Chương 223: Đã như vậy còn muốn lập đền thờ. (Hạ)


- Hơn nữa, không phải chỉ lát nữa thì Thi Thi cô nương kia sẽ đi ra sao? Thân là đầu bài của Túy Xuân Lâu, ngươi nói xem, nếu chúng ta hung hăng vù nhục nàng một phen thì còn sợ đối phương không tức giận sao? Đối phương vừa tức giận thì sẽ có sinh sự, bọn họ nhất định phải lộ diện xử lí chúng ta, thế này thì có thể đánh trả rồi.
Đường Phong lập tức mở miệng nói:
- Chuyện này phải nhờ tới Tiếu thúc thôi! Thiếu gia ta chỉ ngồi đây xem náo nhiệt thôi
Thang Phi Tiếu sửng sốt, cười khổ nói:
- Phong thiếu gia ngươi đã sớm có chủ ý này rồi phải không? Chỉ chờ lão Thang ta mở miệng thôi chứ gì.
Đường Phong ha ha cười khan một tiếng:
- Ta chỉ là tay mơ mà thôi, tốt nhất là nên học tập kinh nghiêm của hai vị tiền bối các ngươi, chuyện này nhất định là sở trường của hai người các ngươi.
Thang Phi Tiếu nhất thời buồn bực không thôi:
- Cái này mà còn chia ra tiền bối với tay mơ sao!
Mấy người vừa cười vừa nói hồi lâu, chợt nghe một thanh âm trậm rãi truyền tới, tiếng người huyên náo trong đại sảnh trong nháy mắt yên tĩnh lại, không biết người nào kích động hô lên một tiếng:
- Thi Thi cô nương ra rồi.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt của mọi người đều tập trung nhìn lên ngay giữa đài cao.
chỉ thấy từ trên đài cao, mười mấy người mặc cung trang rực rỡ từ từ đi tới, trang phục giống như những thiếu nữ thanh tú như con gái nhà lành, khiến mọi người không có tâm tư bậy bạ, trên mặt mỗi người các nàng đều treo một mạt cười mỉm thản nhiên.
Một nữ nhân mặc quần áo đỏ tươi từ sau bước ra, giống như những ngôi sao vây quanh một vầng trăng từ từ bước tới đài cao. Mặt của nàng bị một tấm lụa đen che kín, chỉ lộ ra nửa sống mũi cùng đôi mắt.
Mọi người nam nhân xung quanh đều nhìn nàng, đám người Đường Phong cũng không ngoại lệ.
Ngay lúc Đường Phong nhìn thấy cặp mắt của nàng ta, trái tim bỗng nhiên đập mạnh. Vu Trung nói không sai, đôi mắt này rất đẹp. bất kỳ từ ngữ hoa lệ, trau chuốt nào cũng không đủ để hình dung đôi mắt không thuộc về nhân gian này, đôi mắt này giống như một ngôi sao sáng lấp lánh, cứ như một cái xoáy nước thật lớn, hút tất cả vào bên trong, làm cho không ai có thể kềm chế được.
Mặc dù chưa nhìn thấy khuôn mặt thật sự của nàng, nhưng có đôi mắt linh động như không thuộc về chốn nhân gian khói lửa thế này thì tư chất tuyệt đối không thể kém được.
Đường Phong đã nhìn thấy qua không ít mỹ nữ, cả Thiên Tú mỹ nữ tầng tầng lớp lớp, nhưng không ai có được nhãn tình như vị Thi Thi cô nương ở trước mặt được, bất luận là ai, ngay lúc nhìn thấy ánh mắt của nàng cũng sẽ có một loại cảm giác tự ti mặc cảm.
Trong suốt, đẹp đẽ, quyến rũ, thẹn thùng, đôi mắt này từng thời khắc khác nhau nhìn lại sẽ cho người khác có những cảm giác bất đồng.
Thang Phi Tiếu đầu tiên là sửng sốt một chút ngay sau đó quay đầu nhìn Đoạn Thất Xích. Đoạn thúc sắc mặt ngưng trọng vô cùng, gắt gao nhìn vào Thi Thi, ánh mắt cũng không chớp một cái, dùng sức cảm nhận khí tức trên người nàng.
- lão Đoạn
Thang Phi Tiếu thấp giọng hỏi,
- Ngươi cảm giác được gì sao?
Đoạn Thất Xích trầm giọng nói:
- Rất quỷ dị! Nàng ta không hề có dấu hiệu nào cho thấy đã từng tu luyện, trên người cũng không có cương khí dao động. Nhưng đôi mắt này.... không phải thứ mà người bình thường có thể có được.
- Không sai.
Thang Phi Tiếu gật đầu:
- Hoặc là thực lực của nàng cao hơn chúng ta, hoặc là nàng tu luyện bí pháp ẩn giấu thực lực gì đó, nhưng cũng không có bí pháp nào có thể ẩn giấu sạch sẽ toàn bộ thực lực như vậy được. Thi Thi cô nương này thoạt nhìn thì giống như người bình thường, nhưng hẳn không phải là người bình thường.
Linh Khiếp Nhan thực lực cao hơn bọn họ, bọn họ còn có thể hiểu được là vì con bé tới từ trong núi, nhưng trước cô bé trước mặt này mới mười mấy tuổi làm sao có thể lợi hại hơn bọn họ? Cao thủ cũng không phải là củ cải.
Thời điểm hai người nói chuyện, trong đại sảnh đã có vô số tiếng thở dốc kích động của vô số nam nhân truyền tới, cả đám bọn họ căn bản không thể dời ánh mắt khỏi Thi Thi chút nào.
ngay cả Địa giai cao thủ như Vu Trung cũng chỉ có thể nhìn Thi Thi cô nương một cái rồi cúi đầu nhìn xuống mũi chân của mình. Hắn sợ mình bị mê hoặc bởi cặp mắt kia.
Vu Trung cùng đám người Đường Phong không có bị mê hoặc nhưng nam nhân trong Túy Xuân Lâu đã bị mê hoặc gần hết rồi.
Hồng nhan họa thủy, hại nước hại dân! Cho tới giờ khắc này, Đường Phong mới thật sự cảm nhận được hàm nghĩa của hai câu trên. Nếu là nói Bạch Tiểu Lại và Mạc Lưu Tô có vẻ đẹp thùy mị, chính là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành thì Thi Thi cô nương trước mặt chính trước mắt chính là họa thủy mỹ nhân. Nàng ta không có loại sức quyến rũ như hai người kia mà là một loại quyến rũ khác, loại quyến rũ này, ngay cả lúc Tần Tứ Nương cố ý làm nũng cũng còn kém, giống như là một loại khí chất trời sinh vậy.
Sau khi nàng đi ra, đầu tiên là chân thành hành lễ với mọi người, sau đó từ từ ngồi xuống, bên cạnh có một người mang lên tới một cây cổ cầm sắc thái cổ xưa, Thi Thi cô nương lay động các ngón tay ngọc. Tiếng đàn uyển chuyển, liên miên không dứt từ từ vang lên, dần dần khuếch tán ra bốn phía như thủy triều, thỉnh thoảng thì chậm rãi như dòng suối róc rách, khi lại gấp gáp như thác đổ, lúc lại thanh thúy như châu rơi khay ngọc, thỉnh thoảng lường lự như lời thủ thỉ bên tai.
Tiếng đàn giống như muốn nói rõ cảm xúc trong nội tâm của Thi Thi cô nương, để cho tất cả mọi người đều đắm chìm vào trong đó.
Thời điểm Thi Thi khảy đàn, những thiếu nữ mặc cung trang rực rỡ kia cũng bắt đầu nhảy múa, giống như một đám hồ điệp xinh đẹp không ngừng lượn quanh nàng, đẹp không sao tả xiết, khiến cho người ta chỉ muốn ngoái nhìn..
Khi khúc nhạc kết thúc, toàn trường tĩnh lặng. ngay cả hai người Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích gặp qua bao nhiêu sóng to gió lớn cũng vẫn còn cảm thấy dư âm văng vẳng bên tai đừng nói là những người khác.
Đường Phong cười khổ một tiếng, chép miệng nói:
- Quả nhiên danh bất hư truyền, vị Thi Thi cô nương này đúng là tài sắc song tuyệt, khó trách lại được nhiều người theo đuổi như vậy.
Lúc trước gặp thấy Túy Xuân Lâu náo nhiệt như vậy Đường Phong còn cảm thấy có chút kỳ quái nhưng hiện tại sau khi thấy được năng lực Thi Thi, Đường Phong có thể hiểu được tâm trạng của những nam nhân kia.
- Hay!
không biết là người nào đột nhiên hô lên một tiếng bao hàm cả chân tình và vui mừng, sau một khắc, tiếng hoan hô vang lên như thủy triều.
- Hay... Khụ, khụ khụ...
Một thanh âm già nua cũng kêu lớn, bất quá ngay sau đó hắn liền ho lên không dứt.
Đường Phong theo thanh âm cúi đầu nhìn lại thì thấy một lão già đang ho đến đỏ mặt, đứng nghiêng ngả như một cây sắp ngã xuống đất. Mấy người hầu bên cạnh ông ta cuống quít đưa tay đỡ lấy, kinh hô:
- lão gia, lão gia người làm sao vậy?
lão già vỗ vỗ bộ ngực, hữu khí vô lực nói:
- không được... Ta đau sốc hông rồi...
- Mau đưa lão gia trở về.
Một người hầu kinh hoảng kêu kêu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
lão già liền quả quyết cự tuyệt:
- Ai dám... Ai dám đưa ta trở về, ta cắt đứt... chân chó của hắn! Ta muốn ở lại...
Đường Phong không nhịn được liếc mắt nhìn ,thầm nghĩ lão già này tưởng chừng già lắm rồi hiện tại coi lại nhiều lắm cũng khoảng bốn mươi tuổi mà thôi.
Một nốt nhạc đệm này tự nhiên không thể khiến cho bất cứ kẻ nào chú ý, Thi Thi cô nương nhanh chóng hướng đôi mắt đẹp xuống dưới khẽ gật đầu.
Đoạn Thất Xích nhắc nhở:
- lão Thang, đến lượt ngươi ra rồi.
Thang Phi Tiếu sửng sốt. mở miệng nói:
- Chết thật, thiếu chút nữa ta quên mất.
Vừa nói xong liền tiến lên vỗ bàn. Dùng một chiêu đánh lên bàn gây ra một tiếng vang thật lớn, ngay cả cái bàn cũng bị đánh thủng một lổ.

Vô Thường - Chương #223


Báo Lỗi Truyện
Chương 223/1679