Chương 224: Thập Diện Mai Phục. (Thượng)


Tiếng động này trực tiếp át đi tiếng hoan hô khiến ánh mắt mọi người cũng chú ý đến gian phòng.
Thang Phi Tiếu tức giận quát lên:
- Chẳng qua chỉ là kỹ nữ ra ngoài buôn bán phong tình, lại có mặt mũi lớn như vậy sao, bắt chúng ta chờ lâu như vậy. Hiện tại mượn vài tiếng đàn rắm chó tới để hí lộng chúng ta sao?
Đường Phong rụt đầu lại, thầm nghĩ Tiếu thúc thật là trực tiếp quá rồi.
Đoạn Thất Xích cũng ở một bên âm dương quái khí nói theo:
- Tiếng đánh rắm của đại ca ta còn dễ nghe hơn cả tiếng đàn của ngươi nữa.
Hai huynh đệ sau khi nói xong thì liếc mắt nhìn nhau rồi cười ha ha một cách quái dị.
Đây chính là gây sự trắng trợn, bới móc không nói đạo lý.
Tiếng cười của hai người chưa dừng lại đã khiến vô số người tức giận. Trong nhất thời, Túy Xuân Lâu trở nên ầm ĩ. Mọi tiếng mắng chửi la hét đều hướng về hai người Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích.
Hai người binh tới tướng đỡ, nước tới lấy đất ngăn, không để ý tới những người này, chỉ dùng lời nói công kích Thi Thi cô nương.
- Hai tên vương bát đản kia, dám vù nhục Thi Thi cô nương, ta liều mạng với các ngươi
Một thiếu niên thanh tú thoạt nhìn yếu đuối đứng dậy chỉ về phía gian phòng của Đường Phong mà mắng. Vừa nói vừa đứng dậy lao tới bên này.
người này vừa động, lập kích động không ít thanh niên lòng đầy căm phẫn. những người này cũng muốn thể hiện uy phong trước mặt Thi Thi cô nương. Bất kể người nào, cho dù già trẻ, cơ hồ có một nửa người hùng hổ đi tới bên này.
Thang Phi Tiếu không chút sợ hãi, một cước đạp lên lan can lầu hai, xắn tay áo lên nói:
- Quân tử động khẩu không động thủ. Nếu các ngươi dám đi lên thì đừng trách đại gia ta bè gãy xương các ngươi.
Hiện tại hắn chỉ ước gì những người này tìm đến mình gây phiền toái. Một khi chuyện vỡ lở ra vậy có thể buông tay buông chân đại náo một phen rồi. Mục đích hôm nay có thể đạt được.
Bọn họ chẳng qua là một đám thanh niên học đòi văn vẻ, chỉ muốn chiếm lấy phương tâm mỹ nhân thôi thì làm sao nhận thấy được cái gì là Thiên sát địa thí? nghé con không sợ cọp, những tên này sao có thể tự bôi xấu mặt mình trước mặt nữ nhân mà mình hâm mộ kia chứ? Mắt thấy Thang Phi Tiếu lớn lối như vậy, mọi người lại càng thêm hùng hổ.
Nhưng là bọn họ chưa đi được mấy bước thì tiếng đàn của Thi Thi cô nương lại vang lên một lần nữa, giống như cơn gió nhẹ thoảng qua mặt mọi người, giống nhưu tiếng leng keng của sơn tuyền, hoàn toàn hóa giải phẫn nộ trong lòng mọi người.
Nàng cũng không mở miệng nói chuyện, nhưng mỗi người đều có thể biết được điều nàng muốn biểu đạt. Đó chính là mọi việc hay cứ dĩ hòa vi quý.
Đám người tiến lên nửa bước rồi không đi nữa. Tất cả mọi người đều ngửa đầu căm tức nhìn Thang Phi Tiếu .
Đoạn Thất Xích ở phía sau nhẹ giọng nói:
- Thật không đơn giản nha, không ngờ tiểu cô nương này còn thủ đoạn lợi hại như vậy, đúng là không đơn giản mà.
Thang Phi Tiếu vẻ mặt nhăn nhó, tiếp tục làm người xấu, làm ra vẻ lưu manh, mở miệng mắng:
- Một đám chuột nhắt, các ngươi cút đi cho đại gia hoặc là nhắm mắt chó của các ngươi lại
- Nể mặt Thi Thi cô nương. bọn ta bỏ qua cho ngươi một lần, chờ khi ra khỏi đại môn của Túy Xuân Lâu ngươi sẽ biết tay bọn ta.
Một người trong đó hung hăng nói một câu hù dọa rồi tức giận về chỗ của mình ngồi xuống.
Đoạn Thất Xích thầm nói:
- Làm sao bây giờ?
Khóe miệng của Thang Phi Tiếu co giật, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện lại thành ra thế này, hoàn toàn không phải là tình huống mà mình đã dự đoán, chỉ đành mặt dày hô lên một tiếng:
- Cô bé, ngẩng đầu lên cho đại gia nhìn ngươi thật kỹ xem.
Kể từ sau khi đi ra, Thi Thi cô nương đều hơi cúi nửa đầu, giờ phút này nghe Thang Phi Tiếu hô lên như vậy, không khỏi hơi ngẩng đầu lên.
Thang Phi Tiếu vốn đã bị người khác chán ghét, hiện tại lại lớn lối như vậy, những người còn lại đương nhiên rất bất mãn. Nhưng lúc này đây không có người nào để ý tới hắn, bởi vì trong nháy mắt Thi Thi cô nương ngẩng đầu lên, nam nhân toàn trường đều chuyển ánh mắt lên người nàng.
Một đôi mắt đẹp, phối hợp cùng với một chiếc mạn che mặt màu đen, một thân y phục đỏ tươi, lộ ra hương vị đặc biệt, khiến người khác ngứa ngáy trong lòng.
Thang Phi Tiếu lại được voi đòi tiên, nói:
- Mau gỡ mạn che mặt xuống, thế này thì người khác sao có thể thấy rõ?
Đám nam nhân đứng dưới chẳng những không làm khó Thang Phi Tiếu mà còn cùng nhau kêu gọi Thi Thi cô nương mau tháo mạn che mặt xuống. Bọn họ tới đây đã nhiều lần, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy mặt thật của Thi Thi cô nương, loại cảm giác hư ảo này đã sớm dấy lên nỗi hiếu kỳ trong lòng họ, muốn nhìn thử xem rốt cuộc dưới lớp khăn che mặt kia là dung mạo tuyệt sắc dường nào.
Trong ánh mắt của Thi Thi cô nương nhất thời lộ ra một tia khó xử, lộ ra vẻ đặc biệt mảnh mai. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thang Phi Tiếu thấy vậy liền sửng sốt, nhưng ngay sau đó lại thấp giọng nói:
- Ta X, tiểu nha đầu này thế mà lại có thể ảnh hưởng tới tâm cảnh của ta.
Thang Phi Tiếu là nhân vật cỡ nào, người bình thường căn bản không thể nào rung chuyển được nội tâm của hắn, nhưng chỉ một ánh mắt nhu nhược của Thi Thi cô nương đã có thể khiến hắn động lòng trắc ẩn.
Mặc dù chỉ trong chốc lát, nhưng cũng đủ khiến Thang Phi Tiếu giật mình, chẳng qua đây là đang ở trong kỹ viện, nếu là lúc đối địch thì chỉ một giây thất thần cũng đủ để mất mạng.
Vừa lúc đó, một người trung niên phụ nhân mặc y phục hoa lệ đi lên, mỗi bước đi của vị phụ nhân này đều rất ổn định, trên mặt mang theo một nụ cười khiêm tốn, đứng bên cạnh Thi Thi cô nương cười nói:
- Thi Thi cô nương năm nay mới mười tám tuổi, vẫn còn là một tiểu cô nương, trời sinh tính tình dễ xấu hổ và nhút nhát, sợ gặp người khác. Trước mặt các vị thế này thì sao nàng có thể gỡ khăn che mặt được? Nếu các vị có khả năng khiến Thi Thi cô nương ưu ái, trở thành người nhập màn đầu tiên của cô ấy, tự nhiên có thể thoải mái thưởng thức dung mạo của nàng trong khuê phòng rồi.
Bên dưới có người kêu lên:
- Ma ma, cũng đã hơn một tháng rồi, kể từ khi Thi Thi cô nương tới Túy Xuân Lâu, không ai có thể lọt vào mắt của nàng. Ngươi phải nói cho bọn ta biết làm sao mới có thể chiếm được trái tim của mỹ nhân? Muốn tiền sao? Thiếu gia ta có rất nhiều tiền đây.
Phụ nhân trên đài cười nói:
- không lấy tiền, Thi Thi cô nương không giống những cô nương khác, muốn làm người đầu tiên của nàng thì một phân tiền cũng không cần tốn, chỉ cần ngươi có thể khiến nàng cảm động là được.
người nọ lại nói:
- Thiếu gia ta muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn thân thế có thân thế, trong cả Tĩnh An thành này, ngoại trừ thiếu gia Đường gia ra thì đúng là không ai có thể vượt qua ta. Thi Thi cô nương cái này không được, cái kia cũng không được, đây không phải là coi người của Tĩnh An thành bọn ta là vô năng hay sao?
Phụ nhân nói:
- Tống công tử, ý của Thi Thi cô nương không phải là thế này.
Lúc đám người bên dưới mãi ồn ào thì Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích liền mỉm cười, bởi vì người phụ nhân đi tới này nhìn thoáng qua thì giống ma ma của kỹ viện, nhưng nàng ta thật ra lại là Địa giai cao thủ. người khác không nhìn thấu thực lực của nàng ta, nhưng Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích lại thấy rất rõ ràng. không chỉ như thế, nàng ta còn dùng một chút kĩ xảo đặc biệt để thay đổi dung mạo của mình.

Vô Thường - Chương #224


Báo Lỗi Truyện
Chương 224/1679