Chương 199: Mặt nóng dán lên mông lạnh (*). (Thượng)


Bởi vì lúc ấy rõ ràng hắn cảm nhận được khí thế chỉ thuộc về Thần Binh. Thậm chí Thần Binh còn bay một quãng đường xa xôi tới tận Khúc Đình sơn, nếu như chỉ là Thiên Binh thì làm sao có thể làm được chuyện này? Làm sao có thể lừa được cảm giác của từng ấy cao thủ?
Sau mấy ngày dụng tâm suy nghĩ, nhớ lại tình cảnh lúc ấy, nghĩ xem là ai có thể động tay động chân trên Thần binh, kết quả hắn thật sự đoán ra. đó chính là Đường Phong!
Trong suốt cả cuộc chiến, chân chính chạm vào Thần Binh chỉ có hai người. một là Lâu Mãn Kinh, người còn lại chính là Đường Phong! Nếu Lâu Mãn Kinh không thể động tay động chân gì với Thần binh, vậy chẳng lẽ là tên tiểu tử Hoàng giai thượng phẩm kia?
Nhưng bằng vào bản lãnh của hắn. làm sao có thể làm được chuyện này? Lúc ấy có nhiều Thiên giai cao thủ như vậy, hơn nữa ai cũng vô cùng tập trung vào Thần Binh, không hề rời mắt, mà hắn chi động vào Thần Binh sau đó xoay một vòng. trong thời gian đó hắn có thể tráo đổi được Thần Binh thành Thiên Binh sao? Mà thanh đại đao Thiên Binh này ở đâu ra?
Thật ra Dương Xuân cũng không tin tưởng vào suy đoán của mình lắm. dù sao chuyện tình quá ly kì, còn quái dị hơn cả việc một đứa trẻ có thể phất tay tiêu diệt cả Bạch Đế Thành!
Nhưng chuyện này đã thành một khúc mắc trong lòng Dương Xuân, nếu hắn không đi kiểm chứng một chút, dù thế nào hắn cũng không thể an tâm được.
Nói chuyện này cho ba người còn lại nghe. sau đó mấy người này lại từ Bạch Đế thành chạy tới Thiên Tú.
Chờ khi Tứ Quý thành chủ chạy tới Thiên Tú thì chuyện cũng đã qua hơn một tháng rồi, khi đó Đường Phong cũng đi rồi, bọn họ tự nhiên lại hóa công cốc.
Lâm Nhược Diên đang lo lắng cho an toàn của Đường Phong, lại nghe tin có người muốn tìm Đường Phong gây phiền toái, đang lo lắng sốt ruột, lại bị mấy vị thành chủ hỏi thăm nhiều nên nói mấy câu lại xung đột với nhau.
Tứ quý thành chủ là nhân vật bực nào? Thiên giai thượng phẩm cao thủ. lại là thành chủ bên trong Bạch Đế thành, nếu là lúc thường. Lâm Nhược Diên còn có thể khách khí với họ, nhưng chuyện liên quan tới Đường Phong. Lâm Nhược Diên cũng có chút kích động. đương nhiên không để ý tới thân phận của đối phương.
Lúc ấy đông thành chủ Hàn Đông thậm chí xuất thủ dạy dỗ Lâm Nhược Diên một chút, mặc dù không thương tổn được nàng nhưng dù sao cũng đã động thủ.
Khi Tứ quý thành chủ tới, Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích cũng biết, hai người không tiện lộ diện trước mặt bọn họ, vẫn núp ở bên trong Yên Liễu các tránh cho khỏi gây ra phiền toái gì. Nhưng khi Hàn Đông đánh nhau với Lâm Nhược Diên, rốt cuộc Thang Phi Tiếu cũng không thể ngồi yên.
Giao tình của hắn và Đường Phong không tệ, Lâm Nhược Diên lại là cô cô của Đường Phong, cô cô bị khi nhục, Đường Phong tất nhiên sẽ không để yên. nếu Thang Phi Tiếu tiếp tục làm con rùa rút đầu thì sau khi trở về Đường Phong nhất định sẽ trách cứ hắn. cho nên hắn và Đoạn Thất Xích liền chạy ra ngoài.
Hai đại sát thần vừa bước ra. sắc mặt Tứ quý thành chủ liền trở nên khá đặc sắc. Bọn họ đoán chừng cũng không nghĩ tới, hai đại sát thần của Đại Tuyết cung khi xưa lại làm khách trong Thiên Tú. Trong nhất thời, Hàn Đông cũng bị ép cho không thể xuống đài được.
Nếu không phải Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích cố kị sẽ gây ra phiền toái cho Thiên Tú thì lúc ấy đã đánh một trận cùng Tứ quý thành chủ. Chuyện này sau đó nhờ có Bạch Tố Y và Dương Xuân nói vun vào nên mới tạm thời giải quyết được.
Mặc dù chuyện này đã qua rồi, nhưng Tứ quý thành chủ cũng không rời đi, nếu như lúc này bọn họ mà rời đi thì người khác sẽ nói bọn họ e ngại Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích, vậy thì còn gì là mặt mũi. hơn nữa. bọn họ quả thực muốn tìm Đường Phong để kiểm chứng chuyện Thần binh nên mới ở lại Thiên Tú.
Chỉ vì chuyện này nên ở lại gần hai tháng.
Trong khoảng thời gian này, Tứ quý thành chủ thậm chí từng hoài nghi qua có phải là Thiên Tú đã giấu Đường Phong đi, cố ý không cho hắn xuất hiện hay không. Nhưng có bọn Thang Phi Tiếu tọa trấn ở Thiên Tú, Tứ Quý thành chủ cũng không dám quá phận, chẳng qua là liên tục hối thúc Bạch Tố Y tìm kiếm Đường Phong mà thôi.
Bạch Tố Y sao có thể tìm được? Mỗi lần đối mặt với những câu hỏi của Tứ Quý thành chủ cũng chỉ có cười khổ mà thôi.
Lúc đám người này ở Thiên Tú cũng không phát sinh xung đột gì cùng bọn Thang Phi Tiếu, chẳng qua là nhìn nhau không vừa mắt mà thôi. Tất cả mọi người rất thức thời, không hề chủ động đánh nhau, bởi vì mọi người đều biết, thực lực của họ ngang nhau, đánh nhau cũng không làm được gì, huống hồ gì, Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích từ mười năm trước đã rời khỏi Đại Tuyết cung, bọn họ bây giờ chỉ có thể xem là cao nhân ẩn thế mà thôi.
Thẳng cho tới hôm nay, những Thiên giai cao thủ kia ở Thiên Tú xuất động toàn bộ, Tứ Quý thành chủ cùng tới theo.
Bọn họ cùng đã gặp qua Đường Phong, chi bất quá trước khác nay khác, lần trước nhìn thấy Đường Phong thì hắn vẫn còn là một thiếu niên anh tuấn, nhưng chi mấy tháng mà hắn lại biến thành bộ dạng chật vật không chịu nổi thế này.
Điều khiến bọn họ có chút kinh ngạc chính là thiếu niên chỉ có cảnh giới Hoàng giai thượng phẩm, lúc này đây đột nhiên đã tới Huyền giai hạ phẩm!
Huyền giai mười lăm tuổi! Đây là khả năng trưởng thành kinh khủng cỡ nào đây? Người khác lúc mười lăm tuổi, cho dù tư chất có khá hơn chẳng nữa thì e là cũng chỉ có thể là Hoàng giai mà thôi, còn hắn cũng đã vượt qua Hoàng giai. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Không chỉ như thế, mặc dù trên mặt hắn đen thùi lùi là thế, nhưng đôi mắt lại đặc biệt có thần, sắc bén tựa như mắt chim ưng.
Thiếu niên này, nếu có thể lớn lên thì tiền đồ ngày sau nhất định vô lượng! Trong lòng Tứ Quý thành chủ không hẹn mà cùng nghĩ tới điểm này.
Hơn nữa, bọn họ cũng đồng thời nghĩ tới một vấn đề, đó chính là chuyện Đường Phong có luyện qua vô thượng âm công trong lời đồn, giết chết đại quân hai ngàn năm trăm người trong một lần. Lần trước lúc bọn họ nhìn thấy Đường Phong thì bọn họ vẫn đang bận đuổi theo Thần binh, cũng không nghe được tin đồn này .Nhưng bây giờ, đợi ở Thiên Tú gần hai tháng, cũng đã tới Tĩnh An thành không ít lần, tự nhiên nghe được mấy lời đồn đài về Đường Phong.
Chẳng qua là bốn người bọn họ làm gì có ai ngu ngốc tới mức tin tưởng mấy chuyện vớ vẩn như thế, Thiên Tú lúc ấy có hai vị sát thần và một thanh Thần binh tọa trấn, đám người Cự Kiếm Môn đó không phải là tự đi tìm chết sao? Cho nên bọn họ liền cho rằng đám người kia là do bọn người Thang Phi Tiếu giết, bất quá là do người ta thích đồn thổi nên mới nói Đường Phong thành như vậy.
ừ, nhất định là như vậy!
Thấy Đường Phong nhìn lại về phía mình, Hàn Đông lạnh lùng hỏi.
- ngươi chính là Đường Phong?
ngữ khí của hắn có chút khinh thường, một bụng nhiệt tình của Đường Phong nháy mắt liền bị dập tắt.
Hắn đối với bốn vị thành chủ này rất có nhiệt tình, bởi vì Lại tỷ là người của Bạch đế thành! Yêu ai yêu cả đường đi chính là đạo lý này.
Lần trước tranh giành thần binh Đường Phong không có cơ hội nói chuyện với bọn họ, nhưng lần này, hắn nghĩ muốn làm quen với mấy người này đàng hoàng một chút, nói thế nào đi nữa thì bọn họ cũng là tiền bối, còn là Thiên giai cao thủ, chính mình lấy thân phận vãn bối để đối đài với họ cũng không có gì đáng trách. Cộng thêm trong đó còn có Lại tỷ, Đường Phong cũng hy vọng sau này tới lúc mình tới Bạch Đế thành tìm Lại tỷ, người khác cũng có thể tiếp đãi mình khách khí.
(*) Nhiệt kiểm thiếp lãnh thí cổ/ nhiệt kiểm thiếp liễu lãnh thí cổ: mặt nóng dán lên mông lạnh. Lãnh thí cổ là chỉ người khác lạnh nhạt/hờ hững (như cái mông lạnh). Cả câu mô tả một người thì nhiệt tình nói chuyện nhưng lại nhận được sự hờ hững, lạnh nhạt từ người kia, nhiệt tình không được đáp lại, như bị giội một gáo nước lạnh vào mặt.

Vô Thường - Chương #199


Báo Lỗi Truyện
Chương 199/1679