Chương 201: Hàn Phong khởi, quần thú hiện. (Thượng)


Hàn Đông cười gằn một tiếng.
- Tục danh của Tiểu thành chủ là để ngươi gọi sao? Tiểu tử ngươi quá đề cao mình quá rồi.
- Ta gọi Lại tỷ thì liên quan gì với ngươi?
Đường Phong cười lạnh một tiếng.
Thu Dịch Túy nhìn Đường Phong ôn nhu nói.
- Đường Phong, chúng ta chẳng qua là muốn hỏi ngươi vài câu, ngươi đừng nên quá kích động.
- Đây là thái độ hỏi chuyện sao?
Đường Phong quay đầu nhìn Thu Dịch Túy.
- Nhìn khí thế của Đông thành chủ, nếu ta không hợp tác có phải muốn bắt ta đi nghiêm hình tra khảo một phen? Bạch Đế Thành chẳng lẽ cũng chỉ biết ỷ thế hiếp người sao?
Trên mặt Thu Dịch Túy hiện lên vẻ lúng túng, theo lý mà nói thì một Thiên giai cao thủ muốn hỏi một Huyền giai đúng là không cần khách khí sỉ, chỉ cần hỏi la được. Nhưng bọn họ không phải là độc hành hiệp, bọn họ đại biểu cho Bạch Đế Thành, nhất định là không thể tùy ý làm bậy được.
Cách làm của Hàn Đông thì Thu Dịch Túy có thể hiểu được, chẳng qua thứ khiến nàng không nghĩ tới chính là thiếu niên chỉ mới là Huyền giai hạ phẩm này lại ương ngạnh như thế, kết quả là hai người chỉ mới nói vài câu đã mích lòng nhau. Đổi lại là người khác ở tuổi và cảnh giới của Đường Phong, còn không phải bị dọa sợ tè ra quần, kể hết tất cả đầu đuôi sự việc sao?
- Muốn ta trả lời câu hỏi của các ngươi thì còn phải coi tâm tình của thiếu gia ta có tốt hay không, có nguyện ý nói cho các ngươi biết hay không.
Đường Phong lúc nói những lời cứ nhìn chằm chằm vào Hàn Đông. này rõ ràng là nhằm vào hắn.
Trong Tứ Quý thành chủ, thì Thu Dịch Túy làm Đường Phong có hảo cảm nhất, nữ nhân này cũng coi như là một nữ nhân thiện lương, Đường Phong tự nhiên không thể một sào lật úp cả một thuyền người.
- không muốn cũng phải muốn, đừng tưởng rằng ỷ có Thang Phi Tiếu che chở là ta không dám làm gì ngươi.
Hàn Đông cười lạnh.
- Nếu ngươi dám đã sớm động thủ, nào còn ở nơi này khua môi múa mép? ngươi không động thủ nói rõ là ngươi sợ?
Đường Phong mỉm cười nhàn nhạt.
- ngươi đánh ta không sao, khi dễ ta cũng vậy.. .nhưng ngươi đánh cô cô của ta ngươi sẽ phải trả giá thật nhiều.
Câu thứ hai Đường Phong đã khàn giọng gầm nhẹ lên.
Lâm Nhược Diên thấy thế liền vội vàng khuyên can.
- Phong nhi, ta không sao, lần trước chẳng qua là cùng Đông thành chủ luận bàn kiếm pháp một chút, không có việc gì.
- Bản thân ta muốn nhìn hôm nay ta sẽ phải trả giá điều gì.
Hàn Đông chĩa mũi kiếm vào Đường Phong nói.
Đường Phong hít sâu một hơi nhắm mắt lại, một khi sử dụng Tá Thi Hoàn Hồn thì người bên cạnh mình và Tứ Quý thành chủ sẽ bị đẩy vào kết cục không chết không thôi. Hậu quả như vậy đương nhiên Đường Phong hiểu rõ, chẳng qua là không trút giận giúp cô cô thì mình sao có thể an lòng cho được?
Tuy nói đại trượng phu phải biết co dăn, nhưng muốn vậy cũng phải tùy hoàn cảnh mới được!
Phong cũng không muốn vì lỗi lầm của một mình Hàn Đông mà lại liên lụy tới ba vị thành chủ còn lại, nhưng không còn cách nào khác. Bởi vì lấy thực lực và địa vị của mình hiện tại thì còn chưa đủ để ngồi ngang hàng với đối phương, không đủ để cùng đối phương thảo luận đúng sai, để hắn chịu nhận sai mà nói tiếng xin lỗi thì chỉ có thể dựa vào một chút thủ đoạn không bình thường mà thôi.
Mọi người có thể cảm nhận được sát cơ vô hạn không ngừng sôi sục phát ra từ người Đường Phong, đây chỉ là thiếu niên mới Huyền giai cảnh giới, là thiếu niên chỉ mới mười lăm tuổi, ở thời điểm đối mặt với một vị cao Thủ Thiên giai thượng phẩm, chẳng những không hề e sợ lùi bước, ngược lại còn động cả sát tâm!
Dương Xuân nhìn khuôn mặt non nớt lấm lem của Đường Phong, cười khẽ một tiếng.
Thiếu niên này quả thật quá kiên cường rồi, nhưng cứng quá thì dễ gãy, bất quá thiếu niên mà, trên bước đường trưởng thành nên cần có chút kinh nghiệm đau khổ và ngăn trở, chỉ có những thứ này mới có thể giúp hắn trưởng thành.
Nói thật, lần trước gặp Đường Phong, Dương Xuân đã cảm thấy gan của thiếu niên này đặc biệt lớn, chẳng những dám đứng xem trò vui giữa một đám Thiên giai cao thủ, còn có thể đỡ được một kích của Lâu Mãn Kinh, còn lần này, thậm chí còn có cảm giác hắn có chút khí phách vô pháp vô thiên! Nói dễ nghe một chút là không sợ cường quyền ác thế, nói khó nghe một chút thì chính là không biết trời cao đất dày là gì.
Bất quá nếu hắn có quan hệ với Tiểu thành chủ thì chắc lão tứ cũng sẽ không ngu ngốc đến mức giết hắn, có lẽ chỉ dạy dỗ hắn một chút mà thôi.
Cho nên vừa rồi khi Hàn Đông xung đột với Đường Phong, hắn vẫn không nói giới mà chỉ lẳng lặng đứng nhìn Đường Phong, muốn xem Đường Phong xử lý như thế nào.
Mỗi một khắc, ánh mắt của Đường Phong phóng ra lại càng trở nên sắc bén và cương định!
Dang lúc hắn nghĩ muốn thi triển đòn sát thủ của mình thì một tiếng sói tru vang dội truyền tới từ bên trong Khúc Đình Sơn.
Sắc mặt Đường Phong liền biến đổi! Sát cơ đang nổi lên trong nháy mắt liền tiêu tán.
Tiếng sói tru này quá quen thuộc đối với hắn rồi, rõ ràng chính là Khiếu Thiên Lang đã từng truy đuổi mình.
Chẳng những sắc mặt của Đường Phong thay đổi, mà sắc mặt của mọi người cũng thay đổi, nhất tề chuyển hướng nhìn về phía Khúc Đình Sơn. Bởi vì trong nháy mắt, bọn họ cảm nhận được một cỗ khí thế khổng lồ từ bên kia truyền tới, không chỉ có một, mà là vô số cỗ khí thế!
Đại địa bắt đầu rung động, bầu trời bất ngờ thay đổi!
Trong Dạ Vũ hồ, vô số tôm cá không ngừng nhảy lên, sau đó ngưỡng cái bụng trắng như tuyết lên, trôi lềnh bềnh trên mặt nước không hề nhúc nhích.
Một đạo thân ảnh màu tuyết trắng khổng lồ từ từ hiện ra trước tầm mắt của mọi người, đó là một con sói! Một con sói vô cùng khổng lồ, trên người nó phát tán khí thế ngập trời, con mắt đỏ rực của nó nhìn về phía mọi người tụ tập, nó nện từng bước chân ưu nhã chậm rãi, đứng ở một bên sườn núi, cuồng phong không ngừng thổi mớ lông mềm mại trắng như tuyết của nó, phập phồng thành một loại cuộn sóng.
Nó giống như vương giả từ trên cao quan sát đàn kiến nhỏ bé:
- Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang!
người biết nó cũng không ít, Thang Phi Tiếu đương nhiên biết, lúc hắn nói lên những lời này, miệng cũng đá há to ra.
Mặt của những người khác cũng đầy vẻ hoảng sợ, vốn là không khí giương cung bạt kiếm lại lần nữa được đề cao, bất quá mục tiêu của mọi người lần này không phải nhau mà chính là Khiếu Thiên Lang đứng bên sườn núi.
Nếu như chỉ có một con linh thú cấp sáu thì mọi người cũng không thất kinh tới mức đó.
Nó mặc dù là linh thú cấp sáu, cho dù Khiếu Thiên Lang đang thời kì tráng niên có thực lực không kém gì một cao thủ Thiên giai thượng phẩm đỉnh phong, nhưng nó dù sao cũng chỉ có một, Thang Phi Tiếu vẫn có thể đi tới đánh ngang tay với nó, đoán chừng cũng có thể bắt được nó. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Khiến mọi người kinh hoàng chính là thân phận của nó.
Hơn nữa, tiếng vang truyên tới từ đại địa lúc nãy, cùng vô số cỗ khí thế đan xen vào nhau chung một chỗ, đã chứng tỏ cho mọi người biết rõ, có vô số linh thú cường đại đang tới! Là chạy từ trong chỗ sau nhất của Khúc Đình sơn ra! Mà trạm dừng đầu tiên của bọn nó chính là Thiên Tú!
Khiếu Thiên Lang dẫn dắt đàn Linh Thú cũng không chậm, bọn chúng đi sau Đường Phong ba ngày, nhưng Đường Phong vừa tới Thiên Tú thì bọn nó cũng đã đuổi tới. Dọc theo đường đi, tự nhiên là nhờ vào khứu giác nhạy cảm của Khiếu Thiên Lang dẫn đường, không thể sai vào đâu được.
Đường Phong cùng có chút há hốc mồm, hắn hoàn toàn không ngờ tới, chính mình không chút tổn hại gì chạy ra khỏi Khúc Đình sơn, vừa vặn lại còn kéo theo một cái đuôi ở phía sau. Cảnh tượng bị hơn một trăm đầu linh thú đuổi giết vẫn còn rõ mồn một trong đầu, khiến tim hắn đập nhanh liên hồi, chằng lẽ.... lại tới thêm lần nữa sao?

Vô Thường - Chương #201


Báo Lỗi Truyện
Chương 201/1679