Chương 217: Chân tướng. (Hạ)


- Nếu như tinh hồn của ta trở lại bên trong Bất Phôi Giáp, Tiểu Thiên đương nhiên sẽ khôi phục lại nguyên hình.
Linh Khiếp Nhan đáp.
- Bất quá ngươi cũng không cần phải lo lắng, nó có thể hóa nhỏ lại, như vậy thì không ai có thể phát hiện ra được rồi.
Đường Phong gật gù, mới đây hắn còn đang nghĩ tới, với cái thân thể như một ngọn núi nhỏ của Khiếu Thiên Lang thì rốt cuộc làm thế nào lại chui được vào phòng của mình. Nếu như nó có thể thu nhỏ lại thì thật là tốt, ai ai cũng đã biết đến Khiếu Thiên Lang, nhưng không ai biết được Khiếu Thiên Lang có thể hóa nhỏ, đến lúc đó chỉ cần nó không tự mình để lộ ra là được rồi.
- Đúng rồi, sao bây giờ ta có cảm giác như ngươi có khí chất hơn trước rất nhiều, nguyên nhân là do sau khi dung hợp à?
Linh Khiếp Nhan chớp chớp mắt, gật đầu:
- Dĩ nhiên. Một phần tinh hồn mang phần lạnh lùng của ta, sau khi dung hợp tự nhiên sẽ nảy sinh một chút biến hóa, hơn nữa, lúc này gương mặt của ra lúc này... thoạt nhìn có phải là có chút ngây ngốc hay không?
- Thật ra cũng không chỉ là ngốc, mà còn có chút ngơ ngác nữa. Bất quá không sao cả, cũng là biểu hiện đặc thù ở cái lứa tuổi này của ngươi.
Vốn Đường Phong còn muốn câu thông cùng với Linh Khiếp Nhan một chút, dù sau từ sau khi dung hợp hắn vẫn chưa thử lần nào. Bất quá Lâm Nhược Diên lại tìm đến, làm đảo lộn kế hoạch của Đường Phong.
Hôm qua sau khi tỉnh lại, Lâm Nhược Diên cũng đã biết được Đường Phong không có gì đáng ngại, gánh nặng trong lòng cũng đã được gỡ xuống, chẳng qua hôm nay vẫn phải sang đây hỏi thăm một chút, nhân tiện cũng có vài chuyện muốn nói cùng Đường Phong.
Chợt nhìn thấy Linh Khiếp Nhan, Lâm Nhược Diên cũng lập tức ù ù cạc cạc, không rõ ra làm sao, bởi vì ngày hôm qua, lúc nàng còn ở Yên Liễu thì vẫn chưa thấy tiểu cô nương này.
Lâm Nhược Diên không có bản lãnh cao như đám Thang Phi Tiếu, dù sao nàng cũng chỉ vừa mới tấn chức Thiên giai trung phẩm mà thôi, tất nhiên là không cách nào nhìn ra được Linh Khiếp Nhan không hề giống người bình thường một chút nào, chỉ cảm thấy tiểu cô nương này nhìn rất đáng yêu.
Đối với những lời hỏi han của Lâm Nhược Diên, Đường Phong cũng đành phải nói dối để ứng phó cho qua chuyện, Lâm Nhược Diên không quá tin, nhưng trẻ con lớn lên thường có chút bí mật, nàng tự nhiên sẽ không cố gặng hỏi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trong bữa cơm trưa ở Yên Liễu các, biểu hiện Linh Khiếp Nhan khiến cho tất cả mọi người đều phải cảm thấy buồn cười, thoạt nhìn con bé cao quý hệt như một tiểu công chúa, nhưng tới lúc ăn thì lại giống như một tiểu ăn mày vậy, hai tay nhỏ nhắn bốc lấy thức ăn, không ngừng đút vào miệng, mà, trên khuôn mặt phúng phình dính đầy dầu mỡ, bộ dáng khi ăn uống còn ăn đứt với Đường Phong.
Như vậy cũng không trách được con bé, nhiều năm như vậy rồi con bé mới được hít thở không khí trong lành, mới được trải qua cuộc sống thật sự.
Hiện tại có đồ ăn ngon. tất nhiên là muốn ăn thử một phen rồi.
ăn cơm xong. Lâm Nhược Diên kéo Đường Phong vào trong nhà, mở miệng nói:
- Phong nhi, cô cô phải rời khỏi Thiên Tú vài ngày, con phải tự chiếu cố mình cho tốt, việc tu luyện nếu có gì không hiểu thì cứ đi hỏi Thang tiền bối hoặc Đoạn tiền bối, bọn họ đều có thể chi bảo cho con.
Đường Phong ngạc nhiên, hỏi lại:
- Cô cô muốn đi đâu?
Lâm Nhược Diên đáp:
- Đi tới Cự Kiếm môn một chuyến, ở đó có chút phiền toái nhỏ, cần ta đích thân đi xử lý.
- Có nguy hiểm gì hay không ?
Đường Phong nhíu mày, hỏi tiếp.
Cự Kiếm Môn bị tiêu diệt, Thiên Tú cũng không đi thu lấy địa bàn vốn thuộc về Cự Kiếm môn, bởi vì Thiên Tú còn chưa có năng lực này! Chẳng qua theo đề nghị của Đường Phong và Thang Phi Tiếu, Thiên Tú vẫn chiếm cứ địa phận vốn là tông môn sở tại của Cự Kiếm môn, tại đó thành lập một phân tông của Thiên Tú, chỉ chiếm lấy một bộ phận phạm vi không tới hai mươi dặm, mục đích chủ yếu cũng chỉ là thu đồ đệ, tìm một số mầm non ưu tú để đưa về Thiên Tú bồi dưỡng.
Mặc dù nói danh tiếng hiện tại của Thiên Tú như mặt trời ban trưa, nhưng việc này vẫn là cần thiết, cũng không thể hy vọng ngồi chờ đám hạt giống ưu tú đó tự mình tìm tới cửa được.
Ngày đó trách nhiệm này được giao cho Dịch Nhược Thần, nhưng trước đó, nơi đó có chút phiền toái nhỏ, truyền tin trở lại báo Lâm Nhược Diên đích thân đi một chuyến. Nhưng lúc đó tình trạng bản thân Lâm Nhược Diên không được tốt, nào còn tâm trạng đi tới Cự Kiếm môn?
Thiên Tú tổng cộng chỉ có hai Thiên giai, Bạch Tố Y tự nhiên là không thể đi, thân là người đứng đầu một tông, cần phải tọa trấn Thiên Tú tông. Lâm Nhược Diên cũng không đi, chuyện này liền trì hoãn tới tận bây giờ.
mãi cho đến hôm nay, Đường Phong trở lại, Lâm Nhược Diên mới chuẩn bị đi qua.
nghe Đường Phong hỏi, Lâm Nhược Diên khẽ cười một tiếng:
- Không có nguy hiểm gì đâu. Phong nhi đừng lo lắng, cô cô đi xử lý một hồi là có thể quay về.
Khẽ vuốt gương mặt Đường Phong, Lâm Nhược Diên thở dài:
- Phong nhi, những lời con nói hôm qua rất đúng, ta trước tiên là trưởng lão của Thiên Tú, sau đó mới là cô cô của con. Trước kia cô cô quá ích kỷ, nhưng mà sau khi trải qua chuyện ngày hôm qua, ta đã suy nghĩ cẩn thận rồi. Một bông hoa mọc trong nhà, vĩnh viễn sẽ không chịu nổi gió táp mưa sa. Phong nhi từ nhỏ đến lớn chỉ một mực ở trong Thiên Tú, chưa từng thấy sóng gió bên ngoài, lần này chẳng qua chỉ một lần đi đến Khúc Đình sơn thôi mà ta đã lo đến mất ăn mất ngủ như vậy. Cô cô sau này sẽ không như vậy nữa, Phong nhi, sau này nếu như con có rời khỏi..cô cô cũng sẽ không như vậy nữa.
Đường Phong nghe xong liền cảm thấy có chút xấu hổ, trong lòng lại ấm áp vô cùng, có lòng muốn nói cho người biết thân phận chân thật của Linh Khiếp Nhan, muốn nàng sau này không còn phải vì sự an toàn của mình mà lo lắng bất an nữa, nhưng lời ra đến tận cửa miệng, Đường Phong lại đành nuốt xuống.
chuyện tình Cự Kiếm môn bên kia đã trì hoãn rất lâu rồi, lần này Lâm Nhược Diên tới chính là muốn tạm biệt Đường Phong, nhân tiện nói rõ nơi mình sẽ đi. Nói xong. Lâm Nhược Diên cũng rời đi.
Đường Phong muốn tự mình đưa tiễn, nhưng lại bị nàng cự tuyệt, bởi vì hôm qua Đường Phong chịu thương, Lâm Nhược Loan muốn hắn nghỉ ngơi cho thật tốt.
Lâm Nhược Diên đi rồi, Đường Phong đứng trước cửa Yên Liễu các sờ sờ cằm, sau đó quay đầu vào trong, nói:
- Ta đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Tiếu thúc hỏi:
- Chuyện gì?
Đường Phong phủi phủi y phục trên người, nói:
- Y phục trên người của ta này ... là ai giúp ta thay vậy? Hơn nữa ta còn nhớ, hôm qua trước khi ngủ người ta cũng đen thùi lùi, là ai lau giúp ta?
Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích nhìn nhau một cái, cả hai đồng thời treo trên mặt một nụ cười hèn mọn.
Đường Phong vô cùng lúng túng:
- Chẳng lẽ là Bảo Nhi, Mộng Nhi?
Hai nha đầu đang chăm sóc cho Linh Khiếp Nhan và Manh Manh vừa nghe được, sắc mặt nhất thời đỏ bừng bừng, khẽ gắt một tiếng, đồng thanh la lên:
- Đừng có mơ!
Hai nha đầu nói đúng, mặc dù là thị nữ của Đường Phong nhưng cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ từng làm qua chuyện thân mật tới như vậy, dù sao các nàng cũng không còn nhỏ.
Đương Phong đưa mắt nhìn về phía Tần tứ nương, Tứ Nương liếc xéo:
- lão nương cũng không bao giờ làm như vậy.
- Không phải chứ?
Đường Phong ôm vẻ mặt đau khổ nhìn về phía hai đại Sát Thần.
Tiếu thúc trợn mắt nhìn Đường Phong một cái:
- lão Thang ta lớn tuổi tới như vậy nhưng cũng chưa từng lau rửa cho người khác như vậy, lần này vì Phong thiếu gia ngươi mà chịu không ít đau khổ.
Đoạn Thất Xích đứng ở một bên gật đầu thật mạnh:
- Đúng vậy đúng vậy! lão Đoạn ta còn phải thay tới mấy cái khăn bông, đem thân thể mấy tháng không lau rửa của ngươi vệ sinh sạch sẽ.
Tiếu thúc lại nói:
- Chẳng qua là, Phong thiếu, cái thứ trên người ngươi đó....

Vô Thường - Chương #217


Báo Lỗi Truyện
Chương 217/1679