Chương 198: Gặp lại Tứ Quý thành chủ. (Hạ)


Bộ dạng hiện tại của Đường Phong, đổi lại là người khác còn chưa chắc đã nhận ra, nhưng Lâm Nhược Diên cho dù không cần nhìn, chỉ cần nghe thanh âm cũng có thể xác định người trước mặt chính là Phong nhi của mình.
Trong lòng Lâm Nhược Diên liền dâng lên nỗi chua xót, nước mắt bay theo gió rơi xuống, trực tiếp vọt tới trước mặt Đường Phong, không đợi Đường Phong chào hỏi đã kéo hắn vào ngực rồi gắt gao ôm chặt hắn, dường như vĩnh viễn cũng không muốn buông tay ra.
Lâm Nhược Diên nhẹ giọng nghẹn ngào, bờ vai mảnh mai không ngừng lay động, phát tiết lo lắng trong lòng mình mấy tháng này, để cho tâm tình tích tụ lại cuốn trôi theo nước mắt.
- Cô cô.
Đường Phong bị làm tới không kịp trở tay, hắn hoàn toàn không ngờ tới cô cô lại lo lắng như vậy, nụ cười treo trên mặt, bàn tay to vươn ra cứng ngắc giữa không trung, cảm thụ cái ôm của cô cô mình, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ vai của Lâm Nhược Diên, an ủi:
- Cô cô, không có chuyện gì nữa rồi, Phong Nhi trở lại rồi!
Đường Phong cũng cảm thấy hơi đau lòng, cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cảm giác khi có người lo lắng cho mình thật là tốt!
- Thật xin lỗi, Phong Nhi đã về trễ rồi.
Đường Phong nhẹ giọng nói, hắn ở trong Khúc Đình Sơn quá lâu, mặc dù không phải hắn muốn như vậy, nhưng để cho một người quan tâm tới mình thương tâm rơi lệ, Đường Phong không muốn thấy cảnh đó, hơn nữa, hình như cô cô gầy đi không ít.
- Không sao, trở lại là tốt rồi!
Lâm Nhược Diên buông Đường Phong ra, đưa tay lau nước mắt vui mừng trên mặt, một tay vịn vai Đường Phong, nhìn hắn từ trên xuống dưới một lần, ôn nhu hỏi:
- Sao lại biến thành như vậy?
Đường Phong cười khổ một tiếng:
- Có chút nguyên nhân ngoài ý muốn!
Dĩ nhiên hắn không thể nói cho Lâm Nhược Diên, mình ở trên Khúc Đình Sơn bị một đàn Linh Thú đuổi giết, sau đó lại bất đắc dĩ mà chạy đến thú mộ ẩn núp nhiều ngày, sau đó lại một mạch chạy không ngừng về Thiên Tú, nếu hắn nói ra những điều này chỉ làm cho Lâm Nhược Diên thêm lo lắng.
- không muốn nói thì thôi, nhìn bộ dạng của con bây giờ kìa, giống hệt như khi nghịch bùn lúc bé vậy!
Lâm Nhược Diên lôi ra một cái khăn lụa, không để ý bẩn thỉu trên mặt Đường Phong, chỉ lau có hai cái mà cái khăn lụa trắng tinh đã giống như cái giẻ lau rồi.
- Lúc nhỏ con từng nghịch bùn sao?
Đường Phong lúng túng hỏi.
- Sao lại không có?
Lâm Nhược Diên nở nụ cười.
- Con không nhớ lúc đó con muốn trộm phấn sơn của ta, ta không cho con lấy, sau đó con liền lấy bùn vẽ bậy lên mặt, hại ta ngày nào cũng phải rửa cho con mấy lần.
Chuyện này thật đúng là khó ngửi, ngàn vạn lần không được để cho người khác biết.
ngay lúc Lâm Nhược Diên đang lau mặt cho Đường Phong, mấy người Thang Phi Tiếu cũng đã chạy tới, vẻ mặt Tiếu thúc như trút được gánh nặng vậy, chẳng những hắn, mà bọn Tứ Nương và Đoạn Thất Xích, Bạch Tố Y cũng vậy.
Đường Phong đi một lần tới hai ba tháng, chẳng những không có tin tức gì, ngay cả mọi người đi tìm cũng không thấy. Lâm Nhược Diên lo lắng cho Đường Phong, dĩ nhiên bọn họ cũng vậy. Mỗi ngày Lâm Nhược Diên đều lo lắng mất ăn mất ngủ bọn họ cũng thấy được, nhưng bọn họ có biện pháp gì chứ? Đường Phong giống như tính mạng của nàng, hiện tại không có hắn ở đây, tâm bệnh đương nhiên khó chữa.
Hiện tại thấy Đường Phong đã an toàn trở về, mấy người không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Trong mắt Tiếu thúc bao hàm nhiệt tình, cười nói:
- Phong thiếu gia, bộ dáng của ngươi bây giờ nếu muốn đi làm ăn xin cũng không cần hóa trang rồi.
Có thể thấy được Tiếu thúc cũng rất kích động, nhưng dù sao hắn cũng là đại nam nhân, không thể giống như Lâm Nhược Diên được, nam nhân luôn luôn che giấu cảm xúc của mình.
Đường Phong cười khổ một tiếng:
- Tiếu thúc, ngươi đừng trêu chọc ta nữa.
- trở lại là tốt rồi.
Tần Tứ Nương cũng nhẹ giọng nói.
Đoạn Thất Xích ở bên cạnh chậm rãi lắc đầu nói:
- trở lại chưa chắc đã là tốt đâu!
Đường Phong vừa nghe lời này lập tức sửng sốt, nhưng ngay sau đó hắn cảm nhận được mấy ánh mắt không có hảo ý đang nhìn mình chằm chằm, nhìn về phía mấy ánh mắt này, Đường Phong không khỏi có chút kinh ngạc.
Chín đạo thân ảnh bay ra từ trong Thiên Tú. Trừ năm người mình biết ra còn có bốn người khác, mà mấy đạo ánh mắt có chút bất thiện chính là bốn người này. Sở dĩ Đường Phong kinh ngạc là vì mình biết bốn người này.
Bốn người này chính là Tứ Quý thành chủ của Bạch Đế Thành đã từng tham dự cuộc chiến Thần Binh lần trước!
Sắc mặt Đường Phong không đổi nhưng trong lòng thì máy động. Lúc đó mình bày kế đánh tráo Thần Binh thành Thiên Binh, nhưng cũng không có ai phát hiện ra. Bây giờ Tứ Quý thành chủ lại xuất hiện ở Thiên Tú, hơn nữa rõ ràng bọn họ đến tìm mình, chẳng lẽ có liên quan tới chuyện lần trước?
Sự thật cũng đúng như Đường Phong suy đoán, sau khi Tứ Quý thành chủ giết chết Lâu Mãn Kinh, thành công đoạt được cái gọi là "Thần Binh", không được bao lâu thì bọn họ cũng phát hiện ra có gì đó không đúng.
Cấp bậc của Thần Binh và Thiên Binh chênh lệch quá lớn, chỉ cần hơi chú ý một chút là có thể nhìn ra được. Lúc ấy bọn họ vừa đoạt được Thần Binh, sợ hai trưởng lão của Thiên Công Sơn Trang không giữ lấy lời, âm thầm đánh lén, cho nên liền vội vàng chạy về phía Bạch Đế thành.
Sau khi chạy được nửa canh giờ, Dương Xuân tâm tình kích động, muốn nhìn hình dáng thật sự của Thần Bình, nhưng sau khi nhìn thấy, tâm linh của hắn lập tức bị đả thương nặng nề!
Thanh Thần binh kia chẳng qua chỉ là một thanh Thiên binh đại đao mà thôi.
Mấy người đầu óc mơ hồ, dù nghĩ thế nào cũng không ra, tại sao Thần Binh lại biến thành Thiên Binh được.
Ý niệm đầu tiên xuất hiện trong đầu họ chính là Lâu Mãn Kinh đã đánh tráo Thần Binh rồi, nhưng sau khi Lâu Mãn Kinh chiếm được Thần Binh, sáu vị Thiên giai thượng phẩm cao thủ vẫn truy đuổi sát phía sau, hắn căn bản không có cơ hội đánh tráo, hắn cũng không thể chơi trò này trước mặt sáu vị Thiên giai cao thủ mà không bị phát hiện.
nghĩ như vậy, nhưng vì điều tra rõ chân tướng, bốn người lập tức thay đổi phương hướng, trở lại nơi Lâu Mãn Kinh bị trọng thương. Sau khi trở lại thì bọn họ đã thấy Lâu Mãn Kinh đã sớm chết, không còn hơi thở nữa.
Lúc mấy người đuổi theo Lâu Mãn Kinh, bọn họ cũng đều biết phía sau còn có ba người, chính là bọn Trần Vô Xá, Lâu Mãn Kinh chết nhất định có liên quan tới bọn họ.
Nhưng bây giờ Lâu Mãn Kinh đã chết, bọn họ còn có thể tìm ai để hỏi chuyện Thần Binh chứ?
Còn nữa, Tứ Quý thành chủ của Bạch Đế Thành đồng thời xuất động, không tiếc đắc tội hại vị trưỡng lão của Thiên Công Sơn Trang, trải qua thiên tân vạn khổ mới đoạt được Thần Binh tới tay, nhưng sau đó lại phát hiện ra đó chẳng qua chỉ là một thanh Thiên Binh! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng những bốn người bọn họ xấu mặt, hơn nữa còn liên lụy đến danh dự của Bạch Đế Thành, làm cho anh hùng thiên hạ cười nhạo Bạch Đế Thành. Bọn họ cũng không muốn như vậy.
cũng chính vì nguyên nhân này mà bọn họ cũng không thể không câu nệ gì mà tìm ba người Trần Vô Xá để hỏi thăm, huống chi, ba người bọn họ cũng đã sớm rút khỏi cuộc chiến, cũng không cách nào chiếm được thần binh.
không giải thích được, Tứ Quý thành chủ đành ngậm hồ hòn làm ngọt, rốt cục im lặng không hỏi đối với chuyện này.
Bốn người có chút ủ rũ trở về Bạch Đế Thành, sau khi hồi báo một tiếng với thành chủ Bạch Liên Tâm, tất cả đều nhất trí dấu chuyện này ở trong bụng, không ai được phép nói ra. Xuân thành chủ càng nghĩ lại càng buồn bực, càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng.

Vô Thường - Chương #198


Báo Lỗi Truyện
Chương 198/1679