Chương 251: Cùng đồ mạt lộ. (Hạ)


- Sư đệ quả nhiên là thẳng thắn, ngươi là bằng hữu mà ta giao định rồi!
Hoa Túy Đa liên tục gật đầu, trên mặt đều rất vui sướng. Khiếu Thiên Lang trên vai Đường Phong hung hăng trừng hắn một cái.
Không bao lâu hai người đã vào trong cửa của Cự Kiếm, đi theo đám người vào trong, đến trước một hòn non bộ thì mới dừng lại.
ở trong này, chí ít cũng có hai trăm người bao vây hòn non bộ không lớn không nhỏ này vây kín, trên giả sơn có một cửa đá vỡ mất một nửa, môn hộ nửa mở ra.
Trước hòn non bộ, hơn mười cỗ thi thể nằm chụm với nhau, máu tanh loang lổ, Đường Phong nhìn thoáng qua không thấy thi thể của nữ tử, tâm lo lắng hơi buông xuống một chút.
Cửa động giả sơn ở phía trước, ba trung niên nam nhân đứng song song, bên tay trái có dấu hiệu Hoa Cúc Đường của Phân đường chủ, còn gọi là Khúc Thập Bát, ở hạ phẩm cảnh giới Thiên Giai, Đường Phong từng xem qua tư liệu về hắn, còn lại hai người thì hắn không biết nhưng đoán là Phân đường chủ của Lưu Vân Tông và Vô Ảnh Môn.
Dang lúc suy đoán, Hoa Túy Đa bên cạnh đã huyên náo:
- vẫn là Khúc đường chủ của chúng ta uy phong, nhìn Sở Phiên Vân của Lưu Vân Tông cùng Tiêu Hàm Trí của Vô Ảnh Môn, bộ dạng nửa người nửa chó sao có thể là Phân đường chủ được?
Đường Phong cẩn thận xem xét, đứng ở giữa hẳn là Sờ Phiên Vân của Lưu Vân Tông, mà phía bên phải chính là Tiêu Hàm Trí của Vô Ảnh Môn.
- Hoa sư huynh, thực lực hai người này so với Đường chủ của chúng ta như thế nào?
Đường Phong mở miệng hỏi.
Hoa Túy Đa bĩu môi nói:
- Đại khái là kẻ tám lạng người nửa cân, đều đã đạt đến bậc cao nhất của cảnh giới Thiên giai hạ phẩm đỉnh phong.
Cả ba đều là Thiên Giai, cô cô cho dù không trúng độc, nhưng nàng là Thiên Giai trung phẩm, muốn đối phó với bọn họ cũng có chút khó khăn, dù sao cũng mới thãng cấp chưa được bao ngày, cảnh ai ới còn chưa vững chắc.
Nếu muốn đánh, cô cô sẽ không thua nhưng muốn thắng cũng không có khả năng. Huống chi lúc này cô cô còn bị người hạ độc.
Sắc mặt ba vị phân đường chủ đã rất lo lắng, nhưng trong nhất thời cũng không có kế sách nào, bởi vì Lâm Nhược Diên đều mang theo đệ tử Thiên Tú trốn trong đường ngầm của sơn giả, một khi có người đi vào sẽ lập tức chống trả. Từ tối hôm qua đến giờ bọn họ cũng nếm được vài lần, nhưng mỗi lần đều bị Lâm Nhược Diên giết mấy đệ tử, không thể không lui về. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hơn nữa nơi này dễ thủ khó công, người Cự Kiếm Môn không biết còn cất giữ bảo bối gì, một sơn giả bọn họ tạo ra giúp phòng thủ kiên cố như vậy, muốn đánh cũng đánh không ngã được.
Khúc Thập Bát mở miệng nói:
- Lâm trưởng lão, có chuyện gì thì từ từ nói, cần gì phải động đao động thương, như vậy không phải là thương tổn đến hòa khí sao?
Từ trong sơn giả truyền đến thanh âm trách cứ của Lâm Nhược Diên:
- Hòa khí? Lúc ba tên các ngươi tính kế sao không nghĩ đến hai chữ hòa khí? Việc lần này nếu lan truyền ra ngoài, ta xem ba người các ngươi thế nào đối mặt với đời, tông môn của ba ngươi sao sống yên được đây?
nghe xong, tâm tình Đường Phong rốt cuộc cũng yên hơn hẳn. Hơi thở cô cô có điểm loạn, hơn nữa ngữ khí rất yếu, hẳn là đã trúng độc một thời gian dài. Nhưng loại độc này đối với Đường Phong mà nói hoàn toàn không là cái gì. Chỉ cần hắn và cô cô có thể hợp lại, tự nhiên có biện pháp giúp nàng giải độc.
Lâm Nhược Diên nói xong, mặt mũi ba người đều trở nên khó coi. Sự tình biến thành như vậy, tuy rằng lúc đầu còn bình tĩnh, nhưng bị Lâm Nhược Diên nói một lúc sâu thẹn quá hóa giận, nhưng là bởi vì bọn hắn hiểu chuyện của Thiên Tú
Thiên Tú có tổng cộng hai Thiên Giai hạ phẩm, mà tông môn của bọn hắn, từng tông môn ít nhất cũng có bốn năm Thiên Giai, mà Thiên Tú chiếm cứ cả một Cự Kiếm Môn, tuy rằng diện tích không lớn nhưng cũng khiến người nào đỏ mắt kiếm tìm. Cho nên tối hôm qua khi Lâm Nhược Diên vạch trần việc xấu của bọn hắn, ba người liền chuẩn bị rượu, chuốc cho Lâm Nhược Diên uống vào.
Lâm Nhược Diên cho dù từng trải phong phú, nhưng làm sao nghĩ ba tông môn lại cùng nhau xuất thủ đoạn này? Nếu không phải nàng phúc lớn mạng lớn, tối hôm qua đã phải chịu khổ độc thủ rồi, càng không bàn đến việc quay về đây để trốn.
Theo lời Lâm Nhược Diên, chuyện lần này nếu lan truyền ra ngoài, thể diện ba tông môn quả thật là mất hết. Ba đại nam nhân, thực lực cũng không yếu, cư nhiên còn dùng độc để đối phó một nữ nhân, ai nghe được cũng khinh bỉ không ngừng.
Khúc Thập Bát nói:
- Lâm trưởng lão, ngươi hiện tại cũng chỉ miệng cọp gan thỏ, nỏ mạnh hết đà mà thôi. ngươi giết hơn mười mạng đệ tử của ba tông môn bọn ta, chuyện này bọn ta không truy cứu, nhưng điều kiện là người cùng mấy người bên trong phải ngoan ngoãn đi ra đầu hàng.
- Dù có chết bọn ta cũng không đầu hàng!
Lâm Nhược Diên lớn tiếng quát mắng.
Sở Phiêu Vân thanh âm lạnh lùng nói:
- Lâm trưởng lão, bọn ta chẳng qua nể tình các ngươi đều là nữ tử cho nên mới đối các ngươi thủ hạ lưu tình. Nếu qua nửa nén hương sau các ngươi không ra, đừng trách bọn ta thả khói.
bởi vì Thiên Tú đều là nữ nhân, hơn nữa toàn là mỹ nữ, cho nên ba vị phân đường chủ mứi không dùng đến thủ đoạn này. Vạn nhất không thể bức các nàng ra, ngược lại còn chết thì không có lời.
- Các ngươi cũng chỉ có thể dùng mấy loại thủ đoạn vô sỉ đê tiện này.
Lâm Nhược Diên quát, trong giọng nói lộ rõ vẻ không cam lòng.
Mấy người giao phong một hồi không có hiệu quả gì, bên trong sơn giả không có chút động tĩnh.
Trên mặt Tiêu Hàm Trí là một mặt mồ hôi lạnh, thấp giọng nói:
- Khúc đường chủ, ngươi không phải nói thực lực của Lâm Nhược Diên chỉ là Thiên Giai hạ phẩm sao?
Khúc Thập Bát quay đầu nhìn hắn, thản nhiên nói:
- Thực lực của nàng vốn chỉ có Thiên Giai hạ phẩm, có trời mới biết sao nàng lại lên tới Thiên Giai trung phẩm.
Tiêu Hàm Trí nói:
- Nếu không phải tình báo sai, thì sao nàng có thể có cơ hội đào thoát?
Đúng là bởi vì Lâm Nhược Diên đột nhiên lên chức Thiên Giai trung phẩm, hơn nữa nàng cũng từng uống qua mấy chén rượu thuốc Đường Phong đưa cho, nhưng bởi vì không thích hương vị kia nên không kiên trì uống hết, khiến cho hiện tại tuy không thể chống cự độc tố xâm nhập cơ thể nhưng cũng không đến mức nháy mắt thất thế, lúc này mới biến thành như vậy.
Lúc Đường Phong đưa cho Lâm Nhược Diên rượu thuốc là mỉm cười nói dùng thuốc trường kì có thể bách độc bất xâm. Lâm Nhược Diên nghe lời khuyên của Đường Phong xong cũng không quá để ý, nếu biết hôm nay gặp chuyện như vậy, nàng cho dù không thích mùi vị kia cũng sẽ kiên trì uống bằng hết.
Sắc mặt ba vị phân đường chủ đã rất lo lắng, nhưng trong nhất thời cũng không có kế sách nào, bởi vì Lâm Nhược Diên đều mang theo đệ tử Thiên Tú trốn trong đường ngầm của sơn giả, một khi có người đi vào sẽ lập tức chống trả. Từ tối hôm qua đến giờ bọn họ cũng nếm được vài lần, nhưng mỗi lần đều bị Lâm Nhược Diên giết mấy đệ tử, không thể không lui về.
Hơn nữa nơi này dễ thủ khó công, người Cự Kiếm Môn không biết còn cất giữ bảo bối gì, một sơn giả bọn họ tạo ra giúp phòng thủ kiên cố như vậy, muốn đánh cũng đánh không ngã được.

Vô Thường - Chương #251


Báo Lỗi Truyện
Chương 251/1679