Chương 216: Chân tướng. (Thượng)


Cao thủ giống như Thang Phi Tiếu, cả Đế quốc Lý Đường gom lại cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy mà tại Yên Liễu đã có đến ba người rồi! Việc này nếu mà để cho các thế lực khác biết, e rằng sẽ phải đỏ mắt ghen tỵ không thôi.
Tần tứ nương ở bên cạnh hạ giọng nói:
- Phong thiếu gia, bất kể tiểu nha đầu này từ đâu ra, ngươi lúc này cũng chỉ có thể xem nó như một cô bé. Một cô bé chưa có nhiều kinh nghiệm sống, trước kia sống ở trong núi nên tính tình của nó có thể có chút quái lạ, nhưng ngươi tuyệt đối phải kiên trì bồi dưỡng nó, dạy dỗ nó, đối đãi với nó như một hài tử bình thường, phải đem cái quan niệm trời đất bao la, Phong thiếu ngươi là nhát cắm thật sâu vào trong đầu nó, cứ như vậy, đối với ngươi sau này sẽ có lợi vô cùng!
Linh Khiếp Nhan cần mình dạy dỗ? Đường Phong cười khổ trong lòng một tiếng, biết chắc ba vị trước mặt này nhất định là đã nghĩ lệch đến cái chỗ nào đó rồi. Huống hồ chi, Linh Khiếp Nhan đã sớm nhận chủ, tự nhiên không cần phải "cắm vào đầu" nàng quan niệm gì nữa.
nghĩ trong lòng như vậy, nhưng Đường Phong vẫn gật đầu, nói:
- Tứ nương nói rất đúng.
- Được rồi, nha đầu này tên gọi là gì?
Thang Phi Tiếu mở miệng hỏi.
- Linh Khiếp Nhan. Ta cùng chỉ mới nghe nó nhắc đến tên mình có một lần.
- Tên thật hay!
Ba người cùng nhau tán thưởng.
- Ta còn phải hỏi con bé ít chuyện, mấy vị có việc gì thì cứ tự nhiên.
Đường Phong đứng dậy, gọi Linh Khiết Nhan một tiếng:
- Lại đây.
Linh Khiếp Nhan ngẩng đầu nhìn Đường Phong một chút, sau đó từ trên ghế thái sư nhảy xuống, ngoan ngoãn bước tới bên cạnh Đường Phong.
Thấy một màn như vậy, đám Thang Phi Tiếu cũng rất hài lòng. Xem ra Phong thiếu nói không sai, tiểu nha đầu này đúng là sẽ không làm hại gì đến hắn, nếu không làm sao lại nghe lời như vậy chứ?
Đợi Đường Phong dắt Linh Khiết Nhan đi vào phòng rồi, Thang Phi Tiếu lau miệng, cảm khái:
- Phong thiếu chuyến này phát tài rồi! Một lần vào núi lại có thể vác về đây một bảo bối như vậy!
Đoạn Thất Xích cũng giật theo:
- Đúng vậy , ngay cả lão Đoạn ta cũng phải đỏ mắt, cấp bảy đó! Lý Đường Đế quốc bao nhiêu năm rồi không có thất giai xuất hiện rồi! Mang theo con bé, trong Lý Đường Đế quốc này Phong thiếu gia hoàn toàn có thể hoành hành vô kỵ.
Tần tứ nương cười nói:
- Ta đoán chừng ngày hôm qua bầy thú tấn công rồi đột nhiên rút lui mà không ai lý giải được, căn bản không giống như lời Phong thiếu gia nói, mà chính là có liên quan với tiểu nha đầu này.
- Có đạo lý!
Thang Phi Tiếu gật đầu.
- cũng chỉ có con bé mới có thể lệnh cho Khiếu Thiên Lang và quần thú được.
Chẳng qua, ba người tự cho là suy đoán của mình chính xác, nhưng sự thật cũng chỉ là suy đoán sai lầm, mọi chuyện căn bản không hề giống như bọn họ tưởng tượng.
Đường Phong dắt Linh Khiếp Nhan vào trong phòng, sau đó khép cửa phòng lại.
Đường Phong hùng dũng ngồi xuống ghế, Linh Khiếp Nhan giống như trẻ nhỏ làm sai chuyện đứng trước mặt hắn, hai tay nhỏ nhắn không ngừng quấn lấy nhau, mí mắt lim dim, lén lén ngáp một cái.
- Nói cho ta xem rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì đi.
Đường Phong mở miệng hỏi.
Linh Khiếp Nhan ngẩng đầu sợ hãi nhìn Đường Phong, hai hàng lông mi thật dài khẽ chớp, vẻ mặt giống như oan ức thấu trời, nũng nịu nói:
- Có chuyện gì xảy ra sao? Phong ca ca, người ta bây giờ mệt lắm, muốn ngủ!
Đường Phong đập ghế cái rầm:
- Đừng giả bộ ngớ ngẩn để lừa ta, còn không mau khai thật ra?
- Vậy người muốn người ta nói gì?
Linh Khiếp Nhan chỉ nhảy hai ba bước đã tới trước mặt Đường Phong, nghiêng người ngồi lên đùi Đường Phong, hai cánh tay nhỏ nhắn níu lấy y phục của hắn, chiếc mũi nhỏ giống như chú chó nhỏ dùng sức ngửi ngửi không ngừng trên người Đường Phong.
Đường Phong bất đắc dĩ vuốt vuốt trán, một tay kéo tay con bé ra khỏi cổ, đẩy con bé ngồi nghiêm chỉnh trước mặt, sau đó nghiêm túc nhìn con bé, hỏi:
- Nói cho ta biết, chuyện gì đã xảy ra với thân thể này của ngươi? Đừng hòng nói dối ta, cái thân thể này của ngươi hoàn toàn không có bất cứ đặc thù nào của âm hồn cả, ngược lại ta còn cảm giác đượccó chút quen quen.
Linh Khiếp Nhan ngáp dài một tiếng, đáp:
- Nếu ta nói cho ngươi rồi thì ngươi không được mắng ta.
- Nói đi.
Đường Phong gật đầu.
- Thực ra thì... Thực ra thì thân thể mà ta đang trú ngụ chính là của Tiểu Thiên, ta chỉ mượn dùng mà thôi.
Linh Khiếp Nhan vừa nói, vừa lén nhìn thần sắc trên mặt Đường Phong. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Tiểu Thiên là ai?
Đương Phong ngạc nhiên.
- Khiếu Thiên Lang!
Giọng nói của Linh Khiếp Nhan đã bé đến mức không thể bé hơn được nữa, nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.
Khóe miệng Đường Phong nhất thời co giật, dùng tay ôm lấy mặt, lẩm bẩm liên hồi:
- Ta đã sớm biết rồi mà, ta phải sớm nhận ra rồi chứ.
Lúc trước tinh hồn Linh Khiếp Nhan có thể mượn thân thể của Khiếu Thiên Lang, biến thành hình dạng thiếu nữ, mà Linh Khiếp Nhan sau khi dung hợp hai sợi tinh hồn, tự nhiên cũng có thể làm được chuyện như vậy.
- không phải ta đã nói không được để cho nó đi theo ta rồi sao?
Gương mặt Đường Phong chất đầy vẻ bất đắc dĩ, thực lực bản thân mình bây giờ thấp như vậy, nếu Khiếu Thiên lang thực sự ở bên cạnh thì sẽ có chuyện phiền toái.
- Nhưng mà, chuyện này nếu ngươi không nói, ta không nói, người khác sẽ không thể nào biết được thân thể ta chính là của Tiểu Thiên. Cũng giống như Bất Phôi Giáp vậy, không phải ngươi hiện tại cũng đã mặc lên người rồi đó sao?
Linh Khiếp Nhan chu môi giải thích.
Đường Phong nghe xong liền sửng sốt, đúng vậy a. mình một mực lo lắng người khác thấy Khiếu Thiên Lang đi theo mình, nhưng nếu thân thể của một cô bé lại là Khiếu Thiên Lang thì sao?
chỉ cần người ngoài không biết được, vậy thì mình còn phiền toái gì kia chứ? Hóa ra vừa rồi mình chỉ nghĩ quẩn mà thôi.
Đường Phong ngẫm nghĩ một hồi, liếc nhìn Linh Khiếp Nhan, hỏi:
- Hôm qua sau khi ta cự tuyệt ngươi, ngươi đã nảy ra cái quỷ kế này sao?
Nếu không phải, Khiếu Thiên Lang làm sao lại biết điều như vậy, trực tiếp dắt đàn thú trở về Khúc Đình Sơn kia chứ?
Linh Khiếp Nhan le lưỡi, quan sát sắc mặt Đường Phong, e dè nói:
- Phong ca ca, vậy là ngươi đồng ý rồi đúng không?
Đường Phong gật gật:
- ngươi cũng đã nghĩ ra được biện pháp xử lí lưỡng toàn kỳ mỹ như vậy rồi, ta còn không đồng ý cái gì kia chứ? Chẳng qua ngươi chiếm cứ thân thể người khác như vậy, bộ Khiếu Thiên Lang không có ý kiến gì sao?
Linh Khiếp Nhan lắc lắc đầu, nói:
- Yên tâm, Tiểu Thiên từ lúc mới sinh ra đã ở cùng một chỗ với ta rồi, chúng ta chính là tỷ muội tốt!
Đường Phong nghe xong kinh ngạc một hồi lâu, thầm nghĩ cái con Khiếu Thiên Lang hung mãnh tột cùng kia lại là sói cái sao?
Linh Khiếp Nhan tiếp tục nói:
- Hơn nữa, đã rất lâu rồi ta chưa có sống qua cuộc sống chân thật như vậy, lâu nay vẫn chờ đợi bên trong Bất Phôi Giáp, lần này khó lắm mới có cơ hội thế này, ta dĩ nhiên phải ra ngoài hóng gió một chút rồi.
cũng chính vì vậy, Khiếu Thiên Lang hôm qua sau khi nhận được ám hiệu của Linh Khiếp Nhan liền dắt theo đàn thú trở về Khúc Đình Sơn, sau đó một mình lén lút trốn xuống, đợi tới lúc đêm khuya vắng người, lặng lẽ lẩn vào Thiên Tú, mò vào tới tận phòng Đường Phong. Tiếp theo đó thì theo lý mà làm, Đường Phong sáng sớm thức dậy thấy Linh Khiếp Nhan đột nhiên xuất hiện trước mặt mình thì bị do cho kinh phách, còn cho là mình đang nằm mơ.
- Sau này nếu ngươi quay trở lại bên trong Bất Phôi Giáp thì thân thể này sẽ ra sao?
Đường Phong hiện tại phải hỏi cho rõ ràng, hỏi cho thật kỹ, cũng cần phải nắm bắt hết tất cả tình huống bất ngờ ngoài dự tính có thể xảy ra.

Vô Thường - Chương #216


Báo Lỗi Truyện
Chương 216/1679