Chương 250: Cùng đồ mạt lộ. (Thượng)


người nọ chạy chậm lại, cùng Đường Phong rơi xuống đám cuối cùng, một bên chạy một bên nhỏ giọng nói:
- Việc này ta nói với ngươi, ngươi đừng truyện bậy, bằng không huynh đệ bên ngoài sẽ nói phân đường chủ làm chuyện không hợp tình, tất cả mọi người đều là người Cúc Hoa Đường, bọn họ bên ngoài hứng gió chịu nắng, còn chúng ta có thể an nhàn hưởng mỹ nữ.
Đường Phong liên tục gật đầu nói:
- Yên tâm, ta coi như cái gì cũng chưa từng nghe.
- Như vậy là tốt
người nọ gật gật đầu, đem chuyện mình biết kể qua một lần.
Sau khi Cự Kiếm Môn bị diệt thì có ba thế lực lớn tiến vào chia cắt địa bàn, cũng chính là những người mà Đường Phong gặp lúc trước: Lưu Vân Tông, Cúc Hoa Đường cùng Vô Ảnh Môn. Bọn họ chia nhau xong thì tất cả mọi người đều nhắm đến tông môn Cự Kiếm Môn.
bởi vỉ nơi đây sẵn có điện ngọc, chỉ cần chiếm nó, điều người đến là có thể mở phân đường, không cần lo lắng đến việc sửa chữa.
Nhưng tông môn của Cự Kiếm Môn đã sớm bị Thiên Tú chiếm lĩnh. Muốn lấy muốn chiếm cũng phải hỏi Thiên Tú có đồng ý hay không. những người của ba thế lực này tất cả đều từng hỏi qua Dịch Nhược Thần, muốn nàng bán nơi này cho mình.
Nhưng Dịch Nhược Thần không đáp ứng, Cự Kiếm Môn là do Thiên Tú đánh bại, Thiên Tú không chia địa bàn, chỉ chiếm thành trì là đã hết lòng rồi, các nàng chẳng qua muốn dùng tông môn Cự Kiếm Môn để tuyển nhận đệ tử thôi. Hơn nữa, Dịch Nhược Thần cho dù muốn đáp ứng cũng không cách nào đáp ứng, vì không chỉ một thế lực muốn, mà là ba thế lực muốn.
Đáp ứng một bên, sẽ đắc tội với hai bên.
Vì thế việc này không có kết quả. Nhưng cả ba thế lực lại âm thầm liên hợp đến cùng, chặn hết đường lui của đệ tử Dịch Nhược Thần. Bọn họ nghĩ, chỉ cần Thiên Tú không có đệ tử thì chiếm cứ một tông môn cũng có nghĩa gì? Sớm muộn đám nữ nhân này sẽ cút đi, đến lúc đó tông môn Cự Kiếm Môn không phải là vật vô chủ sao? Bọn họ ba bên có thể tranh đoạt.
Nhưng khiến bọn họ thất vọng chính là Dịch Nhược Thần không chịu đi. Chẳng những không đi còn gọi Lâm Nhược Diên đến đây, lần này, người của tam đại thế lực phải trợn tròn mắt.
Lâm Nhược Diên tốt xấu gì cũng là Thiên Giai, bọn họ không thể dễ dàng đắc tội. Vì thế đổi biện pháp, cùng Thiên Tú hiệp thương. Cũng chính là hôm qua, tam đại tông môn mở tiệc chiêu đài Lâm Nhược Diên ăn cơm. Trên bàn ăn, Lâm Nhược Diên đoán chừng là khiển trách mấy việc mà tam đại thế lực đã lén lút làm, hơn nữa còn giải thích là Thiên Tú tuyệt đối sẽ không nhường lại tông môn Cự Kiếm Môn.
Tình hình cụ thể lúc đó thể nào không ai biết rõ, bởi vì chỉ có Lâm Nhược Diên cùng người phụ trách của ba tông môn tại nơi này ở trong phòng. Thế nhưng những người đứng aác ở bên ngoài nghe được thanh âm trách cứ của Lâm Nhược Diên cùng những lời biện giải của người khác, lát sau liền biến thành cãi vã.
Thế nhưng thời gian nhao nhao cũng không kéo dài, dù sao mọi người cũng không phải tiểu hài tử, đôi co tranh cãi với nhau cũng chẳng được ích lợi gì.
Nhưng qua hơn nửa nén nhang, Lâm Nhược Diên đột nhiên nhảy từ cửa sổ ra ngoài, vô cùng phẫn nộ quát to vào câu, che cho người Thiên Tú lui vào bên trong Cự Kiếm Môn.
Đường Phong lửa giận bốc lên, áp chế tức giận trong lòng, mở miệng:
- trưởng lão của Thiên Tú tại sao lại làm như vậy?
người nọ thở dài nói:
- Hình như là bị ba vị phân đường chủ hạ dược. Ba vị phân đường chủ bề ngoài tỏ ra là người tốt, giờ bị lôi mấy chuyện xấu sau lưng ra chỉ trích, trong lòng không nhịn được liền biến thành như bây giờ.
Đường Phong nói:
- Làm như vậy chẳng phải sẽ đắc tội Thiên Tú sao?
người nọ cười một tiếng:
- Hiện tại Cự Kiếm Môn đều bị tam bên chia cắt, gần đây cũng không có ngoại nhân, chỉ cần đem nữ nhân của Thiên Tú xử lí hết thì còn ai có thể truyền tin tức ra ngoài? Phân Đường chủ không phải cho mấy người đi tuần tra, thấy nữ tử đi thành nhóm thì báo lại hay sao? Chính là vì phòng ngừa người Thiên Tú tới đây, các nàng nếu dám tới đây, chúng ta cùng Lưu Vân Tông và Vô Ảnh Môn, ba bên trực tiếp gói bọn họ làm sủi cảo.
Đường Phong lại nói:
- Cách này rất mạo hiểm.
- Cũng có sao đâu? Trời sập xuống còn có người giang tay đỡ lấy. Hơn nữa hiện tại không muốn đắc tội cũng đã đắc tội rồi, hoặc là không làm, nếu làm thì phải làm đến cùng, cũng có chút thống khoái. Đệ tử Thiên Tú phần lớn đều là quốc sắc thiên hương, con mẹ nó đại gia ta lần trước nhìn thấy một đệ tử Thiên Tú, gọi nàng một tiếng liền bị nàng ta nói bộ dáng lão tử đây không chút đẹp đẽ như Phong Thiếu! Cái quái gì, đại gia nghe nói Đường Phong Thiên Tú cả ngày cùng một đám nữ nhân chơi đùa trong phòng, nhất định không phải loại tốt lành gì. cũng không biết có bao nhiêu đệ tử Thiên Tú đã bị tên cầm thú kia đùa hư rồi, đáng tiếc a đáng tiếc, rất đáng tiếc!
người nọ một bên vừa nói vừa lắc đầu, vẻ mặt toàn là kiểu "Cải trắng tốt đều bị heo ăn"
Đường Phong nghe xong không nhịn được hai mắt nhìn hắn, Phong Thiếu gia của Thiên Tú đang đứng trước mặt ngươi đây, là do ngươi có mắt không tròng mà thôi. Nhưng hình tượng của thiếu gia ta trong lời đồn bên ngoài chính là vậy sao? Đừng nói là đùa hư đệ tử Thiên Tú, thiếu gia ta đến bây giờ cả đôi môi nhỏ nhắn của nữ nhân cũng chưa từng hôn qua mà.
- Lần này đại gia ta nhất định phải đoạt lấy nữ nhân kia, phế bỏ công lực của nàng, giam giữ ở nhà, muốn ngoạn lúc nào thì ngoạn, muốn trêu lúc nào thì trêu.
người nọ cứ lải nhải lải nhải nói hoài như vậy, Đường Phong liền nhìn ra đây là người thích nói nhiều, miệng toàn ti tiện, là loại người không giữ được bí mật lâu, nói xong quay đầu nhìn Đường Phong liếc mắt một cái:
- Ta nói vị huynh đệ này, bộ dáng của người tuấn đỉnh, nữ tử thích ngươi nhất định không ít đi? Đợi lát nữa giúp sư huynh chứ?
- ngươi nói đi.
Đường Phong gật gật đầu.
- Giúp ta đoạt lấy đệ tử Thiên Tú, ngươi xem nhiều người chạy vào đến vậy, đệ tử Thiên Tú cũng chỉ có mấy chục người, sư huynh ta thân cô thế cô, có chút thất thế. Yên tâm, chỉ cần cướp được mỹ nhân, sư huynh ta nhất định tạ ơn ngươi.
- Không cần không cần, nếu có thể, ta nhất định hỗ trợ.
Đường Phong gật gật đầu.
- Sư đệ, ngươi quả là người tốt, còn chưa biết tên của ngươi nữa. Ngươi ở đường nào a?
người nọ hỏi han thân thiết. Nguồn: http://truyenyy.com
- Ta gọi là Đường Môn. Tiểu đệ mới đến nửa năm, vẫn còn kì sát hạch, cũng không phân thuộc đường nào.
Đường Phong nhìn tình huống Cúc Hoa Đường có chút quen thuộc, trả lời mấy vấn đề này cũng không có gì khó.
người nọ chớp chớp mắt nói:
- Sư đệ, tên người... Thực rất khí phách! Sư huynh gọi là Hoa Túy Đa. Ngươi gọi ta Hoa sư huynh là được rồi.
Mặc dù trong lòng vô cùng lo lắng, thực sự muốn nhìn cô cô hiện tại thế nào rồi, nhưng lúc nghe được cái tên đó, Đường Phong cũng nhịn không được cười một cái
Hoa Túy Đa, nói nhiều, quả nhiên cái tên có thể thể hiện con người.
Hoa Túy Đa quay đầu nhìn Khiếu Thiên Lang trên vai Đường Phong, ngạc nhiên nói:
- Sư đệ, sao ngươi lại dẫn theo một con chó vậy?
Đường Phong nói:
- Nhặt được trên đường, chuẩn bị mang về giết ăn.
Hoa Túy Đa mắt sáng hơn sao, nói:
- Ta thích ăn thịt chó nhất.
Đường Phong nói:
- Đợi lát nữa đoạt được mỹ nhân rồi cùng nhau ăn thịt uống rượu được không?

Vô Thường - Chương #250


Báo Lỗi Truyện
Chương 250/1679