Chương 176: Nhận chủ. (Hạ)


Quả nhiên Linh Khiếp Nhan nói ra điều kiện đúng như dự đoán của Đường Phong.
- Ngươi biết bốn người còn lại ở đâu?
Đường Phong nhướng mày hỏi, đây không phải là một chuyện tốt, nhưng đối mặt với sự hấp dẫn của Thần Binh nội giáp, Đường Phong thật sự không muốn buông tha.
Linh Khiếp Nhan chậm rãi lắc đầu nói:
- Ta chỉ biết một người trong số họ đang ở đâu. Bởi vì chúng ta là một thể cho nên nếu cả hai bên đều nguyện ý thì có thể cảm ứng được nhau trong phạm vi nhất định, về phần ba người còn lại ta cũng không được rõ cho lắm, dù sao ngươi vẫn còn trẻ, sau này ta ở chung một chỗ với ngươi có thể cùng ngươi đi tìm kiếm khắp nơi.
Thấy Đường Phong trầm tư, Linh Khiếp Nhan cười khẽ nói:
- ngươi có thể cự tuyệt, dĩ nhiên ta cũng sẽ không nhận ngươi làm chủ nhân nữa, cơ hội chỉ có một lần, ngươi hãy suy nghĩ thật kỹ. Bất quá ta phải nhắc nhở ngươi, vì ta là đại biểu của thiện lương nên mới trở thành Thủ hộ linh của Bất Phôi Giáp, chịu trách nhiệm bảo vệ chủ nhân của mình, cũng không có bất kỳ khả năng công kích nào, mà bốn người còn lại, bất kỳ một người nào cũng không như vậy, mỗi người các nàng đều có ưu thế tương đối áp đảo so với ngươi! Hơn nữa....các nàng đều có ý nghĩ giống ta, đó chính là tìm được bốn người khác rồi thâu tóm đối phương. Một khi ngươi đáp ứng điều kiện này của ta thì ngày sau gặp phải các nàng, có thể chỉ có một con đường chết!
Lời này của Linh Khiếp Nhan vô cùng dễ hiểu, đó chính là nhận được nội giáp cũng đồng thời tiếp nhận bốn địch nhân vô cùng cường đại.
Vụ mua bán này nghĩ thế nào cũng không thấy có lời.
- Có hạn chế về thời gian không?
Đường Phong hít sâu một hơi hỏi.
- Không hạn chể thời gian! Hơn nữa ta cũng không can thiệp tới tự do của ngươi, sau khi nhận ngươi làm chủ nhân thì ngươi sẽ là chủ nhân của ta, ta chỉ biết nghe theo sự điều khiển và triệu hoán của ngươi.
- ngươi không sợ ta trước đáp ứng sau lại lật lọng, không giúp ngươi tìm kiếm sao?
Đường Phong hỏi.
- Thế cho nên ta mới nói, cho mình một cơ hội, cũng cho ngươi một cơ hội, nếu không có chủ nhân, một khi gặp phải các nàng, kết cục của ta chính là biến mất vĩnh viễn, bị các nàng hấp thu.
Đôi mắt to của Linh Khiếp Nhan nhìn thẳng vào Đường Phong.
- Ta hi vọng lựa chọn của mình không sai.
Trầm mặc, Đường Phong không thể nào cân đo được được và mất trong chuyện này, nhưng khi hắn lơ đãng nhìn sang Linh Khiếp Nhan, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt của nàng đang nhìn về phía mình, cán cân đang thăng bằng trong lòng bỗng nhiên nghiêng về phía đồng ý.
Trong ánh mắt của nàng bao hàm sự mong đợi tha thiết, mặc dù nàng không nói giới, nhưng Đường Phong biết nàng rất hi vọng mình đáp ứng nàng.
Đường Phong thậm chí muốn ép buộc bản thân không nhìn vào mắt nàng nữa, nhưng hắn căn bản không thể nào làm được.
Trong ánh mắt nàng ẩn chứa quá nhiều cô đơn, nàng khẽ cắn chặt đôi môi, lộ ra sự khẩn trương và bất an trong lòng. Giống như nàng đang phải đợi chờ một lời tuyên án vậy, cô độc không ai giúp đỡ!
Hít vào một hơi thật sâu, Đường Phong dùng một loại khẩu khí vững vàng mà kiên định nói:
- Ta đáp ứng ngươi!
Sau một khắc, nụ cười như hoa nở lại một lần nữa nở ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh Khiếp Nhan, nàng giống như vừa trút được một gánh nặng vô cùng lớn. Sau đó nhảy cẫng lên, cánh tay nhỏ bé giơ lên cao, không ngừng cười khanh khách.
- Có gì đáng mừng như vậy sao?
Đường Phong cười khổ một tiếng, không biết lần này là nàng bán cho mình hay là mình bán cho nàng nữa.
rõ ràng vài ngày trước còn sống chết không chịu nhận chủ, bây giờ lại cao hứng tới vậy, Đường Phong thật sự không hiểu nổi nàng đang nghĩ cái gì.
- Ta biết mình không nhìn lầm ngươi!
Một bàn tay nhỏ của Linh Khiếp Nhan che miệng cười, đôi mắt cong lên thành hình hai mảnh trăng khuyết. Sau đó nàng từ từ đi tới trước mặt Đường Phong, ngẩng đầu vẫy vẫy tay với hắn:
- ngươi ngồi xuống đi!
Đường Phong chậm rãi ngồi xuống, đối mặt với Linh Khiếp Nhan, khuôn mặt hai người cách nhau chỉ có mấy tấc, ánh mắt Linh Khiếp Nhan lóe lên mấy cái, rồi lại nhìn sang chỗ khác, khuôn mặt thẹn thùng. Lúc này Đường Phong cũng như đang ngồi trên đống lửa, đứng trên đống than vậy.
Nàng khác hoàn toàn với Tiểu Manh, nếu như người trước mặt là Tiểu Manh Manh, Đường Phong cho dù có hôn con bé mấy cái thì tâm tình cũng không dao động chút nào. Nhưng Linh Khiếp Nhan lại khác, tuy hình dáng là một đứa trẻ, nhưng tâm trí lại là một đại cô nương , cái này làm cho người ta có một cảm giác vô cùng tội lỗi.
- ngươi nhắm mắt lại!
Linh Khiếp Nhan nhẹ giọng nói.
- ngươi muốn làm gì?
Đường Phong giật thột trong lòng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Bảo người nhắm mắt lại thì ngươi cứ nhắm mắt lại!
Linh Khiếp Nhan giậm chân, nhăn nhó gắt.
Trong nháy mắt Đường Phong vô cùng khẩn trương, vội vàng nhắm mắt lại, cảm giác được hơi thở kề sát, nghĩ thầm thiếu gia ta sẽ không bi kịch tới mức này chứ? Chẳng lẽ hôm nay lại bị một tiểu nha đầu phi lễ ở đây sao?
Dang suy nghĩ linh tinh, Đường Phong chợt cảm giác được một tay của mình đã bị Linh Khiếp Nhan nắm lấy, sau đó nàng ta lại kéo một ngón tay ra, chậm rãi đặt vào một nơi khá ấm áp.
Sau một khắc, một cảm giác đau đớn tận tâm can truyền tới từ ngón tay, Đường Phong vội vàng mở mắt, lại thấy Linh Khiếp Nhan đang cắn ngón tay của mình, cắn rất chặt, ngay cả cái răng nanh nhỏ bên khóe miệng cũng lộ ra.
- Sao ngươi lại cắn ta?
Đường Phong lập tức rút ngón tay ra, thân thể mình bây giờ là do lực lượng tinh thần hóa thành, cắn bị thương cũng không thấy máu, nhưng so sánh với chảy máu còn phiền toái hơn nhiều.
Bất quá Linh Khiếp Nhan cũng khống chế lực đạo nên mặc dù Đường Phong cảm thấy đau đớn nhưng cũng không có gì đáng ngại.
Linh Khiếp Nhan chép chép cái miềng nhỏ nhắn, cái lưỡi nhỏ xinh còn liếm một cái trên khóe miệng, tỏ vẻ vẫn còn chưa đủ nói:
- Mùi vị của ngươi so với mấy cái âm hồn ngu ngốc kia ngon hơn nhiều!
Đường Phong dở khóc dở cười hỏi:
- Rốt cuộc ngươi đang làm cái gì?
- Nhận chủ đó!
Linh Khiếp Nhan nghiêng cái đầu nhỏ nhắn nói.
- Khắc ấn ký của ngươi vào bên trong người ta, từ nay về sau ngươi đã trở thành chủ nhân của ta rồi, trừ phi ngươi chết đi thì ấn ký mới biến mất!
- Vậy bây giờ thì sao? Có phải bây giờ ta đã là chủ nhân của ngươi?
Đối với chuyện nhận chủ này Đường Phong một chữ cũng không biết, hắn còn tưởng rằng song phương chỉ cần ước định bằng miệng là được!
- Đúng!
Linh Khiếp Nhan rất nhu thuận gật gật đầu.
Đường Phong lập tức lộ ra dáng vẻ xấu xa, khinh bạc nói:
- Kêu một tiếng chủ nhân cho sướng lỗ tai cái nào!
Linh Khiếp Nhan hung hăng lườm hắn một cái:
- Nhân gia còn lâu mới gọi cái chữ ghê tởm đó!
- Tạo phản à?
Đường Phong hung thần ác sát.
- Vậy ngươi muốn gọi ta là gì?
Linh Khiếp Nhan nghĩ chốc lát rồi nói:
- Kỳ thật thì ta lớn hơn ngươi rất nhiều, ta gọi ngươi A Phong là được rồi!
nghe vậy, Đường Phong sửng sốt, đã rất nhiều ngày hắn không nghe thấy có người gọi hắn như thế rồi, tới bây giờ chỉ có Bạch Tiểu Lại mới gọi mình là A Phong, nhớ tới Bạch Tiểu Lại, thần sắc Đường Phong lại trở nên phiền muộn.
đã qua thời gian lâu như vậy, Lại tỷ hẳn là đã trở lại Bạch Đế Thành rồi. Không biết hiện tại nàng ra sao, hai năm, mặc dù chỉ là thời gian ước định, nhưng mình cũng phải tận lực lớn lên trong thời gian hai năm này.
Bản thân không thể mãi mãi để người khác che chở, thân là nam nhân phải có năng lực bảo vệ nữ nhân mình thích, đây cũng là nguyên nhân khiến Đường Phong lúc đầu không ép buộc Bạch Tiểu Lại ở lại. Bản thân không có năng lực bảo vệ nàng còn trói buộc nàng ở bên cạnh làm gì?

Vô Thường - Chương #176


Báo Lỗi Truyện
Chương 176/1679