Chương 194: Người của Linh Thú đường. (Thượng)


Hắn vẫn chưa chết! Qua thời gian dài như vậy hắn vẫn có thể trốn ra khỏi thú mộ! Trong nháy mắt. Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang vô cùng phẫn nộ, nó ngẩng đầu tru dài một tiếng. Tất cả Linh Thú nghe thấy thanh âm của Khiếu Thiên Lang đều bỏ chuyện mình đang làm sang một bên, sau một khắc, tất cả bọn chúng từ bốn phương tám hướng chạy về nơi này.
Đường Phong đang an tâm nghỉ ngơi, tự nhiên hắn không biết được sự tình đang phát sinh phía sau, hơn nữa lần này so với lần bị đuổi giết lần trước còn kinh khủng hơn rất nhiều.
Lần trước chẳng qua chỉ là Linh Thú cấp năm cấp sáu trong một phạm vi nhỏ tụ tập lại truy đuổi hắn, nhưng lần này, Khiếu Thiên Lang dẫn dắt cả một đàn Linh Thú, theo mùi vị của Đường Phong để lại đuổi tới, phía sau nó là tất cả những Linh Thú gặp được trên đường truy đuổi.
Khiếu Thiên Lang căn bản không cần tự mình kêu gọi, Linh Thú cấp năm cấp sáu đi theo bên cạnh nó dọc đường chỉ cần gào lên vài tiếng, tất cả những Linh Thú sinh sống trong phạm vi phụ cận đều gia nhập đại quân truy đuổi.
Ngày thứ nhất, phía sau Khiếu Thiên Lang có hơn một trăm con Linh Thú, ngày thứ hai, con số này tăng lên tới năm trăm, ngày thứ ba đã là hơn một ngàn, hơn nữa vẫn còn đang gia tăng, mặc dù càng về sau, càng gần ngoại vi Khúc Đình Sơn, thực lực của Linh Thú càng thấp, nhưng số lượng của bọn chúng lại vô cùng nhiều, chi nhìn qua cũng đã thấy một mảng lớn trùng trùng điệp điệp, làm cho người ta sợ hãi dựng cả tóc gáy.
Ngay thứ tám sau khi Đường Phong rời khỏi thú mộ, rốt cục hắn đã bước vào phạm vi hoạt động của Linh Thú cấp ba.
Linh Thú nơi này đã không thể gây ra bất kỳ nguy hiểm gì cho hắn rồi, tâm tình vốn đang rất khẩn trương cũng được buông lỏng xuống, hắn nhịn không được muốn hét lên vài tiếng.
Bất quá hắn vẫn không thể không duy trì cảnh giác, tâm trạng hưng phấn trong nháy mắt đã thanh tĩnh lại, bất cứ sự chủ quan nào cũng đủ mang tới nguy hiểm trí mạng. Đường Phong vừa thu liễm hơi thở, vừa tiếp tục hướng Thiên Tú chạy về. Dọc đường đi, hễ cảm ứng được Linh Thú là hắn đi vòng qua, tránh không để chúng phát hiện, gây ra phiền toái cho bản thân.
Thời gian một ngày này, Đường Phong đẩy nhanh tốc độ, đoạn đường đi được phải bằng cả hai ngày trước cộng lại. Lúc Đường Phong đang muốn tìm một chỗ để nghỉ ngơi, một tiếng động rất nhỏ đột nhiên truyền vào trong tai hắn, ngay sau đó, lại có thanh âm của nhân loại như có như không truyền tới.
Thần sắc Đường Phong vừa động, hắn ngưng thần nhìn về phía thanh âm truyền tới, lại nhìn thấy thân ảnh của mấy người.
Trên lưng một người trong số những người này lại vác một cái lồng cực lớn, mấy người khác vừa đi vừa tìm kiếm thứ gì đó. Mấy người này đúng là đang đi về phía vị trí của mình.
Đường Phong cũng không nghĩ tới bản thân có thể gặp được người khác ở nơi này, hơn nữa còn là mấy hảo nam nhân.Hắn có chút tò mò muốn biết những người này đang làm gì, cho nên hắn lén lút trốn sau một cay đại thụ, dòng tai lắng nghe.
Theo thân ảnh của mấy người kia càng ngày càng tới gần, một người trong số đó lên tiếng:
- Lần này chúng ta thu hoạch không tệ, mới đi vào hai ngày lại có thể bắt được mười mấy con, xem ra chỉ cần vài ngày nữa là có thể trở về, cả ngày ở nơi này có cảm giác không an toàn cho lắm.
những người khác cùng ha ha nở nụ cười, hiển nhiên họ cũng rất hài lòng đối với kết quả lần này, có một người vừa cười vừa nói:
- Nhưng chưởng quỹ, tại sao chúng ta không đi vào sâu một chút, lần nào chúng ta cũng chỉ vào tới đây. Nếu chúng ta bắt được Linh Thú cấp cao một chút, không phải độ cống hiến của chúng ta càng lớn sao?"
Người mở miệng nói chuyện đầu tiên trả lời:
- Tên nhóc nhà ngươi nghĩ thật dễ dàng a. Nơi chúng ta đang đứng là địa bàn của Linh Thú cấp hai, tùy tiện xuất ra một con đều có thể xé xác ngươi, đi vào trong một chút lại là địa bàn của Linh Thú cấp ba, Linh Thú cấp hai thì chúng ta còn có thể đối phó, nhưng nếu gặp phải Linh Thú cấp ba thì chúng ta chỉ có thể chạy. Nơi đó tự nhiên sẽ có cao thủ của nội đường đi vào."
người kia vội vàng gật đầu nói:
- Vâng, đúng ạ, chưởng quỹ dạy dỗ chí phải.
chưởng quỹ kia lại mở miệng nói:
- chỉ làm những chuyện mình có thể làm, đây chính là cách sinh tồn cơ cản nhất. Nếu ngươi muốn tiến thêm một bước nữa thì trước hết phải đứng vững chân trong Linh Thú đường đã.
Đường Phong vốn đang cảm thấy hơi kỳ quái, giọng nói của hai người đang nói hình như hơi quen, dường như đã loáng thoáng nghe qua ở đâu đó, cho tới khi người chưởng quỹ kia nhắc tới ba chữ Linh Thú đường Đường Phong mới đột nhiên nhớ tới, người chưởng quỹ này chính là chưởng quỹ của Linh Thú đường bên trong Tĩnh An thành. Mà người còn lại chính là tên tiểu nhị lần trước kêu la trước cửa Linh Thú đường.
Lúc trước Đường Phong cũng cảm thấy nguồn gốc của mấy linh thú quan thường (linh thú để nuôi) trong Linh Thú đường có vấn đề, ở gần Tĩnh An thành , nơi có thể bắt được Linh Thú chỉ có Khúc Đình Sơn, hơn nữa mỗi nửa tháng Linh Thú đường mới mở cửa một lần. Nguyên nhân rõ ràng là vì bọn họ cần phải có thời gian để vào Khúc Đình sơn tìm kiếm linh thú.
Mặc dù Khúc Đình Sơn ở ngay sau lưng Thiên Tú, nhưng muốn đi vào cũng không khó, trừ những cao thủ như Diệp Trầm Thu có thể trực tiếp đi vào, còn có thể thông qua rất nhiều đường ở phía khác, tuy nhiên những đường này cũng xa hơn rất nhiều. Dù sao Khúc Đình Sơn lớn như vậy, cũng không có dấu hiệu của Thiên Tú trên đó, nên không thể coi là tài sản của Thiên Tú, bất quá có Thiên Tú trấn giữ dưới chân Khúc Đình Sơn, nên người bình thường mới không thể vào núi, thứ nhất là nể mặt của Thiên Tú, thứ hai là bên trong Khúc Đình Sơn nguy cơ trùng trùng, nếu không có chút bản lãnh thì không thể vào được.
Mấy người kia đi tới một đoạn nữa, chưởng quỹ Linh Thú đường đột nhiên nói:
- Không thể đi xa hơn nữa, phía trước chính là địa bàn của Linh Thú cấp ba rồi, mấy người chúng ta ai cũng không đánh lại chúng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Bọn cũng tự biết lượng sức mình, Linh Thú cấp hai tương đương với người tu luyện Hoàng giai thượng phẩm, bằng thực lực của những người này, chỉ cần không đụng phải đám Linh Thú sống thành bầy đàn thì cũng không có nguy hiểm gì.
Nhưng Linh Thú cấp ba thì không giống như vậy, nếu như bọn họ đụng phải Linh Thú cấp ba thì chắc chắn sẽ có một hai người thiệt mạng.
Nhiều ngày như vậy Đường Phong chưa hề nói chuyện với người khác, thật sự là buồn muốn chết rồi, hơn nữa chạy nhiều ngày như vậy, vừa đói vừa khát, những người này hắn đều nhìn ra được thực lực của họ không cao, không tạo được nguy hiểm cho hắn, cho nên Đường Phong liền từ nơi ẩn nấp nhảy ra ngoài.
Sự xuất hiện của Đường Phong khiến mấy người này sợ hết hồn.
Bọn họ chỉ thấy một quái vật không ra hình người cả người vô cùng bẩn thỉu, tóc tai bù xù, quần áo lam lũ, mặt mũi lấm lem vết bẩn, ngay cả tướng mạo cũng không thấy rõ lắm. Mấy người này nhất thời như gặp phải đại địch, chưởng quỹ kia mặc dù cũng có chút thực lực, bất quá cũng chỉ mới là Hoàng giai mà thôi, nhưng những người bên cạnh hắn đều có thực lực Hoàng giai trung thượng phẩm, nhất là đại hán đeo cái lồng khổng lồ trên lưng, hắn đã sắp sửa bước vào Huyền giai cảnh giới, trong chiếc lồng sau lưng hắn đựng không ít Linh Thú nhỏ bé.
Bất quá, có một điều làm cho Đường Phong nghi ngờ, trong cái lồng tre này phần lớn đều là những Linh Thú sơ sinh chỉ có một chút tính công kích, chỉ có một hai con là Linh Thú quan thường.

Vô Thường - Chương #194


Báo Lỗi Truyện
Chương 194/1679