Chương 236: Chia linh thú. (Thượng)


Trên con đường đi về Thiên Tú, Đường Phong và hai đại sát thần vừa đi vừa trò chuyện, Linh Khiếp Nhan nằm trên lưng Đường Phong, lưỡi nhác giả vờ ngủ.
Đi sau mấy người này là mấy con linh thú đã trưởng thành, cái bóng đổ dài trên mặt đất.
Tiếu thúc nói:
- Phong thiếu gia, bây giờ không có người ngoài, nói một chút cho bọn ta biết rốt cuộc ánh mắt của nha đầu kia có cái gì huyền bí, ta thế nào cũng cảm thấy nàng ta không giống người bình thường, nhưng hết lần này tới lần khác nàng ta vẫn là người bình thường.
Đoạn Thất Xích đứng một bên nói:
- Ta cũng nghĩ vậy.
Đường Phong nói:
- Nàng ta đúng là người bình thường, mặc dù đã từng tu luyện qua nhưng căn bản không luyện được thứ gì ra hồn, trong cơ thể không tồn tại chút linh khí nào cả.
Tiếu thúc ngạc nhiên nói:
- không có thực lực thì sao có thể hù dọa đám nam nhân nhìn vào nàng ta thành bộ dạng như vậy?
- nhãn tình của nàng, thật giống như muốn người ta trầm mê trong đó, trời sinh một đôi mị nhãn, nàng có thể thi triển được Mị Thuật, khiến người khác lâm vào ảo giác, lúc ta và nàng uống rượu suýt chút nữa cũng bị trúng chiêu.
Lúc Đường Phong nói những lời này, trong đầu không tự chủ được nhớ lại cảnh đôi môi của hai người chạm vào nhau.
Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích nhìn nhau một cái, hai người cũng cảm thấy hơi khiếp sợ. Thế giới rộng lớn, không có gì là không thể, lây kinh nghiệm bao năm hành tẩu của họ thì loại chuyện không thể tưởng tượng nổi này, so với những gì mắt thấy tai nghe đúng là chưa từng gặp.
Mị Thuật, quả thật là có, nhưng cũng cần có thực lực cao thâm làm cơ sở mới có thể làm được, nữ nhân thi triển Mị Thuật không chỉ đơn giản là có nhãn thần quyến rũ, có đôi khi còn cần động tác càn rỡ, thậm chí còn có người bôi loạn đủ loại nước hoa đặc biệt lên người để phụ trợ thêm. Nhưng nữ nhân tên Thi Thi này chỉ cần dùng nhãn thần, thậm chí ngay cả dung mạo thật sự cũng bị một lớp lụa mỏng che đi mà cũng có thể làm được loại trình độ này, Mị Thuật của nàng và Mị Thuật của người khác, ai mạnh ai kém vừa nhìn là biết ngay.
Hơn nữa, Mị Thuật do Thi Thi thi triển ra không đơn thuần chỉ là Mị Thuật bình thường, trong đó còn có một chút ảo thuật, bởi vì nhìn những người bị nàng dọa thì thấy rõ là không phải bị sắc đẹp mê hoặc.
những tin tức về đôi mắt của Thi Thi mà Đường Phong lấy được từ trung niên phụ nhân cũng rất mơ hồ, Mị Thuật của Thi Thi rốt cuộc thâm hậu tới mức nào thì ngay cả trung niên phụ nhân cũng không biết được, nhưng Đường Phong dám khẳng định là lúc nàng ta đối phó với mình vẫn chưa dùng hết toàn lực, hơn nữa còn giữ lại thực lực rất lớn, nếu không thì mình có thể đã không cách nào thoát khỏi ảo cảnh kia được.
Nói ra hết những gì mình biết, Đường Phong vốn hi vọng hai đại sát thần sẽ giải thích cho mình hiểu, nói rõ tình huống thật cặn kẽ, để tránh lần sau có gặp đucợ địch nhân có loại năng lực này thì lúc đó cũng không tới mức bó tay không biết làm gì. chẳng ngờ được hiểu biết của hai đại sát thần về Mị Thuật cũng chỉ là nửa vời, chỉ dồn sức hỏi xem rốt cuộc Đường Phong đã làm chuyện gì trong ảo cảnh.
Đường Phong xem như đã nhìn ra, Đoạn thúc bình thường ra vẻ là người thành thật, kỳ thực bên trong cũng rất muộn tao. Tiếu thúc thì khác, vô luận là bề ngoài hay bên trong cũng đều phong tao như vậy.
Nhưng ba người đều không ngoại lệ, ai cũng tương đối bội phục nữ nhân tên Thi Thi này.
Nàng ta không có chút thực lực nào, e là một cương sĩ mới tu luyện một ngày thì cương khí trong người cũng nhiều hơn hẳn nàng ta. Nhưng nàng ta có thể dùng nhãn tình để chiến thắng bất kỳ đối thủ nào, dù kẻ đó có mạnh hơn mình vô số lần. cũng không biết nàng ta có thể thắng được người có thực lực cao cỡ nào.
Đoạn đường mười dặm, rất nhanh đã về tới Thiên Tú. Quen đường trở về Yên Liễu các, mấy đại nam nhân nhất thời trợn tròn mắt.
bởi vì vài chục con linh thí con và bốn con linh thú trưởng thành khiến bọn họ không biết nên xử lý thế nào cho phải.
Đường Phong ước gì bây giờ có thể chia hết mấy con linh thú nhỏ kia cho mấy đệ tử Thiên Tú luôn cho rồi, nhưng trời đã sẫm tối, tất cả đệ tử Thiên Tú đã sớm nghỉ ngơi cả rồi, chỉ đành đợi tới ngày mai.
Mang những thứ này về cũng khiến mấy nữ nhân vui vẻ một phe, trên có Tần Tứ Nương, dưới có Tiểu Manh Manh, ở giữa có Bảo Nhi và Mộng Nhi, xum xít bên cạnh mấy cái lồng, chỉ trỏ nhìn ngắm mấy con linh thú nho nhỏ chen chcus sưởi ấm cho nhau.
nữ nhân mà, có mấy ai mà không thích mấy động vật nhỏ thws này, cho dù đây đều là linh thú con có tính công kích.
Đoạn thúc bất đắc dĩ nói:
- Ta đi làm vài món ăn khuya.
Mấy người vào thành lúc xế chiêu, cũng chưa ăn uống được gì, đồ ăn nào trong Túy Xuân Lâu cũng là đồ có tẩm thuốc mê. Linh Khiếp Nhan lúc này chẳng mệt chút nào, tinh thần phấn chấn, trước tiên lấy mấy thứ mà nàng mua cho Tiểu Manh Manh ra đưa cho con bé, sau đó lại đứng bên cạnh mấy cái lồng, giới thiệu tên gọi của mấy con linh thú nhỏ này cho mọi người biết, có tập tính và khuyết điểm thế nào, lớn lên trông ra sao. Linh Khiếp Nhan đối với những thứ này đương nhiên chính là chuyên gia, khiến cả đám người bị dọa sửng sốt một phen.
Thang Phi Tiếu bưng bát nước lớn ngồi xổm trên đất ăn mấy món mà Đoạn Thất Xích vừa làm xong, vừa ăn vừa chép miệng:
- Không hổ là từ trong núi ra nha, đúng là không giống bình thường mà.
Đường Phong suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói:
- Nha đầu, bằng không thì mai ngươi với ta mang mấy con linh thú này ra ngoài, có ngươi giải thích cho mấy nữ nhân kia thì các nàng cũng biết sau này nên nuôi bọn nó thế nào.
Linh Khiếp Nhan gật đầu nói:
- Được, bất quá chúng ta đi lúc sáng có được không, xế chiều ta có chuyện cần làm. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đường Phong ngạc nhiên nói:
- ngươi có chuyện gì?
Linh Khiếp Nhan ngoe nguẩy cái đầu nhỏ, nói với vẻ bí hiểm:
- Không nói cho ngươi!
Lúc tối ngủ hơi trễ một chút, bì Linh Khiếp Nhan toàn đòi ngủ với Đường Phong, Đường Phong khuyên can mãi mới lừa được con bé tới ngủ ở phòng của Bảo Nhi và Mộng Nhi, nhờ hai nha đầu chiếu cố con bé, trước khi rời đi, vẻ mặt của Linh Khiếp Nhan không vui, tức giận nhìn Đường Phong.
Ngày thứ hai dậy thật sớm. hai người Đường Phong và Linh Khiếp Nhan liền mang theo mấy chục con linh thú này chạy tới Nguyện Hiên Đài hô to hô nhỏ. Mấy nữ hài Thiên Tú cùng vừa thức dậy, sau khi rửa mặt xong, đang muốn bắt đầu một ngày tu luyện thì lại nghe Đường Phong vận cương khí gào to một tiếng:
- Có vị sư tỷ nào nguyện ý nhận nuôi linh thú không? Xin những sư tỷ sư muội có lòng yêu thương và tinh thần trách nhiệm tới Nguyện Hiên Đài báo cáo!
Đường Phong vừa hô xong một lúc thì sóng người bắt đầu khởi động từ bốn phương tám hướng, chạy ra cũng phải tới cả ngàn người.
Linh Khiếp Nhan đứng bên cạnh có chút hả hê nói:
- Phong ca ca ngươi thảm rồi, ở đây chỉ có một ít linh thú, ta xem ngươi sẽ nói năng với mấy người này thế nào đây.
Đường Phong vẻ mặt đau khổ nói:
- Làm sao cho phải đây?
Chính mình hiển nhiên đã đánh giá thấp nhiệt tình và yêu thương của nữ nhân rồi, dẫn tới bây giờ thành tình trạng sư nhiều cháo ít, hoàn toàn không đủ để chia.
Mấy đệ tử tới trước tiên còn chào hỏi Đường Phong và Linh Khiếp Nhan vài câu, nhưng khi vừa nhìn thấy mấy con linh thú nhỏ kia thì mọi người liền cao hứng ghê gớm. mỗi người đều cẩn thận bắt lấy một con trong lồng cầm trên tay, hai mắt cùng phát sáng.

Vô Thường - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/1679