Chương 183: không thể chiến thắng. (Thượng)


- Tại sao?
Đường Phong sửng sốt.
- Tinh hồn của nàng bị ngươi rút ra rồi mà, không phải đã chết sao?
Thân thể đó không phải của nàng, nàng chỉ nhập vào thân xác của một con Linh Thú mà thôi. Hiện tại tinh hồn của nàng bị ta rút ra, chủ nhân của thân thể này sẽ xuất hiện.
Vừa dứt lời, thân thể của thiếu nữ đột nhiên tuôn ra một cỗ khí thế khổng lồ. Hơi thở cuồng dã kiệt ngạo bất tuân mà Đường Phong cảm nhận được lúc trước lại xuất hiện, hơn nữa cỗ hơi thở này cuồng bạo hơn lúc trước rất nhiều. Loại khí thế kiệt ngạo bất tuân này giống như vương giả bễ nghễ, đứng ở trên cao nhìn xuống thương sinh.
Cỗ khí thế này vừa xuất hiện trực tiếp đẩy Đường Phong sang một bên, lại đưa mắt nhìn sang, thân thể thiếu nữ đã bị một mảnh tuyết trắng bao quanh, ở bên trong còn truyền tới từng đợt lang hào.
- đã muộn!
Linh Khiếp Nhan lẩm bẩm nói.
Quả thật đã muộn, chỉ sau chốc lát thời gian, một mảnh tuyết trắng bị phá vỡ, một thân hình vô cùng khổng lồ xuất hiện ở vị trí của thiếu nữ lúc trước, đó là một con sói.
Đây tuyệt đối là một con cự lang, thân hình cư lang cao một trượng, dài đến ba bốn trượng, lông trắng như tuyết, cả người không có một tia tạp sắc, thoạt nhìn vô cùng thần tuấn. Bất quá, ánh mắt đỏ như máu của nó lại tràn đầy sát cơ và cuồng bạo. Nó mạnh mẽ đạp tứ chi lên mặt đất, chậm rãi đứng lên, ngửa đầu thét dài một tiếng.
Thanh âm kéo dài mặc dù không lớn, nhưng lại xen lẫn bên trong một tia năng lượng làm cho Đường Phong ở một bên nghe được chút nữa thì ngất, cước bộ lảo đảo một cái.
Sau khi thét dài, cự lang quay đầu lại, hai con mắt đỏ như máu ngó chừng Đường Phong, nó nhe răng trợn mắt, trong cổ họng liên tục phát ra tiếng gầm gừ.
- Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang!
Linh Khiếp Nhan kinh hô một tiếng.
- ngươi lại nhập vào thân thể của loại Linh Thú này.
Trong cương tâm, một luồng tinh hồn khác đáp lại:
- Là nó cho ta trú nhờ, bằng không ta đã sớm tiêu tán rồi.
- Nó là vương giả của vùng rừng núi này, mau bảo chủ nhân của ngươi rời khỏi nơi đây, bằng vào thực lực của hắn bây giờ tuyệt đối không phải là đối thủ của Khiếu Thiên Lang.
- Nói một chút tình huống của nó cho ta nghe!
Đường Phong vội vàng đề phòng, cầm chắc vũ khí trong tay hỏi.
- Phong ca ca, chạy mau! Nó là Linh Thú cấp sáu đỉnh phong, tương đương với một Thiên giai thượng phẩm đỉnh phong cao thủ, không có một luồng tinh hồn khác của ta áp chế, ngươi không đánh lại nó đâu!
- Nó nghĩ các ngươi giết ta nên mới có địch ý như vậy!
Đường Phong vội vàng mở miệng nói:
- Vậy ngươi giải thích với nó đi a!
- Thời gian, hai luồng tinh hồn đã bắt đầu dung hợp rồi!
Sau một khắc, trong cương tâm liền không hề có động tĩnh gì nữa, vô luận Đường Phong kêu gào như thế nào hai luồng tinh hồn của Linh Khiếp Nhan cũng không nói gì nữa.
Cuồng dã khí tức càng ngày càng mạnh, thân thể Khiếu Thiên Lang trắng như tuyết, không gió mà vù vù rung động, hai con ngươi đỏ như máu nhìn Đường Phong đầy cừu thị.
Vừa rồi có thể chiến thắng thiếu nữ, Đường Phong tự nhiên biết là vì có nhiều phương diện trợ lực, Linh Khiếp Nhan kiềm chế nàng một phần, một phần khác cũng là vị tính cách đạm mạc của thiếu nữ, trong khi chiến đấu, nàng rất ít khi công kích hắn, dù nàng có tức giận cũng chỉ thủ thế chứ không hề tấn công.
Nhưng bây giờ, Khiếu Thiên Lang trước mặt Đường Phong thật sự là một con Linh Thú cấp sáu đỉnh phong, hoàn toàn không thua kém một Thiên giai thượng phẩm đỉnh phong, mình làm sao có thể đánh thắng được?
Huống chi, di chứng sau khi thi triển Tá Thi Hoàn Hồn đã càng ngày càng rõ ràng, toàn thân vô cùng đau đớn, chỉ là Đường Phong đang cố nén đau đớn xuống mà thôi.
ngưng mắt nhìn lại Khiếu Thiên Lang trong chốc lát, Đường Phong đột nhiên xoay người, vận một thân cương khí, đang chuẩn bị thi triển Kinh Hồng Lược Ảnh chạy trốn thì trước mắt hắn bỗng hoa lên, thân ảnh của Cuồng Sát Khiếu Thiên Lang vô cùng quỷ dị xuất hiện trước mặt hắn, chặn đường đi của hắn.
Nó nhe nanh nhếch miệng, thân thể như ngọn núi chắn trước mặt Đường Phong, trong miệng nó không ngừng truyền tới từng tiếng gầm nhẹ, khóe miệng của nó còn không ngừng nhỏ xuống nước rãi, làm cho người ta kinh hồn táng đảm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Quá khủng rồi! Đến cả Đường Phong cũng cho rằng dường như nó đã đứng sẵn ở đó. Nhưng rõ ràng nó vừa xông tới từ phía sau mình, bởi vì khi nó dừng thân trong nháy mắt nên tạo thành một tầng rung động đang tản ra bốn phía có thể thấy được bằng mắt thường. Đây là do tốc độ di chuyển đạt tới một mức nhất định tạo ra hiện tượng rung động trong không khí.
Trong cuộc chiến tranh giành Thần Binh lúc trước, thời điểm những Thiên giai đỉnh phong cao thủ công kích nhau cũng xuất hiện hiện tượng này.
Trong lòng Đường Phong dâng lên một loại cảm giác vô lực, yên lặng nhìn về phía Khiếu Thiên Lang đang cách mình không tới mấy trượng, trong đầu Đường Phong liền xuất hiện một ý niệm.
Không thể chiến thắng, cũng không thể kháng cự!
Đây mới đúng là Linh Thú cường đại mà ngay cả Thiên giai cao thủ cũng cũng phải kiêng kị, đây chính là Thú trung chi Vương! Khí thế và hơi thở cuồng dã của nó vô cùng mạnh mẽ rộng lớn, giống như sóng biển từng đợt từng đợt dâng trào hung hăng đập vào chiếc thuyền độc mộc nhỏ bé đang lênh đênh trên biển, mà Đường Phong chính là con thuyển nhỏ đó, làm cho ý chí của Đường Phong chịu từng đợt đả kích vô cùng lớn.
Nó cũng không phát động công kích với Đường Phong, đôi mắt đỏ như máu nhìn Đường Phong một chút, rồi lại nhìn xuống bụng Đường Phong, trong cổ họng phát ra từng tiếng gầm gừ. Nhưng ngay sau đó nó vô cùng tức giận với Đường Phong, ngửa đầu thét dài một tiếng.
Xem bộ dạng của nó hẳn là nó đang truy hỏi mình luồng tinh hồn kia của Linh Khiếp Nhan đang ở đâu. Kiên nhẫn của đầu Linh Thú này phỏng chừng cũng không lớn lắm. Đối mặt với câu hỏi của Khiếu Thiên Lang, Đường Phong không thể nào giải thích rõ ràng được, hiện tại cả hai Linh Khiếp Nhan đều không có động tĩnh gì, cho dù hắn giải thích cho con Linh Thú này thì cũng không nhất định nó sẽ nghe hiểu, cũng không nhất định nó sẽ chấp nhận lời giải thích đó.
Chạy! chỉ có chạy mới còn hy vọng sống sót! Trong nháy mắt, Đường Phong liền đưa ra quyết định này, hắn gắt gao bảo vệ tâm thần của mình, không để cho ý chí của mình tiếp tục bị Khiếu Thiên Lang làm ảnh hưởng nữa.
Một lần nữa, liệt diễm bao trùm cơ thể Đường Phong, Toái Tinh trên tay hắn bộc phát ra một tia sáng dài một trượng chém tới Khiếu Thiên Lang. Một kích này Đường Phong dùng tất cả thực lực của mình. Lực lượng trong một kích này so với vừa rồi chiến đấu cùng một luồng tinh hồn của Linh Khiếp Nhan chỉ hơn chứ không kém.
Khiếu Thiên Lang không nghĩ tới nhân loại trước mặt này lại dám phát động công kích với nó, trong đôi mắt huyết hồng hiện lên một tia giễu cợt nhân tính hóa. Nó cũng không hề tránh né mà lao thẳng về phía Đường Phong.
Một kích chém tới, thời điểm kiếm quang chỉ cách Khiếu Thiên Lang có mấy tấc, Đường Phong hoảng sở phát hiện ra nó đã biến mất, vốn nó đang vọt về phía mình nhưng trong khoảnh khắc lại biến mất không thấy tăm hơi. Trên mặt đất chỉ có một cái hố to do Khiếu Thiên Lang dùng toàn lực đạp xuống.
Rốt cuộc là tốc độ của nó nhanh tới mức nào? Đường Phong chỉ cảm thấy một tận gió lạnh thổi qua sống lưng.
Lần đầu tiên, bởi vì mình quay lưng về phía nó cho nên không thể biết được nó làm thế nào đột nhiên vọt tới mặt mình. Nhưng lần thứ hai, rõ ràng bản thân mình đang vô cùng tập trung vào nó. Ngay cả mí mắt cũng chưa từng nháy một cái. Vậy mà vẫn không thể phát hiện được nó di chuyển như thế nào.

Vô Thường - Chương #183


Báo Lỗi Truyện
Chương 183/1679