Chương 258: Rút lui. (Thượng)


Quay đầu nhìn nhìn Khiếu Thiên Lang, Đường Phong nói:
- Sao lại không ngăn hai tên Thiên Giai kia lại?
Khiếu Thiên Lang ngồi xổm trên mặt đất, rất ủy khuất kêu một tiếng. Nó lúc đó cùng muốn làm như vậy, chính là duy trì hình dạng này thì không thể phát toàn bộ sức mạnh, chỉ có thể kéo dài thời gian mà thôi.
Nhưng Linh Khiếp Nhan lại ngăn nó, khiến nó phải đi theo tác chiến bên người Đường Phong. Bởi vì Khúc Thập Bát mà Đường Phong đối phó cũng là một Thiên Giai.
Nếu không thể giết sạch toàn bộ, Khiếu Thiên Lang cũng không tiết lộ bí mật của mình, vẫn luôn theo bên người Đường Phong
Hiện tại đi tìm thì cũng trễ rồi, những người đó chạy trối chết khẳng định không có ngừng lại, có trời mới biết bọn họ đã chạy đến phương nào.
- Quên đi, món nợ lần này thiếu gia sẽ tính với bọn họ sau!
Đường Phong vỗ vỗ đầu Khiếu Thiên Lang, lời này là nói với Linh Khiếp Nhan. Chạy khỏi hòa thượng nhưng làm sao chạy thoát khỏi miếu, ba đại tông môn ở bên cạnh đều có phân đường, đi đến đâu cũng có thể tìm được chúng.
Lân này ba đại tông môn liên thủ với nhau, còn sử dụng mấy thủ đoạn đê tiện vô sỉ để đối phó một đám nữ tử, Đường Phong cho dù thế nào cũng không thể buông tha cho bọn họ. Thiên Tú cùng ba đại tông môn,lần này xem như hoàn toàn kết thù, cho dù Đường Phong không đối phó thì bọn họ cũng tự đối phó chính mình, thay vì ở lại Thiên Tú chờ người khác tự đánh tới, còn không bằng phòng ngừa rắc rối có thể xảy ra, thu phục đối thủ trước rồi nói sau.
Sau lưng truyền đến một trận thanh âm tất tất tác tác, Đường Phong quay đầu lại vừa thấy Lâm Nhược Diên cùng các nàng đang từ trong sơn giả chạy ra.
Dịch Nhược Thầm cùng một đệ tử Thiên Tú khác dìu Lâm Nhược Diên, một đám người chợt thấy lại ánh sáng đều có chút không quen, nheo mắt lại, các nàng từ hôm qua đều trốn bên trong không thể ra ngoài
Mà trên người Lâm Nhược Thần lại có thêm vài vết thương, trên y phục cũng dính đầy máu tươi, cả người tiều tụy, sắc mặt trắng bệch, thoạt nhìn nàng như đã già đi hơn mười tuổi.
Lần trước Đường Phong rời xa nàng chỉ mới mười ngày mà thôi.
Áp chế lửa giận trong lòng, Đường Phong tiến lên phía trước đỡ lấy cô cô, chậm rãi dìu nàng ngồi xuống đất, một tay đặt lên mạch đạp của nàng, ngưng thần cẩn thận xem xét.
- Phong nhi!
Lâm Nhước Diên trúng độc mà lại cố kéo dài như vậy, lúc trước còn bị ba vị phân đường chủ đả thương, giờ phút này thoát được trong lòng cũng trầm tĩnh lại, nhìn thấy Đường Phong chỉ kịp gọi một tiếng, đầu nghiêng qua rồi lâm vào hôn mê.
- Lâm trưởng lão!
Một đám nữ tử hô to.
- Đừng lo lắng, cô cô chỉ tạm thời hôn mê thôi!
Đường Phong nói.
nghe Đường Phong nói vậy, mọi người mới an tâm một chút. Mọi người quay đầu nhìn xung quanh, thần sắc có chút dại ra.
Dịch Nhược Thần cười gượng một tiếng:
- Phong nhi, vất vả cho ngươi cứu chúng ta lần nữa rồi.
Lần trước truy tập Cự Kiếm Môn cũng nhờ Đường Phong giải cứu, hiện giờ cũng vậy, đúng ra Dịch Nhược Thần đã nợ Đường Phong ân cứu mạng hai lần. ngẫm lại thái độ của mình đối với hắn mấy năm nay, rồi lại nghĩ đến hắn hiện tại hồi báo, Dịch Nhược Thần thật sự xấu hổ đến, thầm hận chính mình trước đây vì sao lại có mắt không tròng như vậy.
- Ta cũng là người Thiên Tú, đây là chuyện ta phải làm, huống chi việc này còn liên quan đến cô cô.
Đường Phong thản nhiên hồi đáp.
Lúc Đường Phong xem xét thương thế của Lâm Nhược Thần, một đám nữ tử Thiên Tứ quay đầu nhìn bốn phía, tuy rằng các nàng trong sơn giả nghe được không ít động tĩnh, cũng biết địch nhân chết không ít, nhưng dù sao cũng không nhìn tận mắt, hoàn toàn không biết Đường Phong dùng cách gì có thể làm ra tình trạng này.
Mấy trăm người a! Trong nháy mắt bị giết chết, đây là thủ đoạn sát thủ gì đây? Dù các nàng có tu luyện thêm vài chục năm nữa thì cũng không thể nào mạnh được như Đường Phong.
Không một ai đồng cảm với cái chết của địch nhân, trong lòng các nữ tử chỉ có thống khoái. Vì những người này lúc trước còn muốn bắt các nàng, muốn giết Lâm Nhược Diên.
- Phong nhi, Lâm sư tỷ đã trúng độc gì?
- Dịch Nhược Thần ở bên cạnh nhẹ giọng hỏi.
Đường Phong nhíu mày, hơi chút thư giải, nói:
- Cô cô hiện tại cơ thể suy nhược, sắc mặt trắng bệch, lục mạc hư nhược, hơn nữa cả người toàn máu, hẳn là trúng Khổng Tước Đảm cùng Nhuyễn Cân Tán. cũng may lúc trước cô cô vừa lên Thiên Giai trung phẩm, cơ thể cũng có thể kháng độc được, bằng không căn bản không thể duy trì lâu như vậy.
- Có thể cứu chữa được không?
Dịch Nhược Thần nghe được lời này trên mặt cũng hòa hoãn hơn,
- Có ta ở đây, đương nhiên là cứu được!
Đường Phong ôm Lâm Nhược Diên lên, quay đầu nhìn bốn phía, nhanh chóng chạy đến một gian phòng.
Đệ tử Thiên Tú cũng chạy theo sau.
Đi vào trong phòng, Đường Phong một cước đá bay cánh cửa rồi đi vào. Phòng ban nãy hẳn ban đầu là dành cho nữ đệ tử của Cự Kiếm Môn ở, trong phòng còn một ít trang sức, còn có giường, trên giường còn bao phủ bởi sa trướng đỏ, nhìn qua người ở nơi này hẳn không thấp, chẳng qua Cự Kiếm Môn sau này bị giệt cũng không ai để ý đến, nhưng giờ mới bắt đầu thấy.
Trực tiếp đi vào bên giường, Đường Phong nhẹ nhàng đặt cô cô nằm xuống.
- Dịch sư thúc cùng vị tỷ tỷ này lưu lại, những người khác đi ra ngoài canh gác đi.
Đường Phong nói một đệ tử nhìn quen mặt, nói xong lại nhìn nhìn Khiếu Thiên Lang:
- Ngươi cũng đi!
Khiếu Thiên Lang ngoan ngoãn xoay mình đi ra bên ngoài.
Chờ cho mọi người rời khỏi, Đường Phong mới từ Mị ảnh lấy ra một bình kim sang dược tốt nhất, đưa cho đệ tử kia:
- Sư tỷ, phiền ngươi bôi dược lên vết thương của cô cô giúp ta.
Mấy kim sang dược này đều là do Mạc Lưu Tô làm ra, hợp với Cương Tâm của nàng, dùng để chữa thương thì không gì tốt bằng. Trước khi Lâm Nhược Diên canh giữ trong sơn giả đã bị ba vị đường chủ dùng vũ khí đả thương, hiện tại tuy máu đã ngừng chảy nhưng có thêm kim sang dược thì vẫn tốt hơn.
Đệ tử Thiên Tú kia gật đầu, tiếp nhận bình dược trên tay Đường Phong, lén lút ngẩng đầu nhìn Đường Phong một cái rồi mới nâng trướng liêm ngồi xuống giường, che hảo cho Lâm Nhược Diên rồi mới cởi y phục của nàng
nam đại tị mẫu, nữ đại tị phụ, Đường Phong tuy do Lâm Nhược Diên nuôi dưỡng nhưng hiện tại đã không còn nhỏ, có một số việc mình không thể động thủ, chỉ có thể để cho người khác làm thay.
Lúc sư tỷ thay Lâm Nhược Diên bôi dược, Đường Phong cúi đầu suy tư một lát rồi từ Mị ảnh xuất ra hơn mười vị dược liệu, nói với Dịch Nhược Thần:
- Sư thúc, xin đi theo ta!
Hai người cùng nhau ra khỏi cửa, theo Đường Phong dẫn dắt rất nhanh đã đến phòng bếp, Đường Phong nói:
- Sư thúc đun nước trước, ta đi tìm chày giã thuốc.
Có trí nhớ của cao thủ Cự Kiếm Môn, đối với Đường Phong mà nói thì Cự Kiếm Môn bây giờ cũng không khác gì nhà của mình. Cự Kiếm Môn cũng có dược phòng, từ dược phòng tìm được rất nhiều đồ dùng, Đường Phong ngay tại phòng bếp bận rộn già thuốc.
Đem dược liệu ra phân loại, nên vò thì vò, nên giã thì giã. Phối tốt dược xong, Đường Phong nhanh chóng bưng lên, vội vàng hướng phòng của Lâm Nhược Diên mang đến. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lâm Nhược Diên hãy còn hôn mê, một chén dược uy xuống nàng cũng chỉ uống hơn nửa, còn một nửa chảy hết xuống y phục.

Vô Thường - Chương #258


Báo Lỗi Truyện
Chương 258/1679