tiếp tục ở đây thì chỉ là ngồi chờ chết.
Nhược Thần gật gật đầu. Tuy rằng trong lòng đấy ác khí, Dịch Nhược Thần cũng muốn đi đến phân đường của ba tông môn bên cạnh đại náo một phen, dù phải vứt bỏ tính mạng cũng không tiết; nhưng nàng biết hiện tại không phải lúc hành động theo cảm tính, thời gian còn dài, cơ hội báo thù luôn có.
Đệ tử Thiên Tú ở trong này nhóm lửa nấu cơm thuần thục. Cáng tuy rằng chưa từng làm qua nhưng có sự chỉ đạo của Đường Phong; hơn nửa đây đều là nữ nhân tỉ mỉ khéo tay, không lâu sau đã làm xong, chỉ là không quá đẹp mà thôi.
Một đám người vào lang thôn tùy tiện ăn chút gì để khôi phục khí lực, bốn đệ tử Thiên Tú nâng Lâm Nhược Thần đang hôn mê, cùng Đường Phong bên cạnh dìu đi, hướng lên Thiên Tú mà chạy.
Tốc độ không nhanh, nhưng mọi người đã cố hết sức.
Thời gian kéo dài như vậy, tin ba tông môn ở tổng bộ Cự Kiếm Môn tổn thất nặng nề đã truyền ra ngoài, hiện tại Cự Kiếm Môn có chút thần hồn nát thần tính, so với mấy ngày trước càng thêm khẩn trương.
Mà hai người Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí thoát khỏi tay Đường Phong trở lại phân đường, lúc sau cẩn thận xem xét mới hiểu được bản thân đã trúng độc. Mà so với đám môn hạ đệ tử trở về thì biểu hiện trúng độc đều giống nhau.
Hai người cũng không phải kẻ ngốc, nhớ lại biểu hiện của Đường Phong, cùng với lúc hắn và Hoa Túy Đa đi lấy nước, trong nháy mắt đã hiểu được mọi chuyện. Căn bản chẳng có cái gì là âm công, lúc ấy bụng bọn họ đau nhức, trong miệng phun ra máu tươi cũng chỉ là biểu hiện của trúng độc mà thôi.
Mà những đệ tử này hoàn hảo không tổn thương gì là bởi vì không có uống qua nước giếng nên mới an toàn.
Chuyện tình thế nào hai người bọn họ cũng đã rõ. Đường Phong có thể giết chết hai tên kia phỏng chừng cũng chỉ là tính tốt thời điểm, rồi cố ý dùng thanh âm đe dọa người khác mà thôi.
Suy nghĩ cẩn thận một lúc sau. Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí nhất thời thẹn quá hóa giận. Chính mình tốt xấu gì cũng là Thiên Giai, đối mặt với một thiếu niên Huyền Giai, đánh còn chưa đánh liền buông trận trốn trước, khiến cho mọi kế hoạch đều thất bại trong gang tất. Việc này nếu lan truyền ra ngoài, bọn họ ngày sau còn thể diện gì? Hơn nửa Thiên Tú gièm pha, một khi bại lộ, chính mình vì tự mang tông môn đến nhưng thành địch nhân của Thiên Tú rồi.
Cho nên, Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí ra lệnh toàn bộ đệ tử trong phân đường xuất động, trước đi đến tông môn Cự Kiếm Môn, cần phải mang đệ tử Thiên Tú giết chết. hơn nửa lan truyền tin tức, nói tam đại tông môn hảo ý cùng Lâm Nhược Diên của Thiên Tú thương nghị cách giải quyết vấn đề của Cự Kiếm Môn, cũng không hiểu sao một đám người Thiên Tú lại sai Đường Phong âm thầm hạ độc, giết hết mấy trăm đệ tử của ba tông.
Khúc Thập Bát của Cúc Hoa Được lại bị Đường Phong dùng thủ đoạn ám toán cực kì đê tiện vô sỉ, sau đó Đường Phong lại tâm ngoan thủ lạt đem Khúc Thập Bát bằm thay vạn đoạn, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, tâm tính thô bạo, giống như kẻ điên, người nghe phát giận, gặp người thương tâm, có người còn rơi lệ.
Tin tức này một khi truyền ra, như sét đánh giữa trời quang, nhanh chóng lan truyền khắp bố phía, trong nhất thời, nhân mà Cúc Hoa Đường đều xuất động, tất cả đi tìm Đường Phong báo thù.
Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí trúng độc, lúc sau chạy trốn những cao thủ Địa Giai, bởi vì vọn họ muốn vận công bức độc, không dám có vọng động gì.
Tin tức nhanh chóng truyền ra, hai vị phân đường chủ tuy rằng đổi trắng thay đen, chỉ hươu bảo ngựa, nhưng sự thật thì Đường Phong cũng đã hạ độc. Độc kia đã giết chết mấy trăm người, hiện xác vẫn còn trong Cự Kiếm Môn, chưa có người nhặt xác.
Lúc đại quân ba tông liên hợp cùng nhau đến Cự Kiếm Môn giết người, bên trong đã là vườn không nhà trống, Đường Phong cùng với người của Thiên Tú đã không thấy.
Mà xem xét mấy trăm người chết quả thật có dấu hiệu trúng độc, vì thế tất cả mọi người đối với tin đồn kia không nghi ngờ gì nữa, trong nháy mắt khẩu hiệu "Giết Đường Phong, báo huyết thù" liền vang dội hô lên, một đám người vội vàng hướng Thiên Tú đuổi theo.
Đường Phong tuy biết rằng lần này chạy khỏi Cự Kiếm Môn nhất định rất khó khăn, nhưng không nghĩ tới hai tên Thiên Giai đó lại không biết xấu hổ, thay đen đổi trắng, làm cho hiện tại đệ tử ba tông không rõ chân tướng hùng hổ đuổi theo phía sau.
Đi khỏi Cự Kiếm Môn chưa đến mười dặm, bọn họ liền gặp đến ba đợt địch nhân.
chỉ là thực lực đám này cũng không cao, nhân số cũng không nhiều, sao có thể là đối thủ của Đường Phong? nữ tử của Thiên Tú đã một ngày một đêm nhận hết hoảng sợ của ba tông môn, trong bụng sớm nghẹn hỏa giận.
giờ này gặp cừu nhân trước mặt, vô cùng đỏ mắt. Theo Dịch Nhược Thần xuống dưới, gặp một đám giết một đám, gặp hai đám giết hai đám. Đường Phong thậm chí còn chưa động thủ, người đã bị giết sạch.
Dịch Nhược Thần nói thế nào cũng là bậc Địa Giai, trong hàng đệ tử Thiên Tú của nàng cũng có hai đệ tử đều là Địa Giai, tuy rằng thực lực chi hàng trung phẩm nhưng Địa Giai vẫn là Địa Giai, không phải là Huyền Giai hay Hoàng Giai đều có thể đánh thắng được.
Tông môn của Cự Kiếm Môn chỉ cách Thiên Tú hơn một trăm dặm, chỉ cần bước vào quản hạt của Thiên Tú, mấy chục người có thể nói là an toàn.
Nguyên nhân cũng vì Đường Phong chạy về Thiên Tú, mà theo sau Thiết Lạc Hồng còn dần theo hơn năm trăm đệ tử Thiên Tú hướng bên này tới, tính thời gian thì cũng được nửa đường, chỉ cần bọn họ cùng năm trăm người kia hợp lại, dù là đệ tử tam tông có thế nào thì cũng không thể đánh cược tính mạng đại chiến một phen, trừ khi bọn kia nắm chắc giết chết được mấy trăm người, nếu không thì vẫn là để lộ phong thanh.

Vô Thường - Chương #259


Báo Lỗi Truyện
Chương 259/1679