Chương 253: Vô Thượng Âm Công bí pháp. (Thượng)


Nói Khiếu Thiên Lang hiện nguyên hình cũng được, nhưng ở đây nhiều người như vậy, Khiếu Thiên Lang với mình không thể giết sạch toàn bộ được, một khi có cá lọt lưới, như vậy bí mật của Khiếu Thiên Lang không thể giữ được nữa, về sau sẽ có hại cho mình.
Xem ra chỉ có thể dùng độc dược. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Như Mộng Tự Huyễn xem ra là lựa chọn thích hợp nhất để đối phó với bọn họ, lúc này ánh nắng rất mạnh, Như Mộng Tự Huyễn chỉ cần ở dưới nắng mạnh trong thời gian ngắn là có thể phát huy được dược tính.
Nhưng cô cô đang ở trong sơn giả, mà sơn giả cũng không hoàn toàn kín kẽ, người của ba tông môn nếu trúng Như Mộng Tự Huyễn thì đệ tử Thiên Tú cũng có thể.
Trong tay Đường Phong không có nhiều giải dược, mà muốn một lúc giải quyết nhiều địch nhân như vậy, phải dùng độc khác mới được.
Đang suy nghĩ, Đường Phong liền kéo kéo áo của Hoa Túy Đa, thấp giọng nói:
- Hoa sư huynh, ngươi xem hôm nay trời rất nóng, huynh đệ của chúng ta cũng các phân đường chủ cũng phơi nắng khát khô rồi, chúng ta có nên đi chuẩn bị ít nước cho bọn họ uống không?
Hoa Túy Đa quay đầu nhìn Đường Phong một cái:
- Vì cái gì? Bọn họ muốn uống nước không phải là tự đi hay sao? Dựa vào cái gì mà muốn chúng ta nước dâng tới miệng?
Đường Phong nói:
- Hoa sư huynh, ngươi ngẫm lại a. Đệ tử Thiên Tú chỉ có mấy chục người, cho dù toàn bộ ra đây, ba nơi chia đều thì từng tông môn chỉ có hơn mười hai mươi người, chia cho mấy huynh đệ phía trên xong lẽ nào còn phần của ngươi? Chúng ta đi lấy nước, không phải cho mấy huynh đệ này, mà là cho Sở đường chủ uống, nếu Sở đường chủ cao hứng, đến lúc chia mỹ nhân không phải ngươi cũng có phần sao? Cho dù lần này không có được mỹ nhân cũng không sao, ngươi làm Sở đường chủ ưng ý, ngày sau còn sợ không được chiếu cố sao?
Hoa Túy Đa nghe thế mắt liền sáng bừng, mỉm cười nói:
- Hắc hắc, sư đệ, ngươi quả nhiên tâm tư hơn người, ta thế nào lại không nghĩ ra chứ?
lặng lẽ quay đầu nhìn thoáng qua, Hoa Túy Đa mặt mày hớn hở nói:
- Này toàn là lũ bạch si, chỉ biết ở trong này xem chuyện vui, không nghĩ đến đi lấy lòng phân đường chủ, đầu bị cửa kẹp gảy mất rồi, ngày sau nhất định không có tiền đồ.
Vừa nói vừa hướng Đường Phong vẫy vẫy tay:
- Sư đệ, chúng ta đi.
Đường Phong nhanh chóng đuổi theo
Ra khỏi đám người, Hoa Túy Đa nghiêng nghiêng đầu, lúng túng nói:
- Giếng của Cự Kiếm Môn ở đâu đây?
Hắn cũng lần đầu tiên đến Cự Kiếm Môn, căn bản không biết giếng ở đâu mà lấy nước.
Đường Phong nhớ lại một chút trong Biên Vô Huyết, nói:
- ở bên cạnh, lúc này ta đi ngang qua có thấy.
Có Đường Phong dẫn đường, một lát sau hai người tới bên giếng nước, Đường Phong mang theo một cái thùng nước, thả vào bên trong, một bên múc nước một bên nói với Hoa Túy Đa:
- Sư huynh, ngươi qua bên kia tìm xem thử có bát hay không, chúng ta không thể để phân đường chủ uống như vậy, cái này là quá phận.
Hoa Túy Đa vỗ đầu:
- Đúng đúng, vẫn là sư đệ chu đáo.
Đường Phong chi chỗ phòng bếp của Cự Kiếm Môn, thừa dịp Hoa Túy Đa rời đi, Đường Phong nhìn phải nhìn trái, khi thấy không có kẻ nào, tay trở lên, từ trong Mị ảnh không gian xuất ra một gói thuốc bột, đổ vào trong giếng nước, rồi thả dây thừng xuống, dùng thùng nước trộn trộn vài cái.
Gói thuốc nhỏ thế này, bỏ vào trong giếng nước sẽ khiến độc tính suy giảm, căn bản không đối phó được với cao thủ Thiên Giai, có thể ngay cả Địa Giai cũng không giết được; nhưng Đường Phong hiện tại cứu người làm chính, chỉ cần có thể hù dọa đám người kia là tốt rồi.
không lâu sau, Hoa Túy Đa đã ôm một chồng chén lớn đến, Đường Phong cũng đã lấy xong nước, hoa Túy Đa hô:
- Đi thôi
Hai người theo đường cũ trở về, người còn chưa đến nơi, Hoa Túy Đa đã lớn tiếng gọi:
- Các vị huynh đệ, thời tiết nắng nóng, lại đây uống nước mát đã
Ngay cả ba vị phân đường chủ cũng đã đứng chỗ này đến miệng khô lưỡi đắng, chứ đừng nói tới các đệ tử, cuống họng đều ứa ra khói xanh, bởi vì mấy người bọn họ từ tối hôm qua đều đứng canh ở đây, ngay cả cơm còn chưa được ăn, giờ phút này nhìn thấy nước lạnh liền giống như mèo gặp cá.
Trong nháy mắt người của Cúc Hoa Đường đã vây đầy thùng nước, Hoa Túy Đa lấy tay che lại, kêu to:
- Đừng vội đừng vội, để ta mang đến cho Đường chủ một chén đã
nghe thế, Khúc Thập Bát mỉm cười, hài lòng gật đầu, đắc ý nhìn Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí
Hoa Túy Đa đang vuốt mỏng ngựa. hai tay cung kính dâng chén nước lớn, nhắm mắt theo đuôi đi đến phía Khúc Thập Bát, a dua nói:
- Đường chủ, uống chút nước cho đỡ khát.
Khúc Thập Bát cười nhìn hắn, gật gật đầu, nhận lấy chén nước, cũng không có uống, ngược lại đưa đến cho Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí, mở miệng nói:
- Hai vị uống trước đi.
Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói:
- Không cần, đây là tâm ý của đệ tử ngươi, bọn ta sao có thể hưởng?
Khi dễ bọn ta không có môn hạ đệ tử sao? Sở Phiêu Vân cùng Tiêu Hàm Trí lạnh lùng nhìn hai đệ tử đang đứng bên cạnh cố sức liếm môi.
Đến giờ đệ tử của Lưu Vân Tông cùng Vô Ảnh Môn mới có phản ứng, vài người vội vàng rời đi:
- Bọn đệ tử đi mang nước tới.
Khúc Thập Bát chẳng qua chỉ làm bộ mà thôi, sao có thể để cho bọn hắn uống? Thấy bọn hắn cự tuyệt cũng không nài nỉ, một hơi ngửa mặt lên trời uống cạn, lau miệng rồi nhìn Hoa Túy Đa nói:
- ngươi gọi là Hoa... Cái gì Hoa?
Hoa Túy Đa nhanh nhẩu nói:
- Đệ tử là Hoa Túy Đa!
Khúc Thập Bát gật đầu khen ngợi, nói:
- Không tồi, về sau liền đi theo bên người ta.
Hoa Túy Đa vui mừng, nghĩ thầm Đường sư đệ quả nhiên là người tài ba, chẳng qua là chút chuyện lại khiến mình được Đường chủ khen ngợi, xem ra về sau còn phải lãnh giáo hắn nhiều, nên lấy lòng đường chủ thế nào, liền nói:
- Tạ ơn Đường chủ đã khen thưởng, đệ tử nguyện cúc cung tận tụy
- Đến, thêm một chén nữa.
Khúc Thập Bát đưa chén cho Hoa Túy Đa nói:
Hoa Túy Đa vội vàng đi lấy một chén nước, cung kính đưa tới tay Khúc Thập Bát.
Khúc Thập Bát đi đến trước sơn giả, cất cao giọng nói:
- Lâm trưởng lão, ngươi thực lực cao thâm, nhưng môn hạ đệ tử như hoa như ngọc, thân kiều thể quý, chúng ta cũng không nhẫn tâm để các nàng chịu khổ như vậy. Hiện tại ta có chút nước, bằng không Lâm trưởng lão để các nàng ra ngoài, cho các nàng uống ít nước rồi đi vào lại bên trong có được không?
- Không cần!
thanh âm lạnh lùng của Lâm Nhược Diên truyền ra từ trong giả sơn.
Khúc Thập Bát lúc này đây hoàn toàn là mèo khóc chuột, giả từ bi mà thôi, hắn cùng biết Lâm Nhược Diên sẽ cho ra đáp án như vậy, sở dĩ còn làm vậy chỉ là muốn xác nhận xem Lâm Nhược Diên đã ngã xuống hay chưa.
Nếu nàng ta đã ngã thì sẽ chẳng cần hun khói vào làm gì.
Cho nên sau khi Lâm Nhược Diên mở miệng trả lời thì Khúc Thập Bát cũng không nói gì thêm nữa.
Đường Phong một mực xem xét bốn phía, kể từ khi Hoa Túy Đa múc nước giếng tới thì trong Hoa Cúc đường ít nhất cũng có chín thành người uống nước giếng rồi, chỉ có vài người không uống mà thôi, phát hiện này không khỏi khiến hắn cảm thấy tiếc hận, nhưng chuyện thế này thì hắn cũng không làm gì được, cũng không thể bắt buộc người khác uống nước, nếu làm vậy sẽ để lộ chân tướng.

Vô Thường - Chương #253


Báo Lỗi Truyện
Chương 253/1679