Chương 187: Khiếu Thiên Lang giảo hoạt. (Thượng)


Mượn lực lượng cương tâm của Biên Vô Huyết, Đường Phong đem thảo dược nắm trong lòng bàn tay, khống chế cương khí phát ra ngọn lửa, bắt đầu cô đọng dược dịch.
Trước kia Đường Phong cũng đã từng cô đọng dược dịch, bản thân hắn tu luyện Vô Thường Quyết, lại thêm cương tâm của hắn cũng không thích hợp làm việc này, cho nên mỗi khi muốn phối trí độc dược hắn đều lôi kéo Mạc Lưu Tô hỗ trợ. Mà bây giờ đã có lực lượng cương tâm của Biên Vô Huyết, tự nhiên cương phong có thể dễ dàng tự cô đọng được dược dịch.
Thời gian chưa đến nửa nén hương, Đường Phong đã cô đọng xong toàn bộ dược thảo thành dược dịch, Đường Phong đem toàn bộ dược dịch cô đọng được hỗn hợp bên trong một chiếc bình nhỏ. Hắn cũng không biết luyện chế thuốc chữa thương, chỉ có thể một ngụm uống hết hỗn hợp dược dịch này. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Dược dịch mát mẻ vào bụng, Đường Phong chậm rãi thở ra một hơi, năng lượng ẩn chứa trong những thiên tài địa bảo này sẽ dần dần tan vào cơ thể Đường Phong, đối với nội thương và ngoại thương đều có tác dụng rất lớn.
Đúng lúc Đường Phong chuẩn bị hủy bỏ trạng thái Tá Thi Hoàn Hồn, vận chuyển Vô Thường Quyết hóa giải dược dịch trong cơ thể thì phía ngoài truyền tới từng đợt âm thanh ầm ầm làm cho mặt đất cũng rung chuyển, có vẻ như là tiếng bước chân của vô số Linh Thú. Ngay sau đó, vô số tiếng rống giận của Linh Thú truyền tới, thanh âm liên miên không dứt làm chấn động cả một vùng rừng núi.
Sắc mặt Đường Phong trắng bệch, hắn lặng lẽ mò tới bên cạnh, nhìn về phía lỗi vào hạp cốc.
Bên ngoài hạp cốc có một cửa vào dài chưa tới mười trượng, nơi cừa vào có một sườn dốc, tất cả Linh Thú sắp chết già đều đi vào hạp cốc từ lối này, càng đi vào bên trong diện tích hạp cốc lại càng lớn, điều này là kết quả mà lần trước Đường Phong quan sát được.
Giờ phút này, phía trước cửa vào đại khái ngoài hai dặm, đàn Linh Thú vừa truy đuổi Đường Phong đều tụ tập ở nơi này, ánh mắt chúng lộ ra hung quang ngó chừng vào bên trong, nhưng chúng cũng không có bất kỳ động tác gì.
Xem ra bọn chúng đúng là sẽ không tùy tiện xông vào trong thú mộ, bất quá Đường Phong cũng không hề buông lỏng. Bằng vào trí khôn của những Linh Thú này, bọn chúng sẽ không dễ dàng buông tha như vậy, Đường Phong phải xác định chắc chắn không có bất kỳ nguy hiểm gì nữa mới an tâm ngồi xuống chưa thương.
Đám Linh Thú này ít nhất cũng phải có một trăm năm mươi con, tất cả đều là Linh Thú cấp năm cấp sáu, căn bản không hề có một con Linh Thú cấp bốn nào.
Bọn chúng tụ ở một chỗ, có mấy con Linh Thú không hiểu vì sao lại xông vào cắn xé lẫn nhau, giống như có cừu hận bất cộng đái thiên.. Trong đó, có một con Linh Thú cấp sáu vọt tới, tách hai con Linh Thú cấp năm đang cắn xé nhau ra, nhe răng nhếch miệng, gầm nhẹ một trận, hai con Linh Thú cấp năm lập tức cụp cái đuôi xuống từ từ bỏ sang một bên, so với thỏ còn biết điều hơn nhiều.
Bỗng nhiên, tất cả Linh Thú đều nhìn về một phương hướng, sau đó, Đường Phong nhìn thấy đám Linh Thú từ từ chia ra hai bên, để lộ ra một khoảng đất trống ở giữa, sau một khắc, một hơi thở cuồng dã kiệt ngạo quen thuộc đột nhiên phủ xuống.
Thân hình như quả núi nhỏ của Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang lại lần nữa xuất hiện trước mắt Đường Phong, nó từ trên trời giáng xuống, giống như một đám mây trắng noàn. Thân hình nó điều chỉnh lại thân hình, một đôi mắt màu đỏ máu nhìn về phía Đường Phong.
Nó đang nhìn Đường Phong, trong mắt nó ẩn chứa vô cùng phẫn nộ!
Phi châm bắn vào trong miệng nó cũng chưa lấy ra, nhưng dược lực của thuốc mê đã bị nó hóa giải. Đối với nhân loại gây thương tổn cho mình, giết chết bằng hữu của mình, Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang căn bản không có lý do để bỏ qua cho Đường Phong.
Trong lòng Đường Phong dâng lên một cảm giác bất an, hắn thấy được trong mắt Khiếu Thiên Lang, ngoài sự tức giận còn kèm theo một tia giễu cợt, giễu cợt bản thân mình tự cho là thông minh.
Nhưng mình đã trốn vào thú mộ, hơn nữa nhìn bộ dạng của đám Linh Thú này, rất rõ ràng chúng không thể tiến vào, ngay cả Khiếu Thiên Lang cũng như thế, bọn chúng còn có biện pháp gì có thể giết mình?
Thân thể khổng lồ của Khiếu Thiên Lang quay về phía đám Linh Thú, hướng về phía chúng aầm nhẹ một tiếng, nhưng ngay sau đó, đám Linh Thú kia con nào con lấy run lên từng đợt. toàn bộ bỏ lổm ngổm trên mặt đất, chẳng những Linh Thú cấp năm như thế, mà ngay cả những Linh Thú cấp sáu cũng như vậy.
Trong đầu Đường Phong đều mê man, hắn nghe không hiểu thú ngữ, tự nhiên không biết Khiếu Thiên Lang vừa mới nói cái gì lại có thể hù dọa lũ Linh Thú sợ hãi như vậy.
Khiếu Thiên Lang lại gầm nhẹ một trận, đám Linh Thú càng thêm run rẩy. Bỗng nhiên, một con Linh Thú cấp năm cường tráng can đảm đứng lên, sau đó hướng bên ngoài chạy đi.
Khiếu Thiên Lang nhìn con Linh Thú này một cái, tứ chi đạp trên mặt đất, thân ảnh tuyết trắng trong nháy mắt biến mất.
Cách đó không xa truyền tới một tiếng kêu thảm thiết của Linh Thú sau khi bị thương! Lại sau thời gian mấy hơi thở, Đường Phong kinh hãi phát hiện, Khiếu Thiên Lang đang từ từ trở lại, bên trong miệng của nó ngậm con Linh Thú cấp năm vừa chạy trốn. Bất quá lúc này, cổ con Linh Thú cấp năm kia đã có thêm một vết cắn, vết cắn tạo thành một cái lỗ thủng to, máu tương chảy xối xả ra ngoài, mắt con Linh Thú này nhắm nghiền, thân thể không ngừng co giật.
Nó còn chưa chết, nhưng cách cái chết cũng không xa nữa.
Khiếu Thiên Lang thả con Linh Thú cấp năm này xuống mặt đất, sau đó đứng nguyên tại chỗ, lạnh lùng nhìn Đường Phong, bên mép nó chậm rãi kéo dài tạo thành một đường cong.
Nó đang cười! Trong nháy mắt lông tóc Đường Phong dựng đứng, một con Linh Thú lại có thể biểu hiện ra nhân tính hóa như vậy, có thể biết linh trí của nó đã đạt đến trình độ nào.
Sau một khắc, con Linh Thú cấp năm bị thương chậm rãi đứng lên, tứ chi nó đang run rẩy, nhưng nó vẫn đứng lên, sau đó nó từ từ đi vào trong thú mộ, mỗi một bước đều có vô số máu tươi chảy ra, tạo thành một đạo huyết tuyến kéo dài trên mặt đất.
Đây là một cảnh tượng tương đối thê lương, nhưng lòng bàn tay Đường Phong lại chảy mồ hôi.
Hắn rốt cục cũng biết được chủ ý của Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang là gì.
Thú mộ, đúng là địa phương thần thánh không thể xâm phạm trong suy nghĩ của Linh Thú. Nếu không phải là Linh Thú sắp chết căn bản không thể tới gần nơi này, điều này tất cả Linh Thú lớn nhỏ trong Khúc Đình sơn đều phải tuân theo, ngay cả Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang cũng không ngoại lệ.
Nhưng nó có biện pháp để đối phó với Đường Phong đang bị trọng thương.
Nếu không có một linh thú sắp chết, vậy thì tạo ra một con Linh Thú sắp chết không được sao? Đây là nguyên nhân tại sao sau khi khi Khiếu Thiên Lang gầm nhẹ một trận, đám Linh Thú lại run rẩy sợ hãi.
Linh Thú lấy cường giả vi tôn, một tiếng hiệu lệnh của thú trung chi vương ai cũng phải tuân theo. Nhưng bọn chúng cũng có trí tuệ của riêng mình, bọn chúng cũng yêu quý tính mạng của mình, ai nguyện ý đi chết vì một lý do lãng xẹt như vậy chứ? Bởi vì thế cho nên bọn chúng mới sợ hãi.
ngay khi xuất hiện một con Linh Thú cấp năm không chịu nổi áp lực muốn chạy trốn, nếu nói súng bắn chim đầu đàn thì tự nhiên nó đã bị Khiếu Thiên Lang chọn làm vật hi sinh đầu tiên, một ngụm cắn cổ lôi trở lại.
Con Linh Thú cấp năm này cũng không lập tức chết đi, nhưng nó phải chết không thể nghi ngờ, Khiếu Thiên Lang cắn cũng có chừng mực.
Khoảng cách hai dặm đường, con Linh Thú cấp năm này phải đi hết nửa nén nhàng. sau khi tới sườn dốc nơi cửa vào thú mộ, con Linh Thú này giống như một cái hồ lô lăn tròn xuống phía dưới, sau đó nó lại đứng lên một lần nữa, hướng vị trí của Đường Phong đi tới, nó vừa đi vừa nhe răng nhếch miệng phô trương thanh thế.

Vô Thường - Chương #187


Báo Lỗi Truyện
Chương 187/1679