Chương 228: Một tiếng cười tan hận cũ, xóa ân cừu xưa. (Thượng)


- Nếu ta đoán không sai, sự tồn tại của Túy Xuân Lâu chính là vì muốn hấp dẫn ta đến, mà nàng chính là đòn sát thủ cuối cùng. Nói cho ta biết đi, rốt cuộc là cừu nhân nào muốn lấy mạng của ta?
Thi Thi căm giận rút tay lại, nhưng nàng chưa bao giờ luyện qua võ công, làm sao có thể rút tay ra khỏi sự khống chế của Đường Phong. nàng vội la lên:
- ngươi buông ta ra.
- Nàng nói hết mọi chuyện cho ta. ta sẽ buông ra.
Bàn tay to bè của Đường Phong trực tiếp ôm lấy eo của đối phương, hai người dán sát lại với nhau, hơi thở của Thi Thi trở nên dồn dập, nàng dùng sức xô ra. nhưng không mảy may thoát khỏi Đường Phong.
- Là ngươi ép ta!
Trong vành mắt Thi Thi đã ẩn hiện nước mắt. sau đó chậm rãi nhắm lại, sau đó đột nhiên mở lớn.
Ánh mắt của Đường Phong đột nhiên trừng lớn.
Đôi mắt nguyên bản vô cùng xinh đẹp, dễ thương, đột nhiên lúc này lại hiện ra vẻ mị lực, trở nên biến ảo vô cùng.
Sau khi tình huống quỷ dị xuất hiện, vốn Thi Thi đang giãy dụa trong lồng ngực hắn. lúc này lại giở khăn che mặt của mình ra. sau đó hai tay ôm chầm lấy cổ của Đường Phong, đem đôi môi mọng đỏ mềm mại dán chặt vào miệng Đường Phong.
Ngọt ngào, mềm mại, đây là cảm giác của Đường Phong lúc này, giống như lọt cả người vào một giường bông, làm cho không ai có thể kềm chế, làm cho bản thân hoàn toàn rơi vào bị động.
Thời gian dường như trôi qua thật lâu. Thi Thi cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt nàng đã đỏ hồng, nàng vặn người thoát khỏi vòng tay của Đường Phong, sau đó giơ cánh tay ngọc, từ từ nhẹ nhàng cởi quần áo của mình ra. từng món từng món một được cởi ra vứt xuống đất, những đường cong mê người của nàng từ từ xuất hiện trước mắt Đường Phong.
Thật là cảnh đẹp kiều diễm như trong mơ vậy.
Đến khi trên người nàng chỉ còn một mảnh lụa mỏng vô cùng, nàng ngừng lại, sau đó bắt đầu múa. những động tác hết sức gợi cảm. có thể làm máu của người khác phải sôi lên, nàng tuy không nói một lời nhưng Đường Phong lại có cảm giác như nàng đang nỉ non bên tai hắn. mời gọi hắn tiến đến chà đạp thân xác nàng.
Thậm chí Đường Phong có thể cảm giác được trái tim của hắn đang đập dồn dập.
Tuy một màn trước mắt có thể làm người ta quên lối về, nhưng Đường Phong vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Biểu hiện của Thi Thi lúc trước và sau này khác biệt quá lớn. làm cho Đường Phong cảm thấy hình như mình đang mơ.
Hắn mạnh mẽ cắn đầu lưỡi, một trận đau nhức truyền đến làm cho hắn lấy lại tinh thần.
Toàn bộ đều biến mất, bản thân hắn vẫn đang ôm Thi Thi, nàng cũng chưa cởi quần áo, cũng không hôn môi hắn. Tay của hắn vẫn đang bên hông của nàng, Đường Phong lấy lại tinh thần trong nháy mắt. chén rượu đang cầm trên tay bất ngờ rơi xuống đất vỡ nát.
Mị Thuật? Đường Phong hoảng sợ nhận ra những gì xảy ra tưởng chừng xảy ra trong thời gian khá lâu. thật ra chỉ trong chớp mắt mà thôi, bởi vì chén rượu trên tay hắn chỉ vừa mới rơi xuống mà thôi.
- Rốt cuộc nàng là ai?
Thanh âm của Đường Phong đột nhiên trở nên lạnh lùng. chưa có ai khiến hắn chịu thiệt thòi nhiều như hôm nay. Cũng may Thi Thi này chưa từng luyện qua võ công, nếu không, khoảng thời gian nháy mắt đó cũng đủ lấy mạng hắn.
Vẻ mặt Thi Thi vô cùng sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới Đường Phong lại có thể thoát ra khỏi ảo cảnh, nàng liền vùng vẫy muốn thoát ra. nhẹ giọng nói:
- Nếu ta muốn giết ngươi. ngươi đã chết từ lâu rồi.
Vì câu nói này, ý niệm muốn một chưởng giết chết nàng ta liền tan biến, hắn không ra sức nữa. Thi Thi liền thoát ra khỏi vòng tay của hắn.
Ngay lúc đó, vô số tiếng xé gió từ bốn phương tám hướng ập lại, ba cao thủ từ cửa sổ vọt vào phòng, phụ nhân trung niên là một trong số đó, không chỉ thế, trên hành lang còn vang lên vô số tiếng bước chân, từ thanh âm mà đoán thì ít nhất cũng có mười mấy người.
Đường Phong không chút nghĩ ngợi, vung tay ném ám khí, trực tiếp vọt đến cửa sổ.
Khi cước bộ của ba người kia còn chưa vững, phải đối mặt với ám khí liền nhảy tránh, cả người Đường Phong nương theo ám khí nhảy thoát ra từ cửa sổ.
Song quyền nan địch tứ thủ, gian phòng của Thi Thi cô nương nhỏ như vậy, một khi bị những người đó vây quanh, một thân thực lực của Đường Phong không thể thi triển, huống hồ đối phương có ba tên điạ giai cao thủ, còn lại đều là Huyền cấp.
Sử dụng ám khí phá vỡ một con đường, người Đường Phong còn chưa rơi xuống đất ba đạo kiếm quang đã vụt đến, kiếm khí lãng lệ ác liệt, không chỉ như thế địch nhân xung quanh cũng xúm tới chuẩn bị thi triển sát chiêu.
nguy cơ trước mắt, Đường Phong giậm chân lên một thanh kiếm dịch chuyển thân mình giữa không trung rơi xuống trên mặt đất tránh được một kiếp.
Nhìn chung quanh thì mình đã bị mấy chục người vây chặt, ba địa giai cao thủ cùng từ lầu hai nhảy xuống lạnh lùng nhìn Đường Phong.
Màn đêm vừa phủ xuống, nhiều thanh âm động lòng người ồn ào sau Túy Xuân Lâu lại là giương cung bạt kiếm.
Đường Phong ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, bên cửa sổ Thi Thi đứng ở nơi đó, trong con ngươi hiện lên vẻ không đành lòng nhưng trông thấy Đường Phong nhìn mình, nàng áy náy trốn tránh ánh mắt hắn.
Đường Phong khẽ cười một tiếng.
- không nghĩ tới ta chỉ đàn một lần thập diện mai phục các ngươi sẽ khoản đãi ta như thế này, quả nhiên là hợp với tình hình vô cùng.
Điều này chẳng qua là hắn tùy ý gây nên dĩ nhiên không để ý tới những cái khác, nhưng hết lần này tới lần khác không đến nửa canh giờ đã ứng nghiệm rồi.
Phụ nhân trung niên cười lạnh một tiếng.
- Đường Phong, hôm nay ta xem người chạy đâu, bình thường ngươi chỉ biết núp ở trong Thiên Tú không ra, chúng ta muốn báo thù cũng không được nhưng không nghĩ tới lần này ngươi lại chui đầu vào rọ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đường Phong nhìn phụ nhân đối diện nói.
- Túy Xuân Lầu thật sự là chuẩn bị cho ta rồi.
Phụ nhân trung niên cười đắc ý nói.
- đúng thì sao?
Chúng ta nghe nói ngươi muốn lũng đoạn tất cả kĩ viện cùng sòng bạc ở Tĩnh An thành, sở dĩ phải mở Túy Xuân Lầu bởi vì chỉ cần nó tồn tại ngươi nhất định sẽ tới đây.
- Thật là hảo thủ đoạn.
Đường Phong khen.
- Nhưng chúng ta có thù oán gì sao?
Nếu như trí nhớ của ta không lầm thì ta cùng Lưu Vân Tông không có thù hận mới đúng.
Phụ nhân trung niên biến sắc.
- Sao ngươi biết chúng ta là người của Lưu Vân tông?
Đường Phong cười ha ha nói.
- Trên đời này không có bức tường nào ngăn được gió, ngươi cũng quá khinh thường mạng lưới tình báo của Vu trung rồi.
Vu trung nhất định đã kinh doanh mấy tháng rồi, có Đường Phong làm chỗ dựa, hắn ở bên trong Tĩnh An thành hoàn toàn là một tay che trời, nếu ngay cả tin tức này cũng không biết thì còn lăn lộn làm gì.
- Nếu ngươi đã biết thì không thể giữ ngươi lại được rồi.
Phụ nhân trung niên hiện lên sát cơ.
- Hôm nay ngươi nhất định phải chết ở đây chuộc tội cho những người bị ngươi giết.
Đường Phong lắc đầu thở dài nói.
- Ta giết nhiều người như vậy, có thể nói cho ta các ngươi vì ai mà muốn trăm phương ngàn kế giết ta như vậy? bởi vì Cự Kiếm môn?
Phụ nhân trung niên nói.
- Trước khi chết nói cho ngươi cũng không sao, thân nhân của những người ngươi đã giết đều có mặt tại đây, không có bất cứ quan hệ gì với Cự Kiếm Môn, trừ Lưu Vân tông của ta, những người còn lại đều là những thế lực nhỏ bé, chúng ta liên hiệp một chỗ chính là vì thân nhân của mình mà báo thù.
- Có ân báo ân có oán báo oán, ta hiểu, nhưng Thi Thi cô nương thì sao, cũng có thân nhân chết trên tay ta sao?
Đường Phong ngẩng đầu lên hỏi.

Vô Thường - Chương #228


Báo Lỗi Truyện
Chương 228/1679