Chương 214: Trời khô dễ cháy, phòng cháy phòng trộm phòng ... Phong thiếu gia! (Thượng)


Tiếu thúc đưa tay lên mân mê cằm, ra dáng trầm tư, vẻ mặt bí hiểm, chậm rãi mở miệng nói:
- Chuyện đã rõ ràng rồi, Phong thiếu... Aizzz. chúng ta đã nhìn lầm Phong thiếu gia rồi, Phong thiếu gia lại là dạng người không biết liêm sỉ, tiểu nhân hèn hạ thế này! Ngay cả tiểu cô nương khả ái, nhỏ bé đáng yêu như thể cũng không tha! Tứ nương, sau này nàng nên trông coi Manh Manh cẩn thận một chút, tuyệt đối không được để nó ở một mình cùng với Phong thiếu gia.
Nói xong, Tiếu thúc lại tiếp tục phán như chém đinh chặt sắt:
- Không được, chúng ta phải nói cho toàn bộ đệ tử Thiên Tú biết bộ mặt thật của Phong thiếu gia, với tư sắc cùng thủ đoạn và mức độ cầm thú của hắn, nếu thực sự hạ thủ với đám đệ tử Thiên Tú không may kia, thực không ai có thể thoát khỏi ma chưởng của hắn được!
Thở dài một hơi, Tiếu thúc giương vẻ mặt bi thương đau đớn cùng với vẻ thương người:
- Trời khô dễ cháy, phòng cháy phòng trộm phòng Phong thiếu gia!
Vừa mới dứt lời, Tứ nương đã véo hắn một cái rõ mạnh:
- Nói bậy cái gì đó? Phong thiếu là ai ngươi còn không rõ hay sao? Ta thấy ngươi không ăn được nho nên mới bảo nho chua đúng không?
Tiếu thúc vội chối bay chối biến:
- Ta chỉ tùy tiện nói một chút, sao lại đánh ta?
Đoạn Thất Xích chậm rãi nói:
- Các ngươi có nhận ra không? Lúc tiểu cô nương kia đi ngang qua bên cạnh chúng ta, cương khí trong cơ thể chúng ta dường như có khuynh hướng tự phóng ra!
Đoạn Thất Xích nói vậy là có dụng ý gì? Thang Phi Tiếu và Tần tứ nương sớm cảm nhận được, tình trạng như vậy chỉ có thể nói lên một vấn đề, đó chính là tiểu cô nương thoạt nhìn khả ái tới cực điểm, trông như vô hại ấy có bản lãnh có thể thương tổn tới bọn hắn! Cương khí tự động phóng ra, chính là vì phòng ngừa con bé đột nhiên hạ thủ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nhưng mà... điều này làm sao có thể chứ?
Nhìn niên kỷ của tiểu cô nương kia, nhiều lắm cũng chỉ lớn hơn Manh Manh ba bốn tuổi, cũng chỉ là tiểu nha đầu mà thôi, cho dù bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ thì cũng không thể nào có thực lực có thể uy hiếp tới ba vị cao thủ đứng đầu được mới đúng?
Huống hồ gì, ba người cũng không hề cảm nhận được trên người cô bé có bất kì sự hiện diện nào của cương khí cả, cô bé giống như một tiểu cô nương không có thực lực gì cả.
Thế nhưng, ba người cũng biết, sương chiếu ra chỉ là ảo ảnh, có thể dưới sự trông chừng của ba người mà lẻn vào trong gian phòng Đường Phong được, nội bản lĩnh này không cũng đủ để người ta phải e dè rồi. Bọn họ không phát hiện ra được thực lực của đối phương, khả năng thứ nhất chính là đối phương chưa từng tu luyện qua. Khả năng thứ hai, chính là thực lực của đối phương không hề kém so với bọn hắn!
Nếu như vừa nãy mà tiểu cô nương này lộ ra một chút địch ý, hoặc là Đường Phong ở trong phòng không còn một chút động tĩnh gì, vậy thì ba người lập tức sẽ ra tay xuất thủ với cô bé ngay lập tức. Sở dĩ còn chưa có ra tay với con bé, cũng bởi vì Đường Phong hãy còn đang ngủ say, cũng không hề có chút thương tổn nào.
Vậy rốt cuộc cô bé từ đâu tới? Vì sao lại ngủ trong phòng của Đường Phong? Mục đích của cô bé là gì? Nhất thời ba người nghĩ đến đau cả đầu.
Có ý muốn gọi Đường Phong dậy mà hỏi cho rõ, nhưng không ai có da mặt đủ dày để đi vào.
Tiểu Manh Manh ôm Đậu Đậu, bình bịch chạy tới trước mặt Tứ nương cùng Thang Phi Tiếu, ngẩng đầu lên, cong môi hỏi:
- Mẫu thân, tỷ tỷ kia là do người cùng với phụ thân làm ra để chơi đùa cùng với con sao?
Tần tứ nương đỏ mặt, hận không thể tìm được một cái hầm để chui xuống.
Thang Phi Tiếu cùng mang vẻ mặt không được tự nhiên cho lắm, Đoạn Thất Xích ở bên canh chỉ biết cười, cười đến vô cùng mờ ám.
Tiểu Manh Manh lại hỏi:
- Nhưng mà... hai người nói là muốn có đệ đệ cơ mà?
Gương mặt Tần tứ nương nóng như như bị lửa đốt, đối với câu hỏi của con gái mình, nàng không thể giả bộ không nghe thấy, đành phải ngồi xuống, nhỏ giọng nói:
- Tỷ tỷ kia á, không phải là của mẫu thân và phụ thân đâu, hình như là của Phong thúc thúc của con đó.
Manh Manh đưa một ngón tay lên miệng của mình, nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát, bỗng bật miệng cười khanh khách:
- Phong thúc thúc so với mẫu thân và phụ thân còn lợi hại hơn, một người cũng có thể làm ra tỷ tỷ, còn mẫu thân và phu thân lại phải cần tới hai người.
Thang Phi Tiếu và Tần tứ nương dở khóc dở cười! Đoạn Thất Xích cũng không tài nào nhịn được nữa, cười phá lên.
Tiếng cười rốt cuộc cũng kinh động đến Đường Phong đang ngủ say ở trong phòng. Đường Phong bất mãn làu bàu một tiếng:
- Cười cái gì mà cười, nửa đêm nửa hôm, đều không cần ngủ hay sao?
Ánh mắt tất cả mọi người đồng loạt chuyển hướng vào trong phòng Đường Phong, tất cả đồng thời bình khí ngưng thần, đồng thời chờ đợi chuyện sắp sửa xảy đến.
Quả nhiên, biểu hiện của Đường Phong không phụ lòng sự mong đợi của mọi người. Chi chốc lát sau, một tiếng thét cực kỳ thảm thiết hòa chung với sợ hãi khôn cùng từ trong nhà dội ra, tiếp theo đó, cửa phòng Đường Phong bị một cước đá văng, hắn dùng khí thế sét đánh không kị bưng tai mà từ trong nhà lao ra, cứ như thể sau mông bắt lửa.
- Cái gì đây, cái gì đây?
Đường Phong quay đầu nhìn quanh, trên mặt không giấu được vẻ kinh ngạc vô bờ!
Thang Phi Tiếu mang vẻ mặt hâm mộ, ghen tỵ cùng tiếc hận:
- ngươi hỏi bọn ta, bọn ta biết đi hỏi ai đây?
- Con bé... con bé... sao con bé lại ở chỗ này?
Đường Phong hiện tại còn có chút chưa tỉnh ngủ. ý thức còn trong tình trạng mơ mơ hồ hồ! Mới vừa rồi hắn cảm giác được bên cạnh mình có một người nhỏ bé đang nằm ngủ, vừa mở mắt ra nhìn liền thấy Linh Khiếp Nhan đang gối đầu vào vai mình mà say giấc nồng, đã vậy lại còn chép chép miệng, thiếu chút nữa đã dọa chết hắn.
người khác không biết Linh Khiếp Nhan, nhưng tự hắn rõ ràng, nàng ta chỉ là một tia linh hồn, chỉ có thể sinh tồn ở bên trong khỏi giáp trong Cương Tâm của mình, làm thế quái nào có thể chui ra bên ngoài được vậy?
Đường Phong cười khổ vò đầu, thần sắc dần dã bình phục lại, bỗng nhiên tỉnh ngộ:
- Ta hiểu rồi, đây là đang nằm mơ! ừm, nhất định là mơ!
Ba người nhìn hắn mà cười âm hiểm!
ngay cửa phòng, Linh Khiếp Nhan từ từ đi ra, trong tay còn ôm theo cái gối lớn, chớp chớp mắt nhìn về phía Đường Phong, nhẹ giọng la lên:
- Phong ca ca, ta mệt chết đi được! Đều tại huynh, đêm qua chẳng thành thật một chút nào, hai ta chẳng ngủ được gì hết!
Thang Phi Tiếu hít sâu một hơi, gương mặt cực kỳ bi thương.
Trời của ta ơi, đất của ta ơi, các ngươi mở mắt ra mà nhìn đi, xem xem thế giới này rốt cuộc còn có công bằng không?
Tứ nương nghe được, sát khí liền nổi đằng đằng trên mặt, phẫn nộ nhìn về phía Đường Phong, ánh mắt như đao, dường như muốn trực tiếp đem Đường Phong ra chém cho nát bấy.
Trong đại viện, Linh Khiếp Nhan cùng Tiểu Manh Manh ngồi song song trên một cái ghế thái sư, vốn chỉ là ghế dựa dành cho một người ngồi, lúc này lại đủ để có thể dung nạp hai tấm thân nhỏ nhắn của hai cô bé.
Ánh mắt Linh Khiếp Nhan như có chút ngây ngô, tách hạt đậu phộng trên tay, sau khi mở ra liền đưa một nửa vào trong miệng, sau đó lại đưa nửa còn lại cho Manh Manh. Tiểu Manh Manh vẫn nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, tò mò đánh giá vị tiểu tỷ tỷ không biết đột nhiên từ đâu chui ra này, mở miệng nhai hạt đậu thơm phức, ngọt ngào nói:
- Cám ơn.
Linh Khiếp Nhan gật đầu, tiếp tục bóc...

Vô Thường - Chương #214


Báo Lỗi Truyện
Chương 214/1679