Chương 192: Rèn luyện thân thể lần thứ hai. (Hạ)


Lần đầu tiên Đường Phong xem xét Mị ảnh không gian một cách cẩn thận, trong lúc nhất thời nhìn không hết, hiện tại nếu ai cho hắn thứ gì có thể phát sáng hắn cũng thể đem thành bảo bối.
Lại nhìn ra xa một chút, trong một ngõ ngách của không gian chồng chết một đống nội đan tròn vo, bên trong chứa năng lượng tốt xấu lẫn lộn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thấy những nội đan này, hai mắt Đường Phong tỏa sáng! Trong lòng hắn không tự chủ được xẹt qua một ý nghĩ, bản thân hiện tại mặc dù không thể tu luyện nhưng lại có thể sử dụng năng lượng trong nội đan để rèn luyện thân thể lần thứ hai.
Sau lần đầu tiên rèn luyện thân thể, Đường Phong cảm nhận được tố chất thân thể tăng lên mang tới cho mình rất nhiều chỗ tốt. Nếu không phải thân thể mình đã qua một lần rèn luyện, sau khi mượn lực lượng của Biên Vô Huyết, thương thế tuyệt đối không chỉ có vậy, cũng không dễ dàng khôi phục như vậy.
bằng vào thân thể của Đường Phong bây giờ, quả thật không cách nào tiếp nhận được năng lượng của Thiên giai cao thủ phá hoại trong thời gian dài, nhưng nếu thân thể được rèn luyện một lần nữa thì sao? Thân thể lại lớn mạnh hơn nữa thì sao? Thân thể lớn mạnh đến một trình độ nhất định sẽ có thể thừa nhận được.
Nếu bây giờ thân thể mình không cách nào thừa nhận được năng lượng của Thiên giai cao thủ, vậy thì nghĩ biện pháp khiến nó có thể thừa nhận được! Đòn sát thủ Tá Thi Hoàn Hồn, trong thời gian mình chưa đủ cường đại nhất định còn phải sử dụng. Lần này coi như vận khí tốt, có thể chạy tới được thú mộ tránh né Linh Thú đuổi giết, nhưng sau này sẽ không có chuyện tốt như vậy, nếu như đụng phải một địch nhân vô cùng cường đại, sau khi đòn sát thủ hết tác dụng, mình chẳng phải là cá nằm trên thớt, mặc người chém giết sao?
chỉ cần thân thể có thể thừa nhận được năng lượng của Thiên giai cao thủ, Đường Phong dám cam đoan, sau khi mình thi triển đòn sát thủ phản phệ sẽ giảm đi rất nhiều.
nghĩ tới đây, cả người Đường Phong cũng cảm thấy sảng khoái rồi, tất cả những lo âu phiền toái vừa rồi đều bị quét sạch, lấy ra một đống lớn nội đan từ trong Mị ảnh không gian.
Mỗi một khỏa nội đan tương đương với một âm hồn, vậy bốn khỏa nội đan cường đại nhất Đường Phong tạm thời không lấy ra, bởi vì hắn không biết nội đan của Linh Thú có thể khởi động Tá Thi Hoàn Hồn hay không, cho nên hắn vẫn để chúng trong Mị ảnh không gian, tạm thời chưa dùng tới.
Nắm nội đan trong tay, thậm chí không cần vận chuyển công pháp cô đọng âm hồn, chỉ trong một nháy mắt, năng lượng bên trong nội đan đều bị thu nạp vào trong thân thể.
chỉ trong chốc lát thời gian, Đường Phong đã thu nạp năng lượng của hơn một trăm viên nội đan.
Kinh mạch và đan điền đều có chút cảm giác căng căng, Đường Phong áp chế những năng lượng này, không để cho bản thân hấp thu chúng. Bên ngoài thân thể lại giống với lần trước, cương khí không thể khống chế liên tục cuồng bạo, trên mặt đất bằng phẳng nổi lên một con gió nhẹ cuồn cuộn.
Còn chưa đủ! năng lực thừa nhận của kinh mạch Đường Phong tương đối cường hàn, nếu muốn rèn luyện thân thể lần thứ hai, tất nhiên năng lượng càng nhiều càng tốt.
Một hơi thu nạp hơn hai trăm khỏa nội đan, Đường Phong gật gật đầu lầm bẩm: cũng tạm đủ rồi.
Trong kinh mạch truyền tới một chút cảm giác đau đớn, mặc dù còn có thể hấp thu nữa nhưng Đường Phong quyết định từ từ.
Hít sâu một hơi, chuẩn bị tốt tinh thần thừa nhận thống khổ, Đường Phong vận chuyển Vô Thường Quyết, đem năng lượng bên trong kinh mạch và đan điền hung hăng đẩy vào từng nơi trong nhục thể, trong lục phủ ngũ tạng của mình.
Quá trình này so với lần trước còn muốn thống khổ hơn rất nhiều, lần trước Đường Phong vừa tu luyện vừa rèn thân thể, còn lần này, hắn vứt bỏ tu luyện, chi thuần túy rèn luyện nhục thể.
Dù sao bản thân vừa mới đột phá đến Huyền giai, nếu để cho những năng lượng này lắng đọng đến đan điền, chỉ sợ sẽ làm cảnh giới của mình tiếp tục tăng lên, cho nên Đường Phong cố gắng không để cho bất kỳ một tia năng lượng nào lắng đọng trong đan điền, đem toàn bộ năng lượng đẩy vào trong nhục thể.
Rèn luyện thân thể đúng là không có cực hạn.
Năng lượng khổng lồ vừa tiến vào thân thể đã tiến tới từng bộ phận thật nhỏ, bao quanh những bộ phận này sau đó hung hăng rèn luyện.
Mặc dù rất đau đớn nhưng Đường Phong cảm thấy so với lần đầu tiên tốt hơn nhiều. Trong khoảng thời gian này, hắn phải chịu thống khổ quá nhiều làm cho sức chịu đựng của hắn cũng tăng lên.
Các bộ phận thân thể dần dần tiêu hóa bớt năng lượng bị ép vào, cảm giác đau đớn cũng dần dần giảm xuống, cỗ cương khí cuồng bạo bên ngoài thân thể cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Cũng không biết qua bao lâu, Đường Phong cảm giác năng lượng mình thu nạp từu nội đan đã hoàn toàn biến mất, tất cả đều bị các bộ phận thân thể hấp thu. Nội thị vào đan điền một chút, trong chốc lát Đường Phong cũng rất hài lòng.
những năng lượng này dù sao cũng chạy xuôi ở trong kinh mạch, cũng phải đi qua đan điền, tự nhiên là bị đan điền hấp thu một phần, nhưng dưới sự thúc dục toàn lực của bản thân, năng lượng bị đan điền hấp thu vô cùng ít, cơ hồ không cần tính đến cũng được. Nói cách khác, lần hấp thu năng lượng này, chín phần đều dùng để rèn luyện thân thể.
nghỉ ngơi nửa ngày thời gian, tùy tiện ăn chút đồ khôi phục thể lực, Đường Phong lại lấy ra hai trăm khỏa nội đan từ trong Mị ảnh không gian, toàn bộ đều hấp thu, lại tiếp tục rèn luyện thân thể.
Mấy ngày trôi qua, số lượng nội đan Đường Phong tìm kiếm được đã không còn mấy, chỉ còn lại bốn khỏa nội đan cường đại nhất cùng với mấy viên nội đan cấp sáu, hai mươi khỏa cấp năm, những thứ khác đã hoàn toàn biến thành phế phẩm.
Mấy ngày qua, Đường Phong trải qua năm lần rèn luyện thân thể, đem tố chất thân thể đề thăng đến một trình độ làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi, Đây hoàn toàn là một loại phương thức tự ngược bản thân, nhưng nó lại mang đến cho bản thân chỗ tốt khổng lồ.
Đứng dậy mò tới bên vách hạp cốc, Đường Phong đưa tay thử dò xét một chút, cảm giác được bàn tay mình đúng là đang đặt lên vách đá, hơn nữa còn rất cứng rắn.
Đường Phong ngưng thần tĩnh khí, đứng ở trước vách đá đánh ra một quyền, đánh thẳng vào trên mặt đá.
"Oanh!" một tiếng vang thật lớn, mảnh đá bắn ra tứ phía, thân thể Đường Phong vẫn không nhúc nhích, cả quả đấm đều xuyên vào bên trong vách đá, ngập đến tận cổ tay.
Không chỉ có như thế, quyền phong mang theo tiếng xé gió giống như một cây xuyên vân tiễn, "Hưu" một tiếng vang vọng đát hạp cốc.
Một quyền này Đường Phong không hề sử dụng cương khí, chỉ dựa vào tốc độ và lực đạo.
Chậm rãi rút quả đấm ra khỏi vách đá, vận đủ mục lực nhìn lại, vách đá đã bị đánh ra một cái lỗ thủng, xung quanh có thể thấy được rõ ràng từng vết rạn nứt.
Xem lại nắm đấm của mình, Đường Phong không chỉ không cảm thấy đau đớn, thậm chí toàn bộ bàn tay đều không có chút tổn thương nào, ngay cả da cũng không bị xước.
Từ trong Mị ảnh không gian lấy ra một ngọn phi đao, Đường Phong dùng sức hướng phía ngoài thú mộ phóng ra, trong không gian tối đen thú mộ bỗng nhiên hiện ra một đạo hỏa hoa mắt thường có thể thấy được, trong nháy mắt phi đao đã bay ra ngoài hơn mười trượng, không biết bị thứ gì ngăn chặn, phát ra một tiếng đinh giòn tan.
Một quyền đánh ra một hố sâu trên mặt đá cứng rắn, phi đao bay xa hơn mười trượng vẫn có lực sát thương khổng lồ. Tố chất thân thể của bản thân mình lúc trước mặc dù không tệ nhưng vẫn kém xa trình độ bây giờ. Cảm nhận được thân thể hiện tại mang đến cho bản thân lợi ích khổng lồ, Đường Phong nhất thời liền kinh hỉ.

Vô Thường - Chương #192


Báo Lỗi Truyện
Chương 192/1679