Chương 222: Đã như vậy còn muốn lập đền thờ. (Thượng)


nữ nhân kia kéo tay Đường Phong, ném ra mị nhãn, đưa ngọn núi cao vút áp chặt vào cánh tay của Đường Phong, mở miệng nói:
- Thời gian không còn sớm. ta đưa các ngươi vào trước.
Đường Phong gật đầu:
- Vậy thì tốt!
Dưới sự chỉ dẫn của nữ nhân này, mấy người theo dòng người đi vào Túy Xuân Lâu, vào đại môn, rẽ qua một chỗ ngoặc thì đại sảnh đã xuất hiện ngay trước mặt.
Túy Xuân Lâu cũng chiếm diện tích khá lớn, dài khoảng hai mươi trượng, rộng cũng hơn mười trượng. ở giừa của đại sảnh có một cái đài cao, bên trên trải một lớp thảm mềm mại màu đỏ thẫm.
Tất cả bàn ghế đều được đóng từ hồng đàn mộc, từng cái lần lượt được đặt ở giữa đại sảnh, trên bàn bày đủ loại trái cây và điểm tâm. Trong đại sảnh còn thoang thoảng mùi đàn hương.
Trên hành lang lầu hai cũng chia thành nhiều gian phòng khá trang nhã, đều quay về phía đại sảnh, ngồi ở trên là có thể quan sát cả đại sảnh, nơi này chẳng những có lầu hai, còn có lầu ba, cách bố trí của hai tầng hoàn toàn giống nhau.
Lúc đám người Đường Phong tiến vào, trong đại sảnh đã kín người hết chỗ rồi. những người đó tụ thành từng nhóm năm ba người nhỏ giọng thảo luận điều gì đó với nhau. Lỗ tai Đường Phong giật giật nghe thấy những người đó đúng là đang khen ngợi Thi Thi cô nương.
những người này hầu hết đều là những người tuấn kiệt trẻ tuổi trong Tĩnh An thành, nhưng cũng không thiếu những lão già. Đường Phong nhìn xong liền ngạc nhiên một hồi, tự hỏi những lão già này tuổi không nhỏ nữa mà còn có tâm tư tới kỹ viện thế này, không biết có làm ăn gì được không nữa.
nữ nhân này biết thân phận của Vu Trung. người hắn ta mang tới tự nhiên không thể ngồi dưới đại sảnh rồi, cho nên đã dẫn đám người Đường Phong tới một gian phòng khá trang nhã trên lầu hai.
Sau khi an bài xong xuôi cho mọi người, nữ nhân chân thành nói:
- Vu tiên sinh, bây giờ các ngươi có muốn tìm mấy tỷ muội tới ngồi cùng hay không? cũng có thể bớt thời gian chờ đợi.
Vu Trung quay đầu nhìn Đường Phong một chút, cười nói:
- Vậy phải hỏi ý tứ vị bằng hữu của ta rồi.
Đường Phong cười lớn, nói:
- Nếu tỷ tỷ đã đáp ứng lời mời của tiểu đệ đây thì tiểu đệ sao có thể tìm những nữ nhân khác được, nếu không thì chẳng phải là tỷ tỷ sẽ trách ta không giữ lời hứa sao?
nữ nhân kia liền cười khanh khách:
- không ngờ tiểu ca cũng là người thủ tín.
Lại thở dài một tiếng, nói:
- Yên tâm đi, ta sẽ không tranh giành tình nhân với người khác, có câu nói vừa rồi của ngươi là đủ rồi.
- Vị bằng hữu của ta chính là người như vậy.
Vu Trung mở miệng nói thay cho Đường Phong .
- Cho nên không cần tìm người khác tới đây làm gì, chỉ cần cho chúng ta một bàn tiệc rượu lấy thêm chút trái cây và vài món điểm tâm ngọt là được.
- Được, xin các vị chờ một chút!
nữ nhân ngọt ngào đáp lại một tiếng, xoay người đi ra ngoài cửa
Trước đó còn e thẹn nhìn Đường Phong vài lần.
Ngoài Đường Phong đắc ý mội hồi. Nãy giờ hắn một mình quyết định mọi việc nhưng Tiếu thúc lại không có ý phản đối, hắn cũng không có bất kỳ ý nghĩ tìm nữ nhân nào cả.
nghĩ lại, Tiếu thúc hiện tại chẳng những có vợ còn có con gái nhỏ, đoán chừng cũng chỉ ba hoa vậy thôi, chứ muốn hắn làm chuyện có lỗi với Tứ Nương thì hắn cũng không làm được.
Sau khi nữ nhân kia đi khỏi, Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích cùng nở nụ cười.
Tiếu thúc nói:
- Phong thiếu gia, ngươi thế này là lừa gạt tình cảm của người khác đó! So với chọc ghẹo người ta còn ác liệt hơn kia.
Đường Phong lau mồ hôi nói:
- không còn cách nào khác, giả vờ một chút thì có sao đâu. hơn nữa, nàng thấy thiếu gia ta thuận mắt, chẳng qua là vì ta lớn lên không tệ. Ta dám cam đoan, nếu vừa này là Tiếu thúc ngươi nói những lời đó cùng nàng ta, nàng ta khẳng định cũng sẽ phản ứng như vậy, bất quá rốt cuộc là trong lòng nguyện ý hay tính toán thì chỉ có mỗi mình nàng ta biết mà thôi.
Đoạn Thất Xích gật đầu nói:
- Phong thiếu gia nói rất có đạo lý, nàng ta ở trên giường lộ ra vẻ phóng đãng, nếu như vậy không phải là lừa gạt chúng ta, lừa gạt những nam nhân khác, lẽ nào là nàng ta thật sự sung sướng như vậy à? Đối với bọn họ mà nói, cuộc sống chính là một vở kịch, bọn họ không lúc nào mà không diễn tuồng cả..
không lâu sau, các loại mỹ vị thức ăn cùng rượu đã được đưa lên, còn có mâm trái cây và các món điểm tâm tinh xảo vô cùng.
nữ nhân nũng nịu nói:
- Xin các vị từ từ dùng, ta còn phải đi xuống chào hỏi các khách nhân khác, mỗi ngày đến lúc này, các cô nương trong Túy Xuân Lâu đều rất bận rộn.
- Đi đi.
Vu Trung phẩy tay nói.
Đợi sau khi nàng rời đi, Đường Phong quay đầu nhìn đại sảnh vô cùng náo nhiệt phía dưới, mở miệng nói:
- Ngay cả mấy chân sai vặt cũng có dấu vết đã tu luyện quá, Túy Xuân Lâu xem ra chắc chắn là do Lưu Vân tông mở.
Thang Phi Tiếu nhấp một ngụm rượu, nói:
- Phong thiếu gia, đây chỉ những gì trước mắt thôi, còn rất nhiều cao thủ ẩn nấp trong Túy Xuân Lâu mà ngươi không nhìn thấy.
Đường Phong hiện tại bất quá chỉ là Huyền giai hạ phẩm, cả Túy Xuân Lâu đỏng người như vậy, không thiếu người tu luyện tồn tại, lấy cảm giác hiện tại của hắn tự nhiên không cách nào cảm nhận rõ ràng được tất cả, nhưng mà hai người Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích đều là cao thủ đẳng cấp Thiên giai thượng phẩm đỉnh phong, thậm chí không cần dùng mắt thường để nhìn, chỉ cần khẽ cảm ứng là hoàn toàn có thể đem hết thảy nắm trong lòng bàn tay.
- Có bao nhiêu người?
Đường Phong mở miệng hỏi.
- Khoảng ba bốn mươi người tu luyện trong đó có ba địa giai. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thang Phi Tiếu đáp,
Đường Phong nghe vậy thì nhướng mày:
- Ba Địa giai? Nơi này làm sao lại xuất hiện ba Địa giai cao thủ?
Bất quá chỉ là một kỹ viện, cho dù Lưu Vân tông có coi trọng thế nào đi nữa, cũng không tới mức phái ba Địa giai cao thủ đến nơi này chứ? Hoặc là mục đích của bọn họ vốn cũng không phải để bảo vệ nơi này?
Vu Trung không khỏi cảm khái một tiếng:
- Khó trách bọn họ không sợ ta chèn ép, hóa ra nơi này có ba Địa giai cao thủ ẩn nấp.
Mạng lưới tình báo của Vu Trung hiện tại đủ để bao phủ cả Tĩnh An thành, bất kể là việc lớn hay việc nhỏ, chỉ cần hắn muốn biết đều có thể biết, nhưng duy chỉ có đối với Túy Xuân Lâu thì không có biện pháp nào. Nếu có cao thủ thì hắn cũng không cách nào dò la rõ ràng được.
Đường Phong trầm ngâm chốc lát nói:
- Hôm nay thiếu gia ta tới là để đập tiệm, mọi người có ý kiến gì không, chúng ta không thể trực tiếp phá hủy Túy Xuân Lâu như vậy, làm vậy thì hơi thiếu đạo đức rồi.
Đoạn Thất Xích ở bên cạnh cười khẽ một tiếng:
- Phong thiếu gia ngươi đây chính là vừa muốn làm kỹ nữ lại muốn được lập đền thờ!
Đường Phong cười mỉa một tiếng:
- Dù sao cũng là đạo lý ai ở trên cao thì có quyền thôi.
Thang Phi Tiếu nói:
- cũng không có gì khó. Nếu bọn họ có nhiều cao thủ ẩn nấp như vậy thì chúng ta chỉ cần khiến bọn họ nổi giận là được rồi, tới lúc đó bọn họ xuất thủ trước thì không trách chúng ta đánh trả được rồi, ở thời điểm đánh trả lỡ tay hủy một cái kỹ viện cũng là chuyện bình thường chứ sao.
Đường Phong nhìn Thang Phi Tiếu cười hỏi:
- Tiếu thúc có biện pháp?
- Khiêu khích thôi mà, ai mà không làm được! những chuyện như cố ý bới móc thì ta và lão Đoạn cũng làm nhiều rồi. chỉ cần da mặt dày một chút, đem trắng đổi thành đen là được.
Thang Phi Tiếu cười hắc hắc một tiếng.

Vô Thường - Chương #222


Báo Lỗi Truyện
Chương 222/1679