Chương 200: Mặt nóng dán lên mông lạnh (*). (Hạ)


Nhưng vừa nghe ngữ khí của Hàn Đông, trong lòng Đường Phong liền sinh ra cảm giác chán ghét.
Đó là một loại miệt thị đối với mình, hoàn toàn là thái độ xem thường, thật sự khiến Đường Phong vô cùng khó chịu.
Vốn cũng không muốn phản ứng lại với hắn làm gì, dù gì người ta cũng là Thiên giai cao thủ, còn mình chẳng qua chỉ là Huyền giai tay mơ, thái độ của người ta như vậy cũng chẳng là gì, hơn nữa nếu đắc tội với người của Bạch Đế thành ở đây, sau này đi tìm Lại tỷ cũng sẽ gặp khó khăn.
Cho nên Đường Phong nhíu mày gật đầu nói.
- Chính là ta!
- Đợi ngươi hai tháng, rốt cuộc ngươi cũng lăn ra đây rồi!
Hàn Đông cười lạnh một tiếng.
-Có ý gì?
Sắc mặt của Đường Phong hóa lạnh, thầm nghĩ thiếu gia ta cho ngươi chút sắc mặt thì ngươi muốn mở phường nhuộm à, thiếu gia ta cũng đã từng trải qua cảm giác đứng nơi cao quan sát chúng sanh, đắc ý gì chứ hả?
Nếu như Hàn Đông có chút khách khí thì Đường Phong nhất định sẽ lấy lễ vãn bối đối đãi với hắn, nhưng Hàn Đông lần trước bị Thang Phi Tiếu chọc giận, lại bị buộc phải ở lại Thiên Tú lâu như vậy, một bụng tức giận không có chỗ tiết, lúc này đây nhìn thấy Đường Phong thì đương nhiên lời nói ra không mấy hòa hoãn.
Hàn Đông không để ý đến câu hỏi của Đường Phong chẳng qua là nói.
- Nếu đã lăn ra đây rồi thì đi theo chúng ta một chuyến, chúng ta có việc muốn hỏi ngươi.
Vừa nói vừa tiến tới chỗ Đường Phong.
Lâm Nhược Diên lập tức vượt qua chắn trước mặt Đường Phong, quát hỏi.
- ngươi muốn làm cái gì?
Tứ Quý thành chủ tới tìm Đường Phong vì việc gì thì chỉ có bọn họ mới biết, những người khác không ai biết được gì, giờ phút này nhìn thấy Hàn Đông hạ thủ với Đường Phong. Lâm Nhược Diên làm sao có thể đáp ứng?
Hàn Đông cười lạnh một tiếng.
- Xem ra lần trước giáo huấn ngươi còn chưa đủ!
Hắn vốn là tiện tay một trảo, nhưng nếu Lâm Nhược Diên chắn trước mặt Đường Phong thì hắn liền đánh ra toàn lực, hắn là Thiên giai thượng phẩm, Lâm Nhược Diên chỉ có Thiên giai hạ phẩm, thì sao có thể ngăn cản?
Bạch Tố Y nhìn thấy tình huống không ổn, đang muốn xuất thủ thì Thang Phi Tiếu đã động trước, hắn đứng tại chỗ chém ra một chưởng trực tiếp phá vỡ không gian cách trở, đối bính cùng Hàn Đông, khiến hắn phải lùi lại, giận dữ quát lên:
- Ai dám động thủ?
Vừa quát xong, Tứ Nương đã rút thần binh ra khỏi vỏ, thái đao của Đoạn Thất Xích cũng phóng ra, bốn vị thành chủ trong nháy mắt cũng rút ra bội kiếm, tràng diện vốn yên tĩnh đột nhiên lại thành giương cung bạt kiếm, khí thế của chín Thiên giai cao thủ đan vào một chỗ, khiến cho tràng diện rối tinh rối mù.
Hàn Đông không thể nuốt giận, nhìn Thang Phi Tiếu hung tợn nói.
- Thang Phi Tiếu, lần trước ta động thủ với nữ nhân này ngươi cản ta, lần này ta động thủ với thiếu niên này ngươi cũng cản ta, cứ như thể Tứ Quý thành chủ bọn ta sợ các ngươi không bằng!
- Ta sợ các ngươi chắc?
Thang Phi Tiếu xắn tay áo, vẻ mặt hung thần ác sát nói:
- Con mẹ nó, mấy hôm nay ta cũng nhịn các ngươi đủ rồi, tới đi, bây giờ đánh một trận đi, để xem ai có thể toàn mạng đi ra ngoài. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mặc dù cũng là Thiên giai thượng phẩm, nhưng bây giờ bên cạnh Thang Phi Tiếu có Tần Tứ Nương, Đoạn Thất Xích và hai người Lâm Nhược Diên, Bạch Tố Y, nếu đánh nhau thì Tứ Quý thành chủ tuyệt đối không phải đối thủ.
Hàn Đông bị những lời này của Thang Phi Tiếu làm cho khí huyết công tâm, đang muốn đánh một trận với Thang Phi Tiếu thì Thu thành chủ Thu Dịch Túy đứng bên cạnh đã trầm giọng nói.
- Không nên xúc động, mọi người có gì thì từ từ nói, chẳng qua chúng ta chỉ muốn hỏi thiếu niên chút chuyện thôi chứ không có ác ý gì, ta lấy danh nghĩa Bạch Đế Thành ra đảm bảo sẽ không đả thương hắn.
Trong bốn vị thành chủ có hai nam hai nữ,Xuân thành chủ Dương Xuân và Đông thành chủ Hàn Đông là nam nhân, Thu thành chủ Thu Dịch Túy và Hạ thành chủ Hạ Thời Vũ là nữ nhân.
Thu Dịch Túy cũng có chút đặc sắc, ngoại hình cũng xinh đẹp, nói chuyện khá êm tai, làm cho người ta có cảm giác chóng mặt giống như uống rượu say vậy, rất phù hợp với tên của nàng.
Thu Dịch Túy chẳng qua là muốn đứng ra giản hòa, hạ bót không khí, những lời của nàng cũng không có tác dụng gì cả.
Đường Phong kéo Lâm Nhược Diên đang đứng che chắn trước mặt mình sang bên cạnh, lạnh lùng nhìn Hàn Đông, âm trầm nói.
- ngươi đánh cô cô của ta?
Thái độ của Đường Phong rõ ràng thay đổi, mới vừa rồi Hàn Đông hỏi hắn cũng chỉ khó chịu thôi nhưng bây giờ đã có chút cảm giác đang đè nén cơn giận.
Thang Phi Tiếu đang đọ sức với bọn họ cũng sửng sốt dừng tay lại, hắn đột nhiên có cảm giác không ổn, thanh âm của Phong thiếu gia khiến hắn cảm thấy nếu để Đường Phong biết đáp án thì hắn sẽ thực sự nổi điên.
Hàn Đông nhìn thoáng qua Đường Phong , thản nhiên nói:
- Đánh thì thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn tìm ta báo thù?
- Rất tốt!
Đường Phong nhếch miệng cười, âm hiểm hàm răng trắng phối hợp với khuôn mặt đen lộ ra vẻ quỷ dị.
- Rất tốt!
Liên tiếp hai tiếng rất tốt, giọng nói của Đường Phong giữa hai lần hoàn toàn bất đồng, lần thứ nhất mang tới cảm giác tức giận nhưng lần thứ hai lại có cảm giác âm trầm, lạnh tới tận xương tủy.
Trong lòng Đường Phong có hai người rất quan trọng, một là cô cô hai là Lại tỷ. Nếu có người dám khi dễ các nàng. Đường Phong nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào để báo thù.
Mà Hàn Đông chỉ cách hắn rất gần, khoảng hai trượng mà thôi, nếu lúc này đột nhiên dùng tới năng lực Tá Thi Hoàn Hồn thì Đường Phong nắm chắc có thể giết chết Hàn Đông trong nháy mắt!
Tác phong nam nhi tự nhiên muốn gãy không muốn cong! Nhất là Đường Môn đệ tử, sẽ không sợ hãi bất kì cường quyền ác thế nào.
Nếu người khác khi dễ lên đầu người thân của mình mà Đường Phong còn có thể để yên thì làm sao xứng với lương tâm của mình, làm sao xứng với niềm tin của cô cô dành cho mình?
Cho dù lúc này có chọc thủng trời, hoàn toàn đắc tội với Bạch Đế Thành, thì Đường Phong cũng không hối hận, chỉ cần mình giết chết một hai vị thành chủ trong đó, thì lưu lại những người khác cũng không khó, Mấy người Tiếu thúc cũng không phải loại bất tài.
chuyện hôm nay chỉ cần làm gọn gàng một chút thì căn bản cũng không có phiền phức lớn gì.
Nếu thi triển đòn sát thủ sau đó bị cắn trả thì như thế nào? Rèn luyện thân thể lúc còn ở thú mộ cũng không phải uổng phí, lần này cắn trả tuyệt đối không khổ sở như lần trước nữa, chỉ cần tu dưỡng một chút là có thể khôi phục như cũ.
Trong lòng mặc dù đã hạ quyết định, nhưng Đường Phong cùng chưa vội động thù, chẳng qua là mở miệng kéo dài:
- Ta muốn hỏi một câu, quan hệ giữa ngươi và Lại tỷ là thế nào?
người này không nên là thân thích của Lại tỷ.
- Cái gì Lại tỷ?
Hàn Đông bị hỏi bất ngờ nên không giải thích được.
- Bạch Tiểu Lại!
Sắc mặt của bốn vị thành chủ nhất thời hơi đổi, bọn họ lúc trước cũng đã nghe Bạch Tố Y nói Bạch Tiểu Lại có ở Thiên Tú một thời gian, nhưng Bạch Tố Y không nói cho bọn họ biết, Bạch Tiểu Lại ở chung một chỗ với Đường Phong trong Yên Liễu các.
Bây giờ nghe Đường Phong gọi thân mật như vậy, Tứ Quý thành chủ sao có thể không nghĩ tới những chi tiết trong đó?

Vô Thường - Chương #200


Báo Lỗi Truyện
Chương 200/1679